Chính là Hoàng hậu – Chương 3

 

Túy Tâm lâu là nơi trăng hoa mua vui đệ nhất kinh thành ở Tây Huyền.

 

Từ cửa lớn của lâu đi vào, chỉ cần đi lên hai mươi tư bậc, rẽ phải là nhóm các cô nương, rẽ trái là nhóm tiểu quan, bên cạnh lan can lầu hai lúc thì có tiểu quan, khi thì có cô nương đi lại. Ánh đèn rực rỡ, mùi thơm bốn phía, cực kỳ dễ ngửi, dễ ngửi đến nỗi toàn thân tràn đầy tâm tình vui thích, không biết loại hương này có bán hay không? Từ Đạt thầm nghĩ, đồng thời dưới con mắt nhìn chằm chằm của mọi người, khoanh tay bước lên cầu thang.

 

May mắn màu da nàng hơi đen, nếu không hiện tại nàng thật mất mặt.

 

Từ lúc Từ Đạt lên bậc thứ mười, tú bà đã bị tiểu quan vội vàng lôi ra đến đây. Bà ta sững sờ nhìn Từ Đạt, khẽ nói:“Rốt cục…… đã đến ngày này sao? Nhị tiểu thư…… cô là đến……”

 

“Ừ.” Từ Đạt mập mờ lên tiếng, da mặt nóng lên, lại theo bản năng xoa đồng tâm kết trong túi bên hông.

 

Vì hôm nay, nàng đặc biệt mặc y phục mới, hoa văn thêu so với ngày thường còn lạ mắt hơn, cùng với thắt lưng đen tuyền, làm tôn lên vẻ xinh đẹp của bản thân– nàng là hy vọng như thế, mong chờ đối phương chú ý một chút sắc đẹp nho nhỏ của nàng, lại thấy rõ sự thật tàn khốc nàng tên là Từ Đạt.

 

Trong lúc nhất thời tú bà còn chưa lấy lại tinh thần. Các cô nương thế hệ Từ gia tìm tiểu quan là đương nhiên, nhưng đến đời này bà ta thực sự chưa từng thấy chuyện này, thời gian trước còn tiện thể suy đoán, trong một thế hệ Từ gia việc hôn sự của nhị tiểu thư không có cơ hội lớn, rất có khả năng tìm đến tiểu quan làm bạn cả đời, nào biết hôm nay nàng đã tới rồi.

 

“Xin hỏi……” Tú bà thanh lọc cổ họng, uyển chuyển hỏi:“Nhị tiểu thư muốn mấy người?”

 

Nàng nghe vậy, thoáng bật cười.“Một người là được.”

 

“Một người? Là đổi định kỳ hay là mua cả đời?”

 

Muốn thảo luận ở trong này sao? Từ Đạt dù sao cũng là lần đầu tiên, trong lòng cố nén, ngoài mặt thì giả bộ hào phóng, cười nói:“Cả đời.”

 

“Điều kiện thế nào?”

 

Từ Đạt đỏ bừng cả mặt, lẩm bẩm:“Ta không có yêu cầu cao…… Đúng rồi, tuổi tác đừng quá nhỏ.” Nàng cũng không phải là muốn dẫn đệ đệ về nhà nuôi dưỡng. Trong lúc nhất thời, nàng chỉ cảm thấy tất cả nam tử trên hành lang của tiểu quan đều là ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.

 

Tú bà lẩm bẩm nói:“Yêu cầu này không cao a……” Quả thực là không bắt bẻ gì. Bà ta nhìn sang nhóm tiểu quan ở hành lang đang mạnh mẽ nháy mắt với mình, bà ta khụ một tiếng, quay đầu lại cười hỏi:“Nhị tiểu thư, xin hỏi…… Hôm nay có mình cô tới sao?”

 

“Cái gì?”

 

“Ta là hỏi, đại tiểu thư và tam tiểu thư…… Tương lai có thể cũng đến lâu chúng ta, chọn nam tử tốt về nhà hay không?”

 

Từ Đạt đầu tiên là ngẩn ra, nhiệt khí trên mặt trong khoảnh khắc không còn chút gì, cổ họng có vị chát, ngực có chút đau. Nàng cười nói:“Chuyện này ta thật sự không rõ ràng lắm, bình thường cũng không nghe các nàng nhắc tới.” Tuy rằng mọi chuyện đều bị xếp sau hai vị tỷ muội đã thành thói quen, nhưng nàng không nghĩ tới ngay cả tìm bạn đời, cũng phải nhặt người mà các nàng bỏ lại.

