Chính là Hoàng hậu – Chương 6

Ba ngày sau, trời hửng sáng, gió lạnh thấu xương, cửa thành vừa mở, đoàn xe quay về Đại Ngụy tốc độ cực kỳ chậm đi ra kinh thành.

 

Lâm Tú thấy hôm nay gió sớm mai vô cùng lạnh, lấy áo choàng lông màu bạc đuổi kịp một trong những chiếc xe ngựa to lớn, hắn nhẹ nhàng nhảy lên, mở phân nửa cửa xe, thấp giọng nói:

 

“Vương gia, hôm nay gió lớn, nói không chừng buổi tối trời có thể mưa, vẫn là mặc thêm áo khoác đi.” Hắn không tự chủ nhìn về phía Từ Đạt vẫn luôn mê man, lại nói:“Có cần thêm giường chăn bông?”

 

Lí Dung Trị mỉm cười nói:“Thì thêm giường chăn bông đi. Lâm Tú vất vả cho cậu.”

 

Không vất vả, so với Vương gia căn bản là không vất vả, Lâm Tú muốn đáp như vậy, nhưng lại sửa miệng đúng lúc, ánh mắt lại dừng trên gương mặt mê man của Từ Đạt.

 

Hắn không thể không thừa nhận, vị Từ gia cô nương này là một mỹ nhân…… Nhưng mỹ nhân cũng không thể hào phóng như vậy a, hắn có vụng trộm liếc về phía Vương gia nhà hắn đưa tay vào trong chăn bông.

 

Hắn đương nhiên sẽ không cho rằng Vương gia là kẻ phóng đãng, sờ loạn cô nương đang hôn mê, mà là sau khi Từ Đạt hôn mê luôn túm chặt tay Vương gia nhà hắn…… Hắn bất mãn ực một tiếng, lại hỏi:“Có nên gọi tỳ nữ lại đây hay không?”

 

Lí Dung Trị cười khổ:“Chờ một chút đi, nói không chừng chờ một chút nữa nàng sẽ thả tay.”

 

Lâm Tú nghe vậy đáp vâng, vội vàng đi xử lý.

 

Lí Dung Trị buông rèm che cửa, ngăn khí lạnh. Trong xe râm mát chỉ có hắn cùng với Từ Đạt đang nằm, ánh mắt hắn dừng trên mặt Từ Đạt, vươn cánh tay khác thay nàng vuốt sợi tóc trên mặt.

 

Taytrái ấm áp dễ chịu, không biết đã là lần thứ mấy hắn muốn thử rút tay ra, nhưng hai tay nàng nắm rất chặt…… Trong lòng nàng cũng biết là đang nắm ai sao? Hiện tại, ở trong mộng của nàng, người nàng nắm tay là Lí Dung Trị, hay là tiểu quan tên là Hoàng công tử tối hôm đó?

 

Cho dù là bây giờ, nhìn khuôn mặt trắng xám của nàng, hình ảnh hiện lên trong đầu hắn cũng là Từ Đạt ngày đó máu tươi đầm đìa. Máu chảy như rót vào, lại vẫn mạnh mẽ giữ lấy một chút khí lực cuối cùng, tất cả đều là vì…… Tần Đại Vĩnh sao?

 

Vì một Tần Đại Vĩnh đã không còn giá trị lợi dụng sao?

 

Nói một cách công bằng, nàng không có tính uy hiếp, là người dễ chung sống, hơn nữa khi lợi dụng nàng, hắn cũng thương xót cho tình cảnh của nàng ở Tây Huyền. Dưới tình huống không mấy nguy hiểm của hắn, giúp nàng một chút, hai năm qua coi là chung sống vui vẻ, bỗng nhiên có tiếc nuối. Nếu như ở nơi đất khách, có lẽ có thể thật tình đối đãi lẫn nhau, nhưng hắn tự hỏi, nếu như gặp tình huống như vậy, có thể liều chết vì nàng xin giải dược không.

 

Đem nàng từ Tây Huyền mang đi, thật sự là mạo hiểm cực kỳ, hắn nhìn trúng, chỉ là của nàng…… bình thuận của nàng mà thôi. Một người ngay cả uống thuốc độc đến nỗi chảy máu thất khiếu** cũng không chết được, còn không được coi là phúc lớn mệnh lớn hay sao? Làm sao mà Tây Huyền không có người nhìn ra chứ?

**thất khiếu: gồm hai tay, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng

 

Hắn lại theo bản năng thay nàng gạt mấy sợi tóc dài, trong lòng lại nhớ đến gương mặt đầy máu đã khắc sâu, khó có thể quên rung động lúc đầu nhìn thấy.

 

Tần Đại Vĩnh kia đến tột cùng là làm thế nào khiến nàng thật lòng như vậy?

 

Nếu…… Nếu, nàng cũng có thể vô tư đối xử với hắn như thế?

 

Lâm Tú ở ngoài cửa nhẹ gọi:“Vương gia, chăn bông đến đây.” Hắn sải bước lên xe,  vốn muốn thay Từ Đạt đắp chăn, nhưng Lí Dung Trị chủ động tiếp nhận, đắp trên người nàng.

 

Lâm Tú thấy thế, nhẹ giọng nói:“Vương gia đối xử với Từ nhị tiểu thư thật tốt.”

 

Lí Dung Trị khẽ cong đôi mắt.“Ta đối đãi với cậu không tốt sao?”

 

“Cũng là tốt lắm. Vương gia đối với mọi người đều tốt, chính là bởi vì thật sự tốt quá, tôi sợ sau khi Từ nhị tiểu thư thanh tỉnh sẽ hiểu lầm. Vương gia, chiếu chỉ của Tây Huyền có chút mập mờ, dường như cố ý để cho nhị tiểu thư này trở thành người của Vương gia, nhưng Vương gia từng nói muốn tuân theo tổ chế, chỉ có một Hậu, ngộ nhỡ nàng ấy nghĩ đợi đến khi bình phục sẽ nạp nàng làm phi, này……”

 

Lí Dung Trị cười:“Nhị cô nương vạn vạn lần sẽ không nghĩ như thế.” Ánh mắt hắn bay đến túi nhỏ trong xe. Ngày đó cả y bào của nàng đều là máu, sau khi thay cho nàng, tất cả vật phẩm trong túi áo đều lấy ra, bên trong còn có một chuỗi đồng tâm kết……

 

Đồng tâm kết của nàng, chỉ muốn đưa cho một tiểu quan không biết mua ở đâu ra, cũng không nguyện ý đưa cho một hoàng tử Đại Ngụy.

 

Lâm Tú lầm bầm rồi đi ra ngoài.

 

Mấy ngày nay Lí Dung Trị cũng chưa từng ngủ say, chỉ sợ có chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Bây giờ, hắn nhân dịp đoàn xe ra khỏi kinh thành, nhắm mắt nghỉ ngơi, tay trái bị nắm ấm áp vô cùng, một đường lan tràn tới thân thể.

 

Hắn nâng má, lông mi thật dài như cánh bướm bỗng nhiên khẽ động, hắn nhẹ mở mi mắt, nhìn về phía ấm áp, mặt Từ Đạt lại vùi vào lòng bàn tay hắn, tay hắn được gò má nàng dựa vào.

 

Thân thể mềm mại dưới chăn bông cuộn mình giống trứng tôm, thậm chí khi mê man cũng phòng bị như thế sao? Phòng bị ai chứ? Lí Dung Trị hơi chần chừ trong chốc lát, lại khép lại mắt đen cho dù ngón tay cảm nhận được gò má nhỏ của nàng cùng hơi thở rất yếu.

 

Một lát sau. Lâm Tú lại ở ngoài cửa gọi nhỏ:

“Vương gia. Thế tử của Tiểu Chu Quốc cầu kiến.”

 

“Tiểu Chu Quốc?”