 

Nếu các nàng không thành thân, nếu chọn bạn đời ở đây, nàng nghĩ rằng hôm nay ngay cả một bạn đời của mình đều không có được. Nàng cúi đầu cân nhắc một lát, tiểu quan cũng không phải là lựa chọn cuối cùng của nàng, ngày gần đây ở kinh thành có một đám khất cái muốn bán trao tay làm tôi tớ, nếu bọn họ không ngại, thật ra có thể mua một người về nhà, chính là việc này làm cho phụ thân thật mất mặt, cũng muốn nhờ Từ Trực ở trong cung nói chuyện, hủy bỏ thân phận của tôi tớ, nếu không chẳng may nàng bất hạnh mà chết, hắn lại phải tiếp tục làm ăn xin.

 

Nghĩ đến đây, ngón tay đặt ở trên túi buông xuống, nàng cười nói với tú bà:

 

“Ta không vội. Ma ma dành một phòng trống cho ta, ta có thể đợi đến hừng đông, để cho người có hứng thú suy nghĩ kỹ. Bà đừng lừa người ta, phải nó rõ ràng, là Từ Đạt ở kinh thành muốn, nếu tiểu quan mới tới không biết Từ Đạt là ai, bà cũng kể lại rõ rang cho hắn nghe, không cần thêm lời hay. Dù sao muốn ở chung lâu dài, phải cam tâm tình nguyện mới tốt.” Nội tâm nàng thực kiên cường, cho nên tuyệt đối sẽ không để ở trong lòng.

 

“Được được…… Ta lập tức phân phó ngay ha ha ngay lập tức.”

 

Từ Đạt nghe vậy, vừa lòng cười, lại nghĩ, hướng tới các nam tử tên hành lang của tiểu quan mỉm cười. Vốn là nàng có chút khẩn trương, nhưng hiện tại không ôm hy vọng gì, ngược lại tâm tình cũng dần thoải mái.

 

Tất cả các nam tử đều sửng sốt, có người ngây ngốc nhìn nàng; có người sau khi ngây ngốc trong đôi mắt lại tính toán tỉ mỉ; có người theo trực giác cười một tiếng lại vội vàng xoay người, sợ nàng nghĩ đến hắn có ý với nàng.

 

Từ Đạt không chú ý tới ánh mắt này, giờ phút này nàng trừng mắt nhìn nam tử trẻ tuổi đứng ở chỗ tối, người kia là Điểu gia……

 

“Nhị tiểu thư, mời.”

 

Thậm chí tú bà nói hai lần, Từ Đạt mới lấy lại tinh thần, vốn muốn đi theo bà ta vào phòng trống, nhưng trên hành lang phía bên phải của những cô nương truyền đến tiếng vui đùa ầm ĩ, nàng liếc nhìn, ngẩn ra.

 

“Ai a, hôm nay có phải có gì vui đến đỉnh điểm? Trước đây Bắc Đường Vương gia không như thế.” Tú bà thấp giọng oán giận.

 

Từ Đạt có phần trợn mắt, nhìn các cô nương quần áo không chỉnh tề cười ha ha chạy toán loạn, lại nhìn Ôn Vu Ý hoa lệ bịt mắt chơi trò bắt quỷ. Nàng biết rõ trong phủ hắn đã có mười tám vị phu nhân, lại vẫn cứ chơi đùa như vậy, mười chín và hai mươi nhất định sẽ mọc ra cùng nhau.

 

Hắn nạp thiếp, không có hỉ kiệu nghênh đón, hơn phân nửa đều tổ chức hỉ yến chiêu cáo người quen, ngay cả Phượng Vũ quân chuyên quản sự vụ ở phủ con tin cũng mời, trên thiệp mời không ghi rõ, có nhiều lần nàng đều cho rằng tân khách đến chỉ đơn thuần là tới uống rượu mừng mà thôi.

 

Lúc này, hắn ôm một cô nương xinh đẹp, ái muội cười nói:“Cuối cùng cũng bắt được. Nàng nói xem, ban nãy đã nói nếu bổn vương có thể bắt được nàng, nàng thưởng cho bổn vương cái gì?”

 

“Khụ.” Từ Đạt che miệng ho nhẹ một tiếng. Tư thế ôm ấp kia thật sự không có chút tao nhã nào.

 

Vốn là Ôn Vu Ý đang che mắt, đột nhiên kéo vải che xuống để xem rõ nàng. Trong nháy mắt gương mặt hắn lộ vẻ khác thường, bật thốt lên:“Từ Đạt? Tại sao nàng lại ở đây?”