 

“Vâng, hắn nói hai năm nay được Từ nhị tiểu thư quan tâm, ngày ấy hắn thấy nhị tiểu thư chảy máu thất khiếu, tưởng là thân mình bị thương, cho nên đưa tới bí dược của Tiểu Chu Quốc, có thể bổ nguyên khí.”

 

Lí Dung Trị trầm ngâm trong chốc lát, không có ý định quấy rối Từ Đạt, nhẹ giọng nói:

“Ta nhớ ra rồi, chính là thế tử Tiểu Chu ngày đó vội vàng đi tố giác Từ Đạt để lĩnh thưởng?”

 

“Vâng.” Lâm Tú nhẹ giọng nói:“Không biết hắn lấy tin tức ở đâu ra, biết được Từ nhị tiểu thư bị trục xuất…… Bị bắt làm người Vương gia, là hắn lén lút đến.”

 

“Cũng đúng. Nếu hắn gióng trống khua chiêng đến, tương lai cuộc sống ở Tây Huyền cũng không được thoải mái. Cậu đi nói cho hắn, cô nương bởi vì bệnh trong người, không thể gặp hắn, bổn vương nhận dược thay nàng, chờ nhị cô nương tỉnh lại bổn vương sẽ đích thân giao cho nàng, cũng sẽ nói cho nàng biết khó xử của thế tử Tiểu Chu. Nhóm các hoàng tử Tây Huyền e rằng sẽ gây sức ép, mời thế tử Tiểu Chu mau trở về phủ con tin, để tránh bị họa.”

 

Đợi một lúc lâu, Lâm Tú đưa vào một bình dược.

 

“Thế tử Tiểu Chu nói, nếu bị ngoại thương, một ngày bôi ba lần. Nếu bị nội thương, liền pha nước uống.”

 

Lí Dung Trị lên tiếng, mỉm cười tiếp nhận. Hắn lại nhìn về phía thân hình dưới chăn bông, để bình dược xuống, nhẹ nhàng xốc một góc chăn, lộ ra đầu nàng, tránh cho hắn nghĩ nàng khó chịu chết ở trong chăn.

 

Ngày thường nhìn nàng có mấy phần hương vị đại tỷ ngốc, khuôn mặt lúc ngủ cũng giống như trẻ con đơn giản vô tư. Hắn lại thấy gò má hơi tối màu của nàng đặt trong bàn tay mình có vẻ trắng trong, làm người ta có loại xúc động muốn mơn trớn một tầng da thịt của nàng ngay lúc này. Hắn ngừng suy nghĩ, gương mặt lộ vẻ nghi hoặc đối với chính mình, đúng lúc này rời tầm mắt qua một bên, dừng ở trên bình dược, lại là mỉm cười.

 

“Người nàng gặp gỡ, đều là người đầu tiên sẽ lợi dụng nàng, sau đó lại cảm thấy có lỗi với nàng.” Hắn ôn nhu nói, lập tức khẽ gọi:“Lâm Tú.”

 

“Có Lâm Tú.”

 

“Thế tử Tiểu Chu đi rồi sao?”

 

“Cậu nói xem, là thuốc của Tiểu Chu tốt, hay là của Đại Ngụy tốt?”

 

“Nếu bàn về y thuật, Tiểu Chu cùng Tây Huyền gần giống nhau, Đại Ngụy cũng là so với Tây Huyền tốt hơn nhiều. Ở phương diện các vị thuốc cũng là như vậy, nếu không, cũng sẽ không có đại phu ở Tây Huyền, Tiểu Chu đi đến Đại Ngụy học hỏi kinh nghiệm.” Lâm Tú đáp, nhìn thấy bình dược của thế tử Tiểu Chu ở cạnh cửa, vội vàng tiếp nhận.

 

“Nếu đối với nhị cô nương cũng không có tác dụng mấy, vậy cậu mang đi tặng người khác hoặc là dùng đi.”

 

“Vâng.”

 

* * * *

“A……”

 

Có người xốc màn xe, thấp giọng hỏi như là cẩn thận để không kinh động đến người khác:

“Làm sao vậy…… Cô bón cho người ta thế nào vậy? Làm sao lại bắn tung tóe làm nàng ấy ướt cả người?”

 

Đó là thanh âm của ai? Có chút tức giận.

 

“Lâm Tú đại nhân, nô tỳ thật cẩn thận bón thuốc, nhưng nhị tiểu thư uống lên ba lần, có hai  lần đã quên nuốt, đương nhiên là……”

 

“Không có chuyện bị độc mà ngu ngốc chứ?” Người nọ nghe thấy tiếng bước chân, nhìn lại.“Vương gia……”

 

Vương gia? Ai?

 

“Tối nay nghĩ cách nấu chút canh cá đi.” Thanh âm ôn nhuận tiến vào trong ý thức của nàng.

 

“Canh cá? Vương gia, chúng ta đang gấp rút lên đường……”

 

Có người lên xe ngựa, an vị ở trước mặt nàng. Hắn ôn nhu nói:

“Nhị cô nương, mệt mỏi thì hãy ngủ trước đi, tối nay nấu xong canh sẽ uống, nàng thích hải sản, không thể bỏ qua.”

 

Trước mắt nàng mơ màng, có thân ảnh đang nói chuyện, nàng nhìn không rõ lắm, nhưng cũng biết thanh âm ôn nhu là của người này. Thanh âm này như mặt trời ngày xuân năm nàng năm tuổi, ấm dào dạt khiến người an tâm.

 

Nàng có chút mệt mỏi, mềm người nằm xuống.

 

“Này, có muốn cầm tay của ta hay không?” Bàn tay kia giơ lên trước mặt nàng.

 

Nàng theo bản năng bắt lấy bàn tay ấm áp của người này tiến đến gò má của mình, đồng thời cuộn tròn thân mình, co lại giống như con tôm, thế này mới an tâm nhắm mắt ngủ.

 

“Vương gia, nàng ấy mấy ngày nay đều là như thế…… Là choáng váng sao?”

 

“Không có gì đáng ngại. Cậu đi làm chuyện của cậu đi, cô cũng đi xuống.”

 

* * * *

Chỗ của nàng vẫn nhẹ nhàng đung đưa, mỗi lần mở mắt, liền thấy người mặt áo bào trắng ngồi ở bên cạnh xe. Diện mạo người này nàng nhìn không rõ ràng lắm, nhưng đối với nàng tốt lắm…… Tốt lắm……

 

“Nàng uống hết sạch.” Người này cầm chén, cười, thay nàng đắp chăn.“Nhưng chỉ uống mỗi canh cá cũng không được, thậm chí ta trộn thêm đồ ăn đều bị nàng nhìn ra, nhị cô nương, thì ra nàng lại kén ăn nghiêm trọng như vậy.”

 

Nàng không đáp lại hắn, ăn no bụng, ngủ say vô cùng, đưa tay đem hai bàn tay người này đặt vào trong lòng, tiếp tục ngủ.

 

Hắn cũng không ngăn cản, chính là thỉnh thoảng thay đổi tư thế, vì phối hợp với nàng.

 

“Vương gia, Ô đại công tử cầu kiến Từ nhị tiểu thư.” Bên ngoài ý thức của nàng có người nói nhỏ.

 

“Ô Đồng Sinh ở Tây Huyền sao……” Thanh âm ấm áp trầm ngâm, rồi sau đó cười khổ:“Bổn vương nên tự mình gặp hắn, nhưng, Lâm Tú, cậu xem, trước mắt ta đi không được. Cậu  đi nói với Ô đại công tử, đây là đường về Đại Ngụy, mặc kệ nhị cô nương đã từng nói với hắn cái gì, hắn vẫn là người Tây Huyền, không nên cùng đi theo, mời hắn trở về đi.”

 

“…… Vương gia…… Mặc dù nói là nhị tiểu thư hộ tống ngài về Đại Ngụy, nhưng kỳ thật là Vương gia đang bảo hộ nàng, nàng đã không thể trở về. Nay nàng lại vô tri vô giác, mỗi ngày trừ bỏ ăn uống kéo tung, ai cùng nàng nói chuyện nàng cũng không để ý. Vương gia còn lo lắng chiếu cố nàng như thế…… Ngộ nhỡ  nhị hoàng tử Tây Huyền nổi điên, đuổi theo……”

 

Ở chỗ sâu trong lòng nàng run lên. Sinh làm người Tây Huyền, chết làm quỷ Tây Huyền, nàng vẫn nghĩ đến, đây là cả đời của nàng. Hiện tại, người đối xử tốt với nàng đã đi rồi, chốn dung thân của nàng cũng bị tước đoạt…… thế giới của nàng hoàn toàn sụp đổ…… Nàng còn sống sao? Còn sống thì có ý nghĩa gì?

 

“Lâm Tú, năm đó chúng ta rời khỏi Đại Ngụy, biết rõ một ngày kia ắt hẳn sẽ trở về cố hương, cậu vẫn khóc không kiềm chế được. Nay nhị cô nương cũng vĩnh không thể quay về quê hương, nếu cậu là bổn vương, cũng sẽ làm chuyện như vậy.”

 

“Vương gia tâm địa thiện lương, Lâm Tú tự ti.” Thanh âm kia uể oải. Rèm cũng buông xuống.

 

Nàng muốn cười to ra tiếng. Bảo vệ nàng? Còn có ai sẽ không vì tư lợi mà bảo vệ Từ Đạt? Có lẽ người này tâm địa thiện lương, nhưng, tâm cơ lại thâm trầm, chỉ sợ thời khắc này hắn liên tục đối mặt với tai họa, cũng sẽ không nói lời thật lòng.

 

Người thật sự sẽ luôn bảo vệ nàng, đã cắn lưỡi tự sát trong ngục ở Tây Huyền! Trên đời này còn ai sẽ bảo vệ nàng?

 

Còn sống, chỉ khiến cho người ta lợi dụng, chỉ là ở lại trong một thế giới u ám thôi. Ai sẽ thật tình đối xử tốt với nàng? Nếu ngày đó…… Thực sự có một vị Hoàng công tử thật tốt? Nếu ngày đó…… Vị Hoàng công tử kia theo nàng thì thật tốt…… Cho dù rời khỏi Tây Huyền, chỉ cần có một người thật tình bồi ở bên người nàng, bọn họ có thể chậm rãi thích ứng với cuộc sống mới, nếu…… Thực sự có vị Hoàng công tử tốt bụng kia…… Vì sao lại không có chứ?

 

Nàng chậm rãi buông bàn tay trong lòng.

 

Bỗng dưng, chủ nhân bàn tay phát hiện thấy nàng khác thường, dùng lực xiết chặt tay nàng.

 

Chủ nhân bàn tay kia, hơi cúi đầu xuống, ôn nhu nói:

 

“Nhị cô nương, ta là Lí Dung Trị. Nàng mệt mỏi nhiều năm như vậy, không sao, ngủ bao lâu cũng không sao, nhớ tỉnh lại là tốt rồi.”

 

* * * *

Loảng xoảng một tiếng, xe ngựa đung đưa dữ dội một cái.

 

Canh cá bắn tung tóe văng vài giọt, người bón cho nàng than nhẹ một tiếng, đem bát đặt ở một bên, lấy khăn cẩn thẩn lau cho nàng.

 

Ánh mắt của nàng dán trên cái bát không màu sắc.

 

“Hai ngày nay khẩu vị của nhị cô nương có biến chuyển tốt, đây là chuyện tốt.” Người nọ ôn nhu cười, thay nàng vén mấy sợi tóc.“Đợi đến lúc về Đại Ngụy, nhị cô nương muốn ăn bao nhiêu hải sản đều được.”

 

Ánh mắt của nàng chậm rãi chuyển đến khuôn mặt mơ hồ không rõ của hắn.

 

Cái miệng của hắn thường xuyên cong lên, bụi bặm trên người không hề ảnh hưởng đến sắc thái của hắn. Là…… Ai? Hoàng công tử?

 

Xe ngựa lại va chạm một tiếng, nàng tiến vào trong lòng hắn. Hắn theo bản năng dùng hai tay che đầu nàng, đợi cho xe ổn định, hắn mới giúp nàng ngồi vào chỗ cũ, cười nói với nàng:“Không có việc gì chứ?”

 

Có người xốc màn xe kêu lên:“Lí Dung Trị!”

 

Nam tử trước mắt nàng không ngẩng đầu, cẩn thận nâng hai tay của nàng lên, thay nàng lau khô.

 

Ánh sáng phản xạ, hấp dẫn chú ý của nàng, nàng muốn quay đầu nhìn lại, nam tử ôn nhu này vươn tay che khuất hai mắt của nàng, gợn sóng không sợ hãi nói:“Aiz, đừng nhìn. Nhị cô nương vẫn đang tĩnh dưỡng, chớ bị kích thích.”

 

Xì một tiếng, từ nơi ánh sáng phản xạ vang lên, nàng làm thế nào cũng không nghe được, nàng nhẹ nhàng kéo hai tay của nam nhân xuống, mũi tiến đến trong lòng bàn tay hắn.

 

Khóe miệng hắn cong lên, cho dù hành động trẻ con của nàng vẫn hoàn toàn không nhìn thấy tử thi nửa nằm bên cạnh xe. Khi hắn phát hiện không phải là nàng ngửi mùi canh cá trong lòng bàn tay hắn, mà là đang hôn bàn tay hắn, thì khóe miệng đang cong lên của hắn cứng đờ.

 

Hắn há mồm định nói, ngoài xe có người kéo thi thể kia ra, kêu lên:

“Vương gia không có việc gì chứ?”

 

“…… Không có việc gì. Lâm Tú, giữ lại người sống?” Hắn nhìn động tác của nàng, nhẹ giọng nói:“Đừng liếm, vẫn còn canh, ta lại bón cho nàng.” Hắn rút hai tay ra, cúi mắt, nâng bát canh lên.

 

“Đều chết sạch.” Lâm Tú nghiến răng nghiến lợi.“Đây không phải là sơn tặc, rõ ràng là mạo danh sơn tặc, thực tế là……”

 

“Nếu đều là sơn tặc, vậy bổn vương thay mặt Tây Huyền loại bỏ tai họa, triều đình Tây Huyền không nên đuổi theo truy cứu mới phải.”

 

“…… Vương gia, Ô đại công tử đi theo chúng ta hơn một tháng, đối với hắn thuộc hạ vốn nghĩ không chịu nổi, nào biết thân thủ của hắn lại có thể địch trăm người, bảo sao người Tây Huyền từng gọi  hắn là chiến tướng trời sinh. Mới vừa rồi chiếc xe ngựa này là do hắn bảo vệ…… Trước mắt đã sắp đến biên cảnh, dù sao hắn cũng là người Tây Huyền……”

 

“Ừ?” Lí Dung Trị không chút để ý. Nhìn nàng ăn canh rất ngon, vẻ mặt hắn tràn đầy tươi cười.

 

“Thuộc hạ thấy, thân thủ hắn tuyệt đỉnh, nói không chừng trong bốn nước tài nghệ của hắn cũng đủ đứng trên mấy vị. Một thương của hắn trong nháy mắt xỏ xuyên qua ba người, Tây Huyền không có mắt nhìn người, lãng phí tướng mạnh như vậy! Môn hạ của Vương gia tuy có nhiều người tài, nhưng người thực lực như hắn gần như không có, sao Vương gia không nạp hắn vào môn hạ?”

 

Lí Dung Trị cười nói:“Ô công tử nguyện ý sao?”