 

“Vương gia đừng lo lắng, không phải các phu nhân nhờ Từ Đạt đến tìm Vương gia.”

 

Vẻ mặt hắn vẫn có chút cổ quái, nhìn nàng, lại nhìn tú bà, cuối cùng dừng ở trên hành lang của tiểu quan. Hắn chậm rãi buông ôm ấp, hỏi:

 

“Như vậy nàng tới là……”

 

“Nhị cô nương tới tìm tiểu quan.” Tú bà nhiệt tình nói.

 

“……” Hắn thật sợ run lên, rồi sau đó nhớ tới nữ tử Từ gia ở Tây Huyền có tác phong đặc biệt. Hắn a một tiếng, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa phục hồi tinh thần, hắn lại hỏi:“Đêm nay không có việc gì nên nàng mới đến?”

 

“Đêm nay Từ Đạt không có việc gì. Vương gia, làm sao vậy?”

 

“Tại sao nàng lại quyết định đêm nay đến đây?” Hắn không đáp mà hỏi ngược lại.

 

Mặc dù Từ Đạt thấy hành vi của hắn khác thường, nhưng cũng không thể công khai chỉ vào mũi hắn nói sao ngài lại quản ta. Vì thế, nàng cười nói:“Trời đẹp, không mưa, liền đến đây.”

 

“…… trời đẹp, không mưa, liền đến đây?” Hắn chậm rãi lặp lại, đột nhiên vỗ tay cười to:“Được! Thật sự là tốt! Trời đẹp, không mưa, liền đến đây! Quả nhiên là Từ Đạt cả đời bình yên  trôi chảy!” Hắn cười đến nỗi đôi mắt đẹp lấp lánh, không để ý đẩy ra lại bắt tới được tỷ muội mềm mại đáng yêu. Nói:“Hôm nay không chơi nữa, ngươi đổi cho ta gian phòng trống. Từ Đạt, lập tức  phải đi sao?”

 

“…… Không có.”

 

“Vậy lại đây đi.” Thấy nàng không nhúc nhích, hắn ha ha cười, chủ động tiến lên kéo nàng.

 

Từ Đạt nhăn mày, quay đầu nói với tú bà:“Vương gia có việc căn dặn ta, ta đi một lát sẽ trở lại, bà cứ để lại một phòng trống, ta chờ đến buổi sáng.”

 

Khi Ôn Vu Ý nghe thấy “buổi sáng”, vẻ mặt không biết nên cười hay không. Hắn kéo nàng đi vào một phòng trống nhỏ, nói:“Mang một bầu rượu và mấy đĩa thức ăn lên, bổn vương không cần người hầu hạ, tất cả lui đi.”

 

Vừa vào phòng, Từ Đạt thản nhiên rút tay về.“Vương gia xin phân phó.”

 

Ôn Vu Ý vén tóc dài, vẻ mặt vui sướng ngồi ở bên cạnh bàn.“Đáng lẽ đêm nay ta đến đây để nhớ về một người bạn, không ngờ nàng đã đến rồi, một khi đã như vậy, ta sẽ không nhớ nhung nữa.”

 

Lời hắn nói trước sau không liên quan, nàng không dám nói gì.

 

Rượu và thức ăn được đưa lên, tâm tình Ôn Vu Ý tốt lắm, cười nói với cô nương đưa đồ ăn:

 

“Ngươi đi nói với Thanh Phong, đêm nay bổn vương không đến chỗ nàng.” Hắn chỉ vào Từ Đạt, lại cười:“Cũng không phải là bổn vương lưu lại Từ Đạt, mà là bản thân nàng ấy đến tìm tiểu quan, ước chừng sẽ ở lại đến buổi sáng. Cho dù tú bà lập tức tìm tiểu quan giúp nàng nhưng đêm nay cũng là đêm động phòng hoa chúc của nàng.”

 

Từ Đạt nghe vậy, nhìn thoáng qua Ôn Vu Ý, lại nhìn tiểu tỳ nữ kia.

 

Tiểu tỳ nữ cúi đầu kính cẩn nói:“Thanh Phong cô nương nói, Vương gia nào có đến đây, ngay cả gặp mặt một lần cũng không chịu? Nay nếu ra ngoài nàng cũng không có mặt mũi gặp người khác, kính xin Vương gia dành chút thời gian đi qua.”

 

Hắn nhếch miệng, vẫy tay.“Bổn vương đã biết, lát nữa sẽ qua.”