 

“Thuộc hạ nghĩ hắn nguyện ý! Ở Tây Huyền, hắn chỉ có thể làm khất làm kỹ, nếu không đi theo Vương gia rời khỏi Tây Huyền, chẳng lẽ muốn cùng…… Cùng…… Nhị cô nương sao?”

 

Lí Dung Trị buông bát, nhìn Từ Đạt, mỉm cười nói:“Nếu là người bình thường, cho dù bổn vương đối đãi với hắn như người xa lạ, hắn cũng sẽ tới gần bổn vương cầu xin chút tiền đồ tươi đẹp. Nếu là người tâm chí cao xa, ta không tốn tâm tư hàng phục, nàng làm sao lại đem ta để vào mắt.”

 

Lâm Tú sửng sốt, chỉ cảm thấy lời này của Vương gia dường như có hàm nghĩa khác.

 

“Lâm Tú, cậu nói xem, Ô Đồng Sinh là loại người thế nào?” Hắn lơ đãng hỏi. Chờ đến khi hắn hồi thần, hắn phát hiện chính mình lại đang cẩn thẩn cởi bỏ vòng tai vướng víu của nàng, tránh cho nàng vô ý lôi kéo, bị thương vành tai.

 

Hắn hơi sửng sốt, ngón tay bỗng nhiên dừng lại.

 

“Này……” Hơn một tháng, vị Ô đại công tử kia theo đuôi đoàn xe bọn họ, chưa từng nịnh bợ bọn họ. Hắn làm sao hiểu rõ về Ô Đồng Sinh, nhưng, một người có thể đi theo bọn họ hơn một tháng, chỉ vì gặp mặt Từ Đạt, vừa thấy bọn họ cố hết sức đánh đuổi sơn tặc, hiện thân bảo vệ xe ngựa chở Từ Đạt. Hắn nghĩ, cũng không phải là người thường đi.

 

“Nếu hắn giúp bổn vương đánh lui sơn tặc, như vậy bổn vương cho hắn một nguyện vọng, cậu đi hỏi hắn, hắn muốn cái gì? Bảo hắn suy nghĩ cẩn thận.” Lí Dung Trị nhẹ nhàng nói.

 

Lâm Tú vui mừng quá đỗi, lĩnh mệnh mà đi, trong chốc lát, hắn quay về nói nhỏ:

 

“Vương gia, Ô đại công tử nói không cần nguyện vọng gì, chỉ mong có thể gặp nhị tiểu thư là tốt rồi.”

 

“Thật không?” Hắn không có chút nào bất ngờ.“Trước mắt tình huống của Nhị cô nương không được tốt, cậu đã nói rõ với hắn chưa?”

 

“Thuộc hạ có nhắc với hắn, thời gian gần đây nhị tiểu thư như người vô tri vô giác, ngay cả ăn uống cũng phải có người chiếu cố, hắn nói việc này cũng không sao cả.”

 

Vẻ mặt Lí Dung Trị có chút khéo léo, khóe miệng lại nói:“Đoàn xe tiếp tục đi, đi mời Ô đại công tử lên xe, nếu y bào của hắn dính quá nhiều máu, phải đi tìm một cái áo khác để cho hắn khoác, đừng làm cho nhị cô nương bị kinh sợ.”

 

Lâm Tú lại lĩnh mệnh.

 

Trong lòng Lí Dung Trị thở dài, rồi sau đó ngẩn ngơ, không thể lý giải vì sao mình thở dài.

 

Khóe miệng hắn lại cong lên, ôn nhu kéo lại áo cho nàng.“Nhị cô nương nghỉ ngơi cũng sắp hai tháng, cũng là lúc nên tỉnh lại. Nếu……” Hắn vốn định nói, nếu không sẽ có nguy hiểm, nàng muốn tiếp tục như vậy, hắn cũng sẽ không ngăn cản, nhưng, nói ra khỏi miệng chính mình cũng cảm thấy có chút cổ quái.

 

Thời gian qua hắn nhường cơm sẻ áo chiếu cố nàng, không phải là chờ nàng thanh tỉnh, muốn nàng thật sự vì chính mình mà bán mạng sao?

 

Giống như…… Nàng đối với Tần Đại Vĩnh vậy…… Cũng không phải là muốn nàng thực sự bán mạng vì hắn, mà là…… Chính là tâm ý đối với Tần Đại Vĩnh vậy……

 

Không thanh tỉnh, làm sao làm việc cho hắn? Dựa vào thân phận hiện tại của hắn cùng với tình cảnh hiện giờ, căn bản không thể chiếu cố lâu dài cho một đứa nhỏ không muốn tỉnh lại.

 

“Nàng thật sự là phúc tinh, phải không? Nhìn xem, ta ngồi xe ngựa của nàng, ai cũng không thể đả thương ta, là dân thường người Tây Huyền không thừa nhận. Người tài chân chính là phải đặt đúng chỗ mới có thể bộc lộ khả năng tiềm tàng. Từ Đạt, cũng không phải là cái gì nàng cũng tệ.” Ngừng một lát, hắn nhìn nàng, thở dài:“Ttrong mộng của nàng, có vị Hoàng công tử kia ư? Nếu là vị Hoàng công tử trong cảm nhận của nàng, có thể chiếu cố nàng cả đời như vậy đi.”

 

Từ Đạt vốn đang cúi mắt nhìn đai lưng áo, không biết vì sao, ánh mắt nàng từ từ nâng lên, dừng ở trên mặt hắn, cùng hắn nhìn chăm chú.

 

Ánh mắt kia có chút mơ mơ màng màng, dường như không biết đang nhìn gì. Hắn nhẹ cười, từ bên hông tháo đồ ra,  đeo lên thắt lưng nàng, hắn ôn nhu nói:

 

“Thời gian qua, cùng nhị cô nương đề cập qua hải sản, phong tục dân tình của Đại Ngụy, lại quên nói với nàng những khác biệt giữa Đại Ngụy và Tây Huyền. Chủ Tây Huyền là dục hỏa phượng hoàng, nhưng Đại Ngụy lại khác. Thiên Tử Đại Ngụy cầm tinh con rồng, kết bạn ở bên người rồng vàng là con dơi, con dơi ở Đại Ngụy có nghĩa là phúc lớn. Nhị cô nương, trong lòng ta nàng cũng giống như vậy. Đại Ngụy là quê hương của ta…… Với ta mà nói, đó là nơi so với Tây Huyền còn tốt hơn trăm ngàn lần, có lẽ ngay từ đầu nàng sẽ không thích ứng, nhưng, lâu dần nhất định thích nơi như vậy.” Chần chừ trong chốc lát, lại giúp nàng vén mấy sợi tóc gần tai, tránh cho lôi kéo. Tiếp theo, hắn vươn tay ấm áp che khuất mắt của nàng.

 

Hắn liếc mắt, nhẹ giọng nói:

“Đừng nhìn ta như vậy…… Nàng nên tỉnh lại, ta không có cách nào chiếu cố nàng như vậy nữa……”

 

* * * *

Một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ lên xe ngựa. Hắn đầu tiên là liếc mắt Từ Đạt ngồi ở bên trong, sau lại liếc về phía Lí Dung Trị.

 

Lí Dung Trị cười như gió xuân, nói:

 

“Nếu như bình thường, ngươi muốn cùng nhị cô nương nói cái gì, bổn vương đều không có quyền hỏi đến, nhưng hiện giờ nàng có chút mơ hồ, không thể tự làm chủ. Nếu bổn vương thay mặt nàng giúp ngươi gặp mặt, đương nhiên nên ở bên phụ trách, để tránh xảy ra sai lầm, bổn vương không thể rời đi.”

 

Ô Đồng Sinh thu hồi ánh mắt lạnh nhạt. Hắn ngồi đối diện Từ Đạt, từ trong lòng lấy ra bài tử bằng gỗ, đặt giữa hai người.

 

Tiếp theo, hắn bình tĩnh nhìn nàng như vậy.

 

Lí Dung Trị cũng không nói chuyện. Đôi mắt ôn hòa dừng ở ngoài cửa sổ xe. Ngoài cửa sổ là núi sông Tây Huyền, mưa bụi rất nhỏ bay nghiêng, làm cho dãy núi xa xa bị sương trắng lờ mờ quấn quanh không dứt. Đây vốn là cảnh đẹp núi rừng, làm tâm tư người ta nhảy nhót, nhưng giờ phút này đoàn xe im ắng, rất nhanh sẽ đi tới.

 

Mưa bụi bay vào cửa sổ, lúc này Lí Dung Trị mới hồi thần, chú ý tới ngón tay của mình nhẹ gõ đầu gối. Chỉ  khi trong lòng hắn có chút phiền chán hoặc là bất an, mới có động tác theo bản năng này, trước mắt cũng không gặp phải nguy hiểm gì, tại sao hắn sẽ có động tác này?

 

Hắn không kịp suy nghĩ, lại thấy mưa bụi dừng ở trên người Từ Đạt gần cửa sổ, không nói hai lời, khép lại màn cửa.

 

Trong tầm mắt của Từ Đạt đều là một mảnh mờ mịt. Nàng có chút lo âu, bởi vì bụi trước mắt như đoạt lấy giường ngủ của nàng, làm cho nàng muốn ngủ cũng không được.

 

Nàng cúi đầu, bị đồ vật bên hông có hình dạng con dơi nhỏ hấp dẫn, ngón tay nàng kéo kéo, nghe thấy tiếng cười nói dịu dàng của người ngồi bên phải mình:

 

“Aiz, đừng kéo.” Một đôi tay tiến vào trong tầm mắt nàng, ngăn cản động tác lôi kéo của nàng.

 

Đôi tay màu xám này, nàng nhìn rất quen mắt. Chủ nhân đôi tay này mỗi ngày rất tốt bụng giúp nàng ăn cơm. Ở trong lòng nàng luôn gọi hắn một tiếng Hoàng công tử.

 

Nàng mệt mỏi muốn ngủ, đưa tay muốn kéo đôi bàn tay này đi vào giấc ngủ, không ngờ ở giữa có một bàn tay lành lạnh nắm lấy tay nàng, một tấm gỗ rơi vào lòng bàn tay của nàng.

 

“Nhị tiểu thư, Ô Đồng Sinh đúng hẹn đến, cô còn nhớ rõ lệnh bài ngày đó?” Thanh âm lạnh lẽo xa xôi.

 

Nàng không hiểu lắm…… Không nhớ rõ……

 

“Nếu nhị tiểu thư ở Tây Huyền, đáng ra ta phải chờ cô bình phục lại, nhưng hiện nay  sắp đến ranh giới giữa Đại Ngụy và Tây Huyền, vừa vào Đại Ngụy, nhị tiểu thư nhất định sẽ vướng vào tranh đấu ngôi vị hoàng đế Đại Ngụy.” Ô Đồng Sinh không để ý tới Lí Dung Trị ở bên, nói thẳng:“Cho nên, Ô Đồng Sinh không thể không gặp mặt tiểu thư.”

 

Nàng cúi mặt, tuy rằng tay người này lạnh thấu tâm, nàng cũng không rút tay về.

 

“Tiên phụ ở trong ngục không chịu được khổ hình cắn lưỡi tự sát, sau khi thi hài bị diễu phố, khi tới phố Trường Hiếu thì bếp lò cùng với ngựa kéo bị mất khống chế, trong cung lại bảo do quỷ thần quấy phá, liền sai người an táng qua loa cho tiên phụ, tiểu thư còn nhớ rõ việc này?”

 

Từ Đạt đầu tiên là nghe được bốn chữ “cắn lưỡi tự sát”, trong đầu tràn ngập hình ảnh máu tươi đầy đất, lại nghe hắn nhắc tới việc này, một hình ảnh mờ mịt hiện lên trước mắt nàng, cánh môi nàng giật giật.

 

Ô Đồng Sinh lại nói:

 

“Ngày đó dạo phố, cô cùng Tần Đại Vĩnh đều ở đó. Lúc vào ngục tiên phụ từng nói, một khi mất chỗ dựa, không thể tự xoay xở, đáng thương cho con trai tài hoa độc nhất của ông, tiền đồ tươi sáng cuối cùng như đèn khô cạn dầu. Ông từng dặn dò con trai độc nhất, nếu như Ô gia may mắn giữ được huyết mạch cuối cùng trên đời, không cần phải cầu xin quan viên triều đình. Ông kể từng quan viên trong triều, khi nói đến Từ gia, tiên phụ thở dài nói Từ Thái sư là thân ở rể, sẽ không muốn vũng nước đục này, nữ nhi Từ gia là rồng phượng trong loài người, cùng con trai độc nhất bình thường luôn cao ngạo sẽ không để ý đến, duy chỉ có Từ nhị tiểu thư, mới có thể thông cảm cho Ô gia. Đáng tiếc nhị tiểu thư năng lực không đủ, hết thảy đều phí công.”

 

Hắn tạm ngừng, âm điệu lạnh như băng chợt trầm xuống, chăm chú nhìn nàng, nói:“Ngày đó, Ô Đồng Sinh vốn mặc tang phục trên đường ăn xin, bị ép tận mắt nhìn thi thể tiên phụ bị chà đạp thế nào. Ngày đó, hắn nghĩ cuộc sống không còn gì hơn, cùng lắm thì ngay cả mạng cũng không cần đi. Nào biết, lại phát sinh ra loại chuyện này, hắn không tin quỷ thần, lập tức nhị tiểu thư cũng có mặt, hắn lại tưởng Chấp Kim Ngô Tần Đại Vĩnh không nỡ âm thầm hạ thủ.”

 

Nàng hốt hoảng nhớ tới chuyện kia quả thật là chính mình gây nên.

Khi đó, nàng do dự thật lâu, trên đường có người chịu tang, người tận mắt nhìn chính phụ thân mình như vậy, làm sao mà chịu nổi? Dù người có sai đến thế nào, cũng đã chết rồi, tội gì liên luỵ đến con cái vô tội?

 

Lúc ấy, nàng còn nghĩ, nếu là Từ Hồi hoặc Từ Trực, nhất định có thể nghĩ ra trăm ngàn cách hay, không cần giống nàng lén lút làm như vậy……

 

“…… Quả nhiên…… Là nhị tiểu thư sao……”

 

Thanh âm kia nhẹ nhàng lạnh lạnh, ngay sau đó hai má của nàng cũng là lạnh lạnh. Trước mắt nàng cảnh sắc mờ mịt nhất thời mờ nhạt vặn vẹo.

 

“Con cháu Ô gia một đời làm làm khất làm kỹ, mặc dù nhị tiểu thư đã chuộc Ô Đồng Sinh, nhưng hắn vẫn là người trong nô tịch, lần này vẫn là trốn khỏi kinh thành lén lút đi theo. Nếu nhị tiểu thư muốn ở lại Tây Huyền, vô luận hoàng thất Tây Huyền hại cô ép cô như thế nào, hắn nhất định liều mình bảo vệ. Nếu nhị tiểu thư thật sự trở thành bèo bọt mất gốc rễ, vĩnh không thể trở lại Tây Huyền, Ô Đồng Sinh liền cùng cô có nhà không thể về, cùng nhau trở thành người không gốc rễ.”

 

Ngay cả nước mắt của nàng cũng không tiếng động rơi không ngừng, đều rơi xuống y bào. Sắc u ám mờ mịt bị hung hăng kéo một góc, làm hiện ra huyết sắc nồng đậm.

 

Hình ảnh khác nhau hiện lên.

 

Từ khi nàng năm tuổi cả đời bắt đầu bị Viên Đồ định đoạt,  vui vẻ, buồn bã, bị lợi dụng, bị so sánh.