 

Tiểu tỳ nữ cúi đầu lui ra.

 

Ôn Vu Ý cười nói:“Ngồi đi…… Vậy tiểu quan trong Túy Tâm lâu nàng đã ưng mắt người nào, ta giúp nàng hỏi thăm, hỏi xem nhân phẩm, năng lực hắn như thế nào?”

 

Từ Đạt a một tiếng, theo lời ngồi xuống.

 

“Ừm? Tiểu quan kia?”

 

“…… Còn chưa biết rõ.”

 

“Làm sao có thể không biết rõ chứ? Nếu không, kêu tú bà gọi tất cả tiểu quan tập trung ở đại sảnh, ta giúp nàng chọn đi. Nói không chừng ánh mắt của ta hơn nàng đấy.” Hắn hưng trí bừng bừng.

 

Từ Đạt lại a một tiếng, da mặt kéo lên, cười nói:“Chuyện nam nữ, luôn phải cam tâm tình nguyện mới tốt. Ta thì sao, là không thể nào chọn người, đối với ta mà nói cũng không biết người ta chọn có đồng ý hay không, đơn giản, để cho bọn họ chọn trước đi.”

 

Ôn Vu Ý rõ ràng giật mình, hiểu được ngụ ý của nàng, trong khoảnh khắc, hắn lộ vẻ mặt trăm điều tiếc hận, than nhẹ:“Rõ ràng là một đại mỹ nhân……”

 

“Đa tạ Vương gia ca ngợi.”

 

Hắn liếc nàng một cái.“Đáng tiếc, bổn vương  không có cách nào khác cũng không nguyện ý nạp nàng vào, bằng không……”

 

Từ Đạt cười nói:“Vương gia đừng hại ta. Lời này nếu để Thanh Phong tiểu thư nghe thấy, ta thật sự gặp họa. Ngày nào đó nếu Thanh Phong tiểu thư thành phu nhân thứ mười chín, khi đó Từ Đạt nhất định sẽ mang lễ qua phủ.”

 

“Nàng ta là cái gì? Ngay cả làm ca kỹ trong nhà bổn vương cũng không xứng!” Ôn Vu Ý lạnh lùng nói. Hắn luôn luôn đối xử lễ độ với nữ nhân, chưa từng nói lời hung ác, lần này loại tình cảm chán ghét không có chút keo kiệt nào bày tỏ ra, Từ Đạt cúi đầu, như nhập  vào cảnh giới xuất gia.

 

Hắn liếc nàng một cái, bỗng nhiên bật cười:“Từ Đạt, nàng không sao chứ?”

 

“Không sao.” Nàng uống một ngụm rượu, phát hiện rượu này thật ngon.

 

“Nàng ta là gián điệp Bắc Đường a, Từ Đạt, ngay cả ta đều ở dưới sự theo dõi của nàng ta.” Hắn thấy tay nàng run lên, nâng cốc vẩy ra ngoài. Tâm tình hắn khoái trá nói:“Hiện tại nàng muốn báo việc này lên trên sao?”

 

“…… Vương gia uống nhiều, uống say dễ nói đùa. Từ Đạt cũng uống nhiều, tự nhiên dễ dàng nghe lầm bí mật của Vương gia.” Nói xong, nàng vội vàng uống mấy chén, thừa dịp loạn chuốc say chính mình.

 

“Con hổ cũng là do ta đưa tới.”

 

“Vương gia, rượu này không tệ nha! Không giống như là của Tây Huyền, là Bắc Đường mang đến sao?”

 

“Thời gian trước phủ con tin của Đại Ngụy có trộm cũng là bổn vương giở trò quỷ, chủ ý là xem có thể tuyệt đường Lí Dung Trị hay không.”

 

“Thì ra, ngay cả thức ăn của Túy Tâm lâu cũng ngon như vậy, không biết đầu bếp rốt cuộc là tìm được ở đâu?”

 

“Nàng lại rót nữa, thật sự là sẽ say.”