 

Đêm hôm đó ở trong phòng tiểu quan nàng nghĩ đến chính mình tìm được bạn đời, không cần phải sống cô độc nữa. Nàng không cần hắn lấy thân phận nam nhân bảo hộ nàng, chỉ cần hắn chịu tiếp nhận nàng, không sợ lời ra tiếng vào, chỉ cần hắn thật tình vô tư làm bạn bên người nàng, nào biết, cuối cùng ông trời luôn thích đùa giỡn nàng.

 

Chẳng những làm cho nàng từ vui mừng như điên ngã xuống địa ngục, còn làm cho người duy nhất đối xử thật tình với nàng chết oan uổng.

 

Nguyên nhân chính là đêm hôm đó, thế giới yên bình của nàng hoàn toàn sụp đổ, nàng tình nguyện vì đứa nhỏ của thủ lĩnh mà chết, cũng không muốn rời khỏi Tây Huyền. Nàng tình nguyện nhận hết kỳ thị mà lời tiên đoán của Viên Đồ đại sư mang đến, cũng muốn Tần Đại Vĩnh sống sót.

 

Nàng tình nguyện phá vỡ giấc mộng tìm bạn đời, chỉ cầu ngày đó quay lại!

 

Nàng không muốn đối mặt, nhưng trong tầm mắt nàng cảnh vật lần lượt thay đổi.

 

Sắc thái đầu tiên lọt vào hai mắt đẫm lệ của nàng, là màu xanh nhạt ấm áp, bên phải nàng.

 

Lí Dung Trị.

 

Màu sắc xe ngựa, bài tử gỗ trong tay, y bào xanh ngọc, còn có bạch sam trong trẻo lạnh lùng của Ô Đồng Sinh trước mắt.

 

Thần sắc nàng yếu ớt, ánh mắt lại như có sương mù.

 

Nàng…… Tưởng rằng hẳn là nàng phải chết, không thể nghi ngờ. Nàng…… Tưởng rằng nàng chết có ý nghĩa. Nàng…… Tưởng rằng khiến nàng phục hồi lại tinh thần, chính là kiếp tiếp theo, rốt cục có thể vui vẻ sung sướng, không hề bị hai chữ Từ Đạt khiến cho mệt mỏi.

 

Thì ra, sau khi nàng tỉnh lại, vẫn là Từ Đạt……

 

Vẫn là Từ Đạt bị người lợi dụng.

 

* * * *

Gió đêm thổi vào trong xe ngựa, nàng cố gắng mở mắt, trừng mắt nhìn đỉnh xe hồi lâu, mới hoàn toàn ngồi dậy.

 

Một người đang ngủ bên kia là tỳ nữ chiếu cố nàng lúc ở nhà, bởi vậy có thể thấy được tỳ nữ này rất được Lí Dung Trị tín nhiệm, mới có thể một đường mang về Đại Ngụy như vậy.

 

Xe ngựa hết sức rộng rãi, lại thêm hai người ngủ cũng không có vấn đề gì, hiển nhiên Lí Dung Trị đem xe chủ tặng cho nàng. Nàng cúi đầu vừa thấy, trên người mình vẫn là y bào Tây Huyền như trước. Nàng có chút lạnh, thuận tay lấy thêm áo khoác, liếc thấy cái túi cạnh cửa, nàng lấy đồng tâm kết của nàng ra, nhét vào trong lòng mình, đẩy cửa xe ra nhảy xuống.

 

Theo tầm mắt nhìn lại một mảnh bóng đêm, chỉ dựa vào ánh trăng, ánh lửa trại chiếu rọi. Nàng hơi híp mắt, thử nhìn hướng xa xa, lại phát hiện nhãn lực của mình không bằng ngày trước. Ước chừng có mười cỗ xe ngựa…… Đoàn xe này thật là ít. Nàng tưởng rằng, đoàn xe thái tử hồi Đại Ngụy hẳn là nối nhau đến cuối, làm sao lại…… ngắn như vậy?

 

Một mùi thơm kích thích cơn đói bụng của nàng. Nàng đi đến bên cạnh lửa trại, xem thử còn bát súp hay cơm thừa không, đôi mắt đẹp nhẹ liếc, ánh mắt rơi vào một chén canh sò còn dư lại.

 

Nàng không cố ý ẩn úp, có vài nam tử đang ngủ nhìn thấy nàng, lại nhắm mắt lại.

 

Lâm Tú đến phiên trực đêm, hắn vừa thấy Từ Đạt tự xuống xe, lẩm bẩm nói:

 

“Thật chủ động nha……” Nữ nhân ngây ngô này có mấy lần nửa đêm đói bụng, hiểu được tự mình xuống xe tìm kiếm đồ ăn. Lần đầu tiên còn làm đổ nồi lên đuốc, làm hai tay bị thương, ngay cả Vương gia cũng bị kinh động, nhìn chằm chằm hai tay nàng nửa ngày. Sau còn bảo tỳ nữ coi chừng nàng, nếu nửa đêm nàng đói bụng, sẽ bảo tỳ nữ nấu canh.

 

Không phải là hắn đã nói sao, kỳ thật nữ nhân này có sức sống mãnh liệt, không thể chết đói.

 

Tuy rằng như thế, hắn vẫn tiến lên, cẩn thận giúp nàng múc canh.“Nhị cô nương bỏ cơm tối, chỉ biết cô nhất định sẽ đói, Vương gia vẫn bảo người luôn nấu canh. Buổi chiều cô khóc thành như vậy, còn tưởng rằng cô đã thanh tỉnh.” Nào biết nàng khóc đến nỗi ngủ thiếp đi, cuối cùng Vương gia không nói lời nào, giúp nàng nằm xuống.

 

Từ Đạt không để ý tới suy nghĩ của hắn, đang cầm bát đi đến chỗ rừng sâu. Nàng tìm một tảng đá lớn có ánh trăng chiếu vào ngồi xuống, uống một ngụm nhỏ.

 

“……”Khuôn mặt xinh đẹp của nàng suy sụp.“Vương gia, thật sự là ta luôn uống canh sao?”

 

“Lúc đầu là canh cá thật, sau đó thật sự tìm không ra, đành phải mua sò tương của thương lữ để nấu.” Thanh âm ấm  áp từ phía sau nàng vang lên.

 

Miệng nàng run rẩy. Biết rõ hắn đã cố gắng hết sức, nhưng nghĩ đến một đoạn thời gian dài chính mình coi loại này thành canh cá mỹ vị, nàng cảm thấy mình bị lừa gạt vô cùng thảm.

 

Nàng thích ăn hải sản, nhưng hải sản Tây Huyền có hạn, nếu không lại là quý báu vô cùng. Biết rõ đồ hải sản khô bán ở chợ hiện nay không thể so sánh với hải sản tươi sống, nhưng nàng vẫn dùng hết tiền để dành của mình, mua tất cả hải sản khô về Tây Huyền để trông mơ giải khát.

(trông mơ giải khát: ví với việc dùng ảo tưởng để tự an ủi)

 

Thật sự…… Rất khó ăn, bởi vậy có thể thấy được nếu người mơ mơ màng màng sống qua ngày, vẫn là rất dễ dàng bị lừa…… Nhưng năng lực ảo tưởng của nàng thật mạnh mẽ, cho nên, nàng vẫn tiếp tục uống!

 

Lí Dung Trị vén áo bào dài, ngồi trên tảng đá thấp hơn bên cạnh nàng.

 

Ánh trăng sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng từ đỉnh đầu nàng chiếu xuống, ánh trăng tròn bao quanh thân nàng. Nàng mặc phượng hoàng bào một thước, thân áo dài đen như mực, phượng hoàng vàng ở dưới ánh trăng giống như đang giương cánh, quấn quanh trên người cô nương có khuôn mặt điềm tĩnh.