 

Từ Đạt dừng tay một lát, cười rực rỡ với hắn.“Thế này cũng tốt, thậm chí Vương gia đang nói cái gì ta đều không nghe rõ ràng lắm, hay là ta trở về phòng chờ tú bà……”

 

Ôn Vu Ý ngay cả giữ lại cũng không giữ, giống như lẩm bẩm:

 

“Một trăm nhiều năm trước, tứ quốc trao đổi con tin để biểu hiện không xâm phạm nhau. Hơn phân nửa con tin đều là người không được chọn làm hoàng đế, nhưng, không biết là Lí Dung Trị Đại Ngụy có dã tâm, hay là hắn được nuôi dưỡng ở môn khách Đại Ngụy quá xuất sắc. Mấy tháng trước, thái tử Đại Ngụy thất đức, hoàng đế Đại Ngụy giận dữ phế thái tử, vốn tưởng rằng đây chỉ là nhất thời, nào biết bỗng nhiên truyền ngôi cho Lí Dung Trị đang ở Tây Huyền.” Hắn nhìn nàng trở lại ngồi xuống, cười khẽ:“Từ Đạt, rốt cuộc ta có chỗ nào không bằng Lí Dung Trị, tại sao ta lại cảm thấy nàng rất có thiện cảm với hắn chứ?”

 

Từ Đạt ngượng ngùng cười cười:“Vương gia và Vương gia Đại Ngụy ở trong lòng ta, đều là người hoàng tộc tốt nhất. Chỉ là Từ Đạt luôn tò mò với hải sản phong phú của Đại Ngụy thôi.”

 

Hắn cười nhạt, nói:“Chẳng lẽ ngay cả một câu nói thật lòng của nàng bổn vương cũng không chiếm được sao?”

 

Nàng thầm than một tiếng, nhẹ giọng nói:

 

“Từ Đạt luôn có chút nhạy cảm. Từ Đạt vô năng, khi bị giễu cợt, hai vị Vương gia luôn che chở ta.” Nàng đứng dậy thở dài.“Ở trận đấu vật, nhị hoàng tử làm khó dễ Từ Đạt, may có Vương gia cùng với Vương gia Đại Ngụy ở đó, vì vậy ta mới bảo toàn, ta vẫn nhớ để trong lòng, chính là…… Vương gia Đại Ngụy trừ việc bảo vệ ta, chưa từng hùa theo người khác chế nhạo Từ Đạt.”

 

Ôn Vu Ý ngẩn ngơ.

 

“Trước khi năm tuổi, mọi người đều đối xử tốt với Từ Đạt, mỗi người đều là mặt mang miệng cười, chưa bao giờ có một lời mỉa mai ta. Mỗi khi thấy Vương gia Đại Ngụy, vẫn làm ta nhớ tới khoảng thời gian tốt đẹp đó.”

 

“Nàng…… Cũng biết, mục đích ta và hắn bảo vệ nàng?”

 

Từ Đạt cười nói:“Vương gia hôm nay làm sao vậy?  Cố gắng thổ lộ chút chuyện không nên nói. Có một số việc, vẫn nên cất giữ, không nên vạch trần, như vậy có thể để cho người ta có ảo tưởng tốt đẹp.”

 

“Thì ra, nàng tình nguyện bị lừa, cũng không muốn rời bỏ tất cả.”

 

Từ Đạt mỉm cười,“Nói là bị lừa có hơi quá.” Chẳng lẽ muốn nàng mỗi ngày đều khóc lóc nói những người này đang lợi dụng nàng sao? Bởi vì nàng là Từ Đạt, cho nên lợi dụng thật tốt. Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ là quân cờ người khác muốn lợi dụng thôi. Có người nghĩ đến nàng thật dễ lừa, lợi dụng nàng để vào Từ phủ; có người muốn dựa vào nàng để kết giao với hoàng thất, loại sự tình này nhiều vô kể. Đây là khác biệt giữa nàng và Từ Trực, Từ Hồi, các nàng chỉ có lợi dụng địa vị người khác, giống như nàng a……

 

Kỳ thật hai vị con tin Vương gia thầm lấy lòng nàng, thỉnh thoảng lợi dụng nàng một chút, nàng không ngại, con tin bên ngoài, luôn có chút khổ cực, ngay cả…… ngay cả ngày ấy gặp hổ, trong lòng nàng cũng biết Lí Dung Trị sớm tự bảo vệ tốt bản thân, cho dù nàng té ngã không muốn ra mặt dẫn hổ, hắn cũng sẽ dùng kế tâm tư trách nhiệm đối với kinh thành mà lợi dụng nàng.

 

Có thể nàng không phải là rất thông minh, nhưng nhiều năm nay đều đối mặt với nhiều chuyện, muốn nói nhìn không ra thì nàng cũng quá ngu ngốc.

 

Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là thủ lĩnh đối xử tốt với nàng không có chút tư lợi, tâm tình nàng bắt đầu phấn chấn, trên đời này, cuối cùng còn có một người tốt chân thành thầm đối xử tốt với nàng, cho nên, đối với sự lợi dụng của nhóm Lí Dung Trị nàng không chú ý lắm.

 

Nàng nghe thấy Ôn Vu Ý nói:

 

“Sợ nhất là hai tháng nữa Lí Dung Trị sẽ trở về.”

 

Vậy hật sự là tiếc nuối a, nàng nghĩ như vậy. Miệng cười nói:“Việc này cần phải chúc mừng Vương gia Đại Ngụy.”

 

“Hắn là hoàng tử đầu tiên từ trăm năm đến nay có thể trở về khi vẫn còn trẻ. Vì ngôi vị hoàng đế này, hắn thật dụng tâm lương khổ**.” Ôn Vu Ý cười trào phúng, thấy Từ Đạt có vẻ hơi tò mò, hắn giống đứa nhỏ tiến lại gần, thần bí cười nói:“Từ Đạt, nàng cũng có nghe nói tổ chế Đại Ngụy vốn là một Vương một Hậu, cũng có chế độ xưng hai Vương?”

**dụng tâm ( suy nghĩ mưu đồ) một cách cực khổ

 

Nàng cười gật đầu.“Ta có nghe qua, nhưng chỉ có lúc ban đầu ở Đại Ngụy là như thế, sau đó hoàng đế vẫn nạp bao nhiêu phi tử, chỉ là không bằng tam cung lục viện của tam quốc còn lại thôi, ta nhớ rõ, một thế hệ hoàng đế Đại Ngụy chỉ có một Hậu mười hai phi, ở Đại Ngụy mà nói xem như không ít.”

 

“Đúng vậy.” Nói đến chuyện đồn đại của người khác, hắn luôn luôn thích thú. Đôi mắt đẹp của hắn chớp chớp, cười:“Tổ chế lúc ấy, muốn tuân thủ theo hay không, còn tùy mỗi người. Nhưng có một điểm giống nhau, Đại Ngụy một Vương một Hậu, chế độ hai Vương, nhưng trước khi hoàng tử đại hôn phải giữ mình trong sạch, con vợ lẽ không thể kết hôn sớm hơn trưởng tử, quy củ này thật ra mỗi người đều tự ngầm tuân thủ. Trước khi thái tử kế vị, bên cạnh các hoàng tử đều có tiểu quan riêng ghi lại chuyện phòng the của bọn họ, để ngừa thái tử vi phạm còn lập thái tử khác vân vân, đáng tiếc thái tử Đại Ngụy rất cường tráng, đến tận lúc này lại thất đức, thế này mới khiến cho Lí Dung Trị có lợi……”

 

Từ Đạt nghe vậy, lập tức nghĩ đến người hầu tên Lâm Tú bên người Lí Dung Trị.

 

Ôn Vu Ý lại cười:

 

“Đáng tiếc khi Lí Dung Trị đến Tây Huyền chỉ là thiếu niên, không kịp bị chỉ hôn. Đáng tiếc Đại Ngụy ngày nay lưu lại tổ huấn không thực tế này, giữ mình trong sạch là vì tôn trọng Hoàng hậu – một bệ hạ khác, nhưng hiện nay có ai thật sự đối đãi với Hoàng hậu Đại Ngụy như với Vương thượng? Đáng tiếc Lí Dung Trị trời sinh chính là một tên ngốc tuân thủ tổ huấn. Đáng tiếc một nam tử đang ở nơi đất khách quê người, khi ở thời gian sắc dục còn phải thật cẩn thận, miễn cho nhảy ra vợ con gì đó, cuối cùng đành phải đi vào nhóm tiểu quan……” Đôi mắt đẹp của hắn thoáng nhìn, thấy Từ Đạt phun một ngụm rượu nhạt ra ngoài.

 

Nàng vội vàng lau miệng, lẩm bẩm:“Chuyện này ta chưa nghe nói ……”

 

Ôn Vu Ý ha ha cười:

 

“Hắn là người khiêm tốn, cũng không giống như ta có cuộc sống thoải mái, đương nhiên không có tới vài lần. Nhưng, chỉ cần là người biết nghĩ, sẽ thấy rõ hành động của hắn. Từ Đạt, ngoài việc nàng bị loại bỏ khỏi quyền lực trọng yếu ra, dù sao cũng sinh ra ở Từ gia là loại thế gia chính trị, làm sao lại không biết thế cục trước mắt, chỉ là ngày thường nàng bo bo giữ mình thôi. Nàng có biết điểm ta phục nàng nhất là gì không?”

 

“Vương gia đêm nay nói…… thật nhiều.”