 

Đúng vậy, sóng gió lớn hơn nữa cũng đã bị che dấu dưới khuôn mặt điềm đạm của nàng, nàng không bao giờ còn là đứa nhỏ ngày đó phải chịu hết vết thương cần người chăm sóc nữa.

 

Nhớ đến điểm này, Lí Dung Trị rời tầm mắt, không hề nhìn nàng.

 

Từ Đạt lẳng lặng cười nói:

 

“Vương gia, ta thật sự không rõ, làm hoàng đế Đại Ngụy có cái gì tốt chứ? Ngài chỉ cần một Vương hậu, so với nhà giàu bình thường không thể tam thê tứ thiếp, hơn nữa lại không thể so với Hoàng Thượng Tây Huyền có tam cung lục viện. Làm Hoàng Thượng, thực sự cũng không tốt lắm, rau quả mỗi mùa khó được ăn thử một lần, càng không có cách nào ngủ say giấc, mỗi ngày đêm trời chưa sáng rõ đã phải lâm triều. Thống trị thiên hạ, nhìn tưởng như là quyền lợi cao nhất, kỳ thật tâm huyết bỏ ra không phải người thường có thể so được, Từ Đạt thấy Vương gia cũng không phải là hạng người ngu ngốc ham vui gì đó, tương lai đường này rất khó đi a.”

 

Lí Dung Trị nghe vậy, nhẹ nhàng cười nói:

 

“Đúng vậy, làm hoàng đế Đại Ngụy có cái gì tốt chứ? Nhưng con đường này ta không thể không đi.”

 

Từ Đạt mỉm cười, nói:“Vương gia có nguyện ý nghe chuyện hồi nhỏ của Từ Đạt ?”

 

“Dung Trị nguyện ý nghe.”

 

“Ừm, chuyện định cả đời ta hồi năm tuổi chắc hẳn Vương gia cũng biết. Khi đó, đặt ở trước mắt tiểu Từ Đạt chỉ có một con đường tầm thường vô năng, nhưng trong lòng nàng không phục, rõ ràng đều là cùng một mẫu thân sinh ra, có thể kém hơn chỗ nào? Cho nên tiểu Từ Đạt cũng cố gắng học tập, văn cũng tốt võ cũng thế, lễ nghi trong cung, tình hình bốn nước, đều tận tâm học tập…… Đáng tiếc vẫn không bằng tỷ muội ruột, nàng nhớ rõ một năm có môn khách nổi danh trông mong có thể ra nhập dưới trướng của nàng, nàng vui mừng vô cùng, nghĩ đến cố gắng của chính mình cuối cùng cũng được đền đáp, nào biết……” Nàng nhếch miệng cười nói:“Nào biết Đương Quy bảo Từ Hồi chuyển lời, vị tài ba kia chỉ là người ham muốn danh lợi, từng muốn ra nhập bên Từ Hồi nhưng không có kết quả, đã nghĩ thông qua tiểu Từ Đạt để nhập Từ phủ.”

 

“Từ Hồi thuở nhỏ kết giao cùng kỳ nhân dị sĩ có thể gọi thần gọi quỷ, Đương Quy là một trong những người đó. Hắn không thích ta lắm, ừm, nên nói là mọi người không nguyện ý tới gần ta. Có một lần, ta chỉ đến gần một người, hắn không nhịn được ói ra, phun khắp người ta.” Nàng  nhớ lại, bùi ngùi nói đến đoạn xấu hổ này, trong lòng đã hết sức bình tĩnh, đây chẳng phải là chứng tỏ nàng đã chặt đứt không ít thất tình lục dục? Nàng bật cười, lại nói:“Vương gia, có còn nhớ rõ giao thừa năm đó ta nhậm chức Phượng Vũ Linh Tây Huyền, ngài biết được ta nhất định sẽ ở Bách Lạc Quán chỗ con tin, vì thế ngài cố ý ở Bách Lạc Quán rất bình tĩnh đòi tỷ thí, lấy bảo đao để ban thưởng…… Quả nhiên, cây bảo đao kia thực may mắn rơi vào tay ta.”

 

Vẻ mặt Lí Dung Trị không thay đổi, vẫn ấm áp vui vẻ như cũ.

 

Nàng cười:

“Vương gia đang ở nơi đất khách quê người, ngay cả việc nhỏ không đáng kể bên người Từ Đạt đều biết rõ, quả thực là vất vả vô cùng. Ngài biết ta thuận cả hai tay, luôn luôn muốn tìm kiếm một trường đao thích hợp dùng cả hai tay, ngài đem bảo đao cho ta, lấy lòng thu mua như vậy, Từ Đạt thật sự là thụ chi hữu quý (nhận thì hổ thẹn, mà từ chối thì bất kính). Hai năm này chuyện thu mua của Vương gia thật sự không có triển vọng.”

 

Ngừng một lát, nàng vẫn vui vẻ cười, nói:“Ta nghĩ Vương gia đã sớm biết mấy ngày trước, Bắc Đường Vương gia từng giao thiệp với ta, ngài ấy biết Từ Đạt vì lời tiên đoán của Viên Đồ mà khổ sở, mượn danh nghĩa chính mình tìm Viên Đồ đại sư tính sai mệnh, đánh ông ấy một trận thay ta xả giận. Aiz, những thủ pháp thu mua quanh co lòng vòng của các ngài khiến cho ta có ấn tượng tốt, thật sự là rất đáng quý, Từ Đạt có tài đức gì chứ? Có tài đức gì chứ?”

 

“Trước kia ta luôn luôn muốn trở thành phượng hoàng, kỳ thật chỉ là một con quạ đen lừa mình dối người thôi. Quạ đen sao lại biến thành phượng hoàng, đạo lý này rốt cục ta đã hiểu.” Nàng cởi ngọc bội con dơi bên hông xuống, đưa tới trước mặt hắn.“Vương gia đương nhiên cũng chưa từng nghe qua chuyện quạ đen biến thành dơi đi.”

 

Con ngươi đen sáng nhìn chằm chằm nàng, không có tiếp nhận.

 

Nàng cười, hơi khom người về phía trước đem ngọc bội thắt bên hông hắn. Nàng ngẩng đầu, con mắt sáng rực rỡ, nói:

 

“Con dơi bên cạnh rồng vàng tuyệt đối không phải Từ Đạt, nhưng Từ Đạt có ân tất báo, từ ngày Từ Đạt ở Tây Huyền uống rượu độc kia, đã coi như chết một lần. Vương gia muốn lợi dụng Từ Đạt thì lợi dụng hết mức đi. Nếu một đời Từ Đạt luôn bình thuận, có thể làm cho Vương gia thuận lợi xưng đế, vậy, Từ Đạt chết cũng sẽ bảo hộ Vương gia đăng cơ.” Nói xong, nàng lại lấy đồng tâm kết trong lòng ra, cười một tiếng, ngay trước mặt Lí Dung Trị, không suy nghĩ chút nào tháo ra.

 

Đồng tâm kết bỗng nhiên trở thành một sợi dây đỏ bình thường.

 

Nàng cười sảng khoái:“Nếu trên đời này không có người đối xử thật lòng với ta, muốn nó thì có ích gì chứ?”

 

Lí Dung Trị nhìn chằm chằm dây đỏ trong chốc lát, lại chậm rãi giương mắt chăm chú nhìn nàng.

 

“Vương gia?”

 

“…… Ừ?”

 

“Khi Vương gia nói chuyện, luôn luôn cười, Từ Đạt vẫn không thể nhìn ra là hư tình giả ý hay là thật tâm, nhưng thời gian qua Vương gia tự mình chăm sóc Từ Đạt là sự thật. Vương gia đối với người ngoài luôn chân thành, cho dù là thu mua tâm một người, cũng sẽ cố gắng bỏ ra tâm huyết, nhưng, bỏ ra quá nhiều tâm huyết, cẩn thận ngay cả chính mình cũng rơi vào. Chính bản thân Từ Đạt hiểu rõ, cũng không phải là phỏng đoán, nhưng tương lai phải có phượng hoàng hoặc con dơi chân chính đáng giá với công sức bỏ ra, quá trình Vương gia thu mua không cẩn thận nhập ma chướng, muốn thoát ra rất khó khăn.” Nàng thành thực nói.