 

“Ta phục nhất, chính là Viên Đồ nói nàng ở Tây Huyền cả đời bình thuận không tài cán gì, nhưng nàng không theo lời ông ta, ngược lại là đi học văn học võ áp đặt chính mình để tăng năng lực bản thân. Ta nghe được nàng xé bảng Hỏa Phượng, có lòng muốn tham gia tuyển Tướng quân Âm Gian, vốn là lòng ta tràn đầy tiếc nuối, nàng thật sự muốn trở thành Tướng quân Âm Gian, chẳng phải không thể sống lâu? Nhưng, hiện tại ta lại cảm thấy nàng đi trên con đường này, đối với nàng là tốt nhất, dù sao cũng tốt hơn là bị người lợi dụng đến chết.”

 

Giọng nói kia thật sự đầy tiếc nuối, trong lòng Từ Đạt biết có chuyện khác thường, trong lúc nhất thời lại không hiểu thấu ngụ ý của hắn. Đêm nay Ôn Vu Ý, rất khác so với bình thường, bình thường hắn đều trêu ghẹo, chuyên nói chuyện bông đùa, giống như thật tình nhưng lại là giả ý, đêm nay cũng là cố ý hay vô tình đang ám chỉ với nàng cái gì.

 

Người hai nước khác nhau, ở chung đến giờ cũng chỉ có thế, thân phận Ôn Vu Ý rất đặc biệt, nói quá nhiều chuyện riêng bị phạm vào điều kiêng kỵ.

 

Ôn Vu Ý thưởng thức chén rượu, cười nói:

 

“Ta ở đây nhớ thương bạn cũ, chỉ là tưởng rằng đêm nay nàng ấy rơi vào cạm bẫy của kẻ khác, từ nay về sau lâm vào lốc xoáy triều đình, không bao giờ còn là bằng hữu đơn thuần trước đây nữa. Từ Đạt, kỳ thật giống như nàng hiện tại, cũng rất tốt, đúng không?”

 

Nàng suy nghĩ một lát, từ đầu đến cuối vẫn không thể bắt được ý tứ của hắn, đành phải vì hắn rót rượu, cười nói sang chuyện khác:

 

“Vương gia, vẫn là uống rượu đi. Đêm nay ta nghễnh ngãng, cái gì cũng không nghe được.”

 

Hắn lười biếng liếc nhìn nàng một cái, cười nhạo một tiếng, thở dài nói:

 

“Từ Đạt, nàng lại có chút chán ghét. Ở trong lòng nàng, quá mức coi trọng Tây Huyền, căn bản không coi người nước khác làm tri kỷ, nàng như vậy sao lại có thể nào trách những người khác không đối xử thành tâm với nàng chứ?”

 

Cứu mạng nha!

 

Chưa bao giờ có một khắc Từ Đạt thấy thảm hại như vậy, không, phải là chưa bao giờ có một khắc nàng được người ta hoan nghênh như vậy.

 

May mắn ánh nến trong quán tiểu quan không rõ ràng, nếu không giờ phút này thân nàng đã sớm rơi vào bầy sói. Nàng thoáng cười khổ, nghe được chút thanh âm trên bậc thang, nàng ngừng thở.

 

“Từ nhị tiểu thư nói là sẽ đến đây, làm sao trong chớp mắt lại không thấy người đâu?” Hai gã tiểu quan kết giao lên lầu tìm người, hết nhìn đông tới nhìn tây.

 

“Chẳng lẽ bị những người khác mang vào phòng rồi?”

 

“Vậy cũng không tốt lắm, thật vất vả mới có cơ hội rời khỏi nơi đây, để cho người khác nhanh chân đến trước, ta không cam lòng.”

 

“Nghe nói tam thiểu thư không gần nam sắc, nàng chính là nhân vật quan trọng trong triều đình Tây Huyền, nếu có thể thông qua nhị tiểu thư mà quen biết với tam tiểu thư, đây cũng là việc rất có lợi.”

 

Từ Đạt liên tục cười khổ, đúng là như thế, xem nàng thật sự ngốc, còn tưởng rằng đêm nay không có tiểu quan tới cửa, nào biết cũng có hơn mười người.

 

Ôn Vu Ý cùng nàng hàn huyên hơn nửa đêm, mới không cam tâm tình nguyện đến chỗ Thanh Phong cô nương. Nàng trở về phòng muốn chợp mắt chờ hừng đông mới đi về, nào biết đẩy cửa ra, bên trong phòng đầy rẫy tiểu quan đang đợi nàng.