 

Hai tháng này nàng luôn mơ mơ màng màng sống qua ngày, nhưng nhất cử nhất động bên ngoài nàng vẫn rất rõ ràng. Lí Dung Trị lúc nào cũng thật tình chăm sóc nàng, chính là đánh cuộc trong thời gian này nàng có thể cảm giác ai đối tốt với nàng, không phải sao?

 

Chẳng lẽ ở Tây Huyền hắn luôn thuận lợi suôn sẻ, không có người nào coi hắn là cái đinh trong mắt. Hắn cùng với quan viên, thái tử qua lại cực kỳ thân thiết, người hầu nô bộc nguyện vì hắn mà bán mạng, bởi vì hắn dùng “thật tình” để rung động lòng người, bỏ ra thật tình như vậy…… Nếu trước tiên hắn không tự lừa gạt mình đó là thật tâm, làm thế nào có thể khiến người khác cảm động chứ?

 

Nàng nói, nàng bị thu mua rất thành công, nếu hắn không phải là hoàng tử, nàng thật sự nguyện ý cứ bị lừa như vậy, trực tiếp bắt hắn đến ngọn núi nào đó của Đại Ngụy sống cả đời.

 

“Nhị cô nương có chút mệt mỏi, không bằng về trên xe nghỉ ngơi trước đi.” Hắn nhẹ nhàng nói.

 

Nàng gật đầu đáp ừ, đảo mắt liếc hắn một cái, rồi sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhìn hắn.

 

“Ừ?” Hắn nở nụ cười ôn nhu.

 

“…… Vương gia nghe có vẻ cao hứng.” Vừa rồi hình như nàng nhìn lầm rồi, trên gương mặt tuấn tú của Lí Dung Trị có chút tiếc nuối nhàn nhạt bị xóa sạch. Hắn còn có cái gì để tiếc nuối chứ? Không phải nàng đã cam tâm tình nguyện vì hắn bán mạng sao?

 

“Đúng vậy, nay thân mình nhị cô nương đã khôi phục, lại chịu theo ta đi Đại Ngụy, ta tất nhiên là vui mừng.” Hắn ôn nhu nói.

 

Nàng nhìn hắn, không hề để ở trong lòng, theo hắn trở về lều trại.

 

Khi nàng thấy Ô Đồng Sinh đang nghỉ ngơi dưới tàng cây xa xa, sắc mặt nàng có chút dao động, bước nhanh đi tới trước mặt hắn.

 

“Ô đại công tử…… Vất vả cho huynh.”

 

“Thần trí nhị tiểu thư đã minh mẫn ư?”

 

Nàng nhìn thẳng hắn, nói:“Ô đại công tử đừng để chuyện cũ trong lòng. Nếu đổi lại là Từ Trực, Từ Hồi ở đây, nhất định làm tốt hơn ta trăm ngàn lần. Ngày đó Từ Đạt hứa hẹn với huynh, nhưng nay……” Nàng cười khổ:“Hoàn toàn là công dã tràng. Nếu đại công tử không chê, vậy cùng ta đến Đại Ngụy đi.”

 

Mắt đen ngước cao, lạnh lùng lướt qua nàng nhìn về phía Lí Dung Trị, nói:

“Nhị tiểu thư có hiểu rõ theo Vương gia vào Đại Ngụy, sẽ gặp phải chuyện gì không?”

 

Nàng thở dài một tiếng:“Từ Đạt vô năng, nhờ có Vương gia tương trợ, có ân không báo, không phải là tính cách của Từ Đạt. Đợi sau khi Vương gia đăng cơ, Từ Đạt sẽ du tẩu nơi khác. Thiên hạ to lớn, há lại không có chỗ cho Từ Đạt dung thân?”

 

“Nhị tiểu thư đã có quyết định, Ô Đồng Sinh tự nhiên vâng theo.”

 

Thật lòng Từ Đạt vì thiên chi kiêu tử (con cưng của trời) này mà cảm thấy tiếc hận. Rõ ràng ở Tây Huyền có thể tỏa sáng rạng rỡ ở tận trời, lại bị liên lụy vì chuyện phụ thân mà làm khất làm kỹ. Nếu đêm hôm đó ở Túy Tâm lâu không phải là nàng, mà là Từ Trực, hôm nay hắn tuyệt đối sẽ không lưu lạc phải rời xa nơi chôn rau cắt rốn thậm chí ngày nào đó lâm vào tình cảnh bỏ mình nơi đất khách quê người.

 

Suy cho cùng, trong lòng nàng vẫn có áy náy, trong lòng nàng vẫn có hổ thẹn. Nét mặt lập tức có chút mềm mại, ở Tây Huyền người trong nhà đương nhiên không cần để ý đến tiểu tiết hay đại tiết gì đó, cũng không phân biệt nam nữ gì. Nàng vương tay về phía hắn.

 

Ô Đồng Sinh nhếch mi gần như không thể nhận ra, cũng chậm rãi vươn tay.

 

Nàng dùng sức nắm, sức lực như thế làm Ô Đồng Sinh không thể không dùng lực giống như vậy.

 

“Đại công tử, ngoài một thân mang tội danh này cùng huynh không liên quan, huynh tâm chí cao thượng, nói đi theo Từ Đạt, tuyệt đối là ủy khuất đại công tử. Huynh tạm thời nhẫn một chút, ngày nào đó trong triều nếu có người bởi vì Ô đại nhân mà lật lại bản án, huynh có thể quang minh chính đại trở về. Lần này huynh cứ nghĩ là đi du lịch, trong lòng có thể nhẹ nhõm thì sẽ nhẹ nhõm. Viên Đồ đại sư từng nói, nhân đạo luân hồi, cuối cùng tương liên, kiếp này nếu huynh sống vui vẻ, kiếp sau nhân sinh nhất định sẽ viên mãn. Nếu kiếp này bất luận buồn vui đều phải trải qua, vậy thà làm cho chính mình vui mừng một chút mới tốt.” Nàng chân thành nói.

 

Gió đêm lướt qua mặt, lướt qua áo bào tuyết trắng của hắn, áo đen của nàng không bó buộc, nhuộm lên ánh trăng, như bầu trời sao lẳng lặng chảy xuống sông đêm.

 

Ánh mắt Ô Đồng Sinh như ánh mặt trời, dừng trên gương mặt tươi cười của nàng. Hắn nhớ tới, ở kinh thành Tây Huyền mỗi khi hắn nhìn thấy nàng, trong lòng nghĩ phượng hoàng sinh quạ đen, vì thế khinh thường xoay người tránh đi, cho đến giờ khắc này, hắn chân chính biết đến Tây Huyền Từ Đạt.

 

“Nhị tiểu thư, ta hiểu được.” Hắn đáp.

 

Nàng nghe vậy, rất khẩu khí nói:“Hiểu được là tốt rồi, hiểu được là tốt rồi.” Nàng cười híp mắt, xoay người về xe ngựa, nhìn thấy Lí Dung Trị còn đứng ở phía sau mình, một thân áo bào trắng tay áo tung bay, quý phái thanh cao có vài phần cô tịch, Nàng đầu tiên là ngẩn ra, rồi sau đó ôm quyền thở dài, nói:“Vương gia sớm đi nghỉ ngơi đi, thời gian qua thật sự là vất vả cho ngài.”

 

Nói xong, đi lướt qua hắn, lên xe nghỉ ngơi.

2 comments on “Chính là Hoàng hậu – Chương 6

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s