 

Có người vốn là không vui nam sắc, chẳng qua là nghèo túng mà bán mình, muốn dựa vào nàng rời khỏi nơi đây; lại có người muốn dựa vào nàng để tiến vào hoàng thất hoặc Từ gia, thậm chí muốn lấy nàng làm ván cầu, dụ dỗ Từ Trực hoặc Từ Hồi.

 

Nàng thầm than, nhóm tiểu quan mồm miệng trơn tru, nhưng nàng không phải đứa ngốc, làm sao lại không nhìn ra chứ?

 

Đợi cho hai gã tiểu quan tìm kiếm mấy chỗ, nàng mới từ chỗ tối hiện thân, cúi đầu trầm tư. Chẳng lẽ, thật sự muốn tùy ý chọn một người?

 

Đến nay mặc dù nàng cùng tình yêu vô duyên, nhưng thừa nhận rằng rất nghiêm túc muốn tìm một người làm bạn. Yêu cầu của nàng rõ ràng không cao a, thậm chí là người có chút tàn tật cũng không sao, chỉ cần đối phương đặt tâm tư trên người nàng, chịu cho nàng một chút ấm áp, điều này đã đủ rồi.

 

Suy nghĩ xong,  nàng có chút hết hy vọng.

 

Nàng nghe thấy hai gã tiểu quan ở cầu thang lại nói chuyện:“Có nên bỏ qua hay không?” Giọng điệu lại có thêm một tầng toan tính, tâm nàng nhảy dựng, thật sự không muốn nhìn mặt bọn họ, nghe bọn họ nói lời trái lương tâm.

 

Hai gã tiểu quan nói trước mặt nàng là “Nhị tiểu thư, trăm nghe không bằng một thấy, hôm nay gặp được nàng, mới biết kinh thành nói quá, toàn tung tin vịt……” Đợi chút, cái gì chim sa cá lặn đều sổ lồng, lời này so với lời nói thật tâm vừa rồi của bọn họ cách xa vạn dặm.

 

Hai gã này giẫm lên bậc thang đầu tiên, nàng liên tục đánh giá bốn phía. Nơi này chỉ có một cánh cửa, sau khe cửa là một mảnh tối đen không thấy ánh đèn, nàng dùng hết sức, đẩy cửa mà vào sau đó lập tức đóng cửa.

 

“Ngươi nói nàng tránh mặt? Có cái gì hay mà phải trốn? Rõ ràng bởi vì nàng chọn lựa, sau này chắc chắn không có cơ hội này a. Nhìn đi, nơi này không có người……”

 

“Sẽ không ở trong phòng này chứ?”

 

Nàng trừng mắt, nghe thấy cửa gỗ bị đẩy mạnh, nàng theo trực giác chạy hẳn vào bên trong, vén màn che giường, lăn một vòng trên giường, đụng vào một người.

 

“Ai……”

 

Trên giường có người a! Nàng kinh ngạc, vẫn là lăn qua người nọ, lật người vào bên trong. Nàng che đôi môi âm ấm mà man mát của người nọ, nói nhỏ:“Đừng nhúc nhích đừng kêu, để cho ta trốn một lát, ta không ý gì khác.”

 

Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra.

 

“Thật sự không có người……”

 

“Gian phòng này hình như là…… Mau đi ra, nàng không thể nào trốn ở chỗ này!”

 

Cửa lập tức bị đóng lại.

 

Từ Đạt đợi thêm lát nữa, xác định hai người bọn họ không tiến vào nữa, lúc này mới thở hắt ra. Nàng vội vàng buông tay, ngồi dậy.

 

“Thật xấu hổ, không phải ta cố ý muốn quấy rầy ngươi……” Ai vậy ? Tiểu quan? Hay là đại gia chơi đùa?

 

“Cô……”

 

Giọng nói ồm ồm, giống như bị phong hàn. Nếu là đại gia tới chơi đùa, làm sao lại không có người nào chăm sóc chứ? Nhất định là tiểu quan bị phong hàn đang nghỉ ngơi, đêm nay mới không xuất hiện ở đại sảnh. Nàng càng lộ vẻ áy náy, thấp giọng nói:

 

“Ta họ Từ, ừm…… Đêm nay có thể cho ta trốn ở đây được không?”

 

“…… Trốn? Nhị cô nương đang trốn cái gì?”

 

Nàng ngẩn ra.“Ngươi biết ta là ai?”

 

“Nữ nhân vào quán tiểu quan chỉ có người Từ gia. Nhị hoàng tử và thái tử đối với đại cô nương luôn có thiện cảm, há lại cho phép nàng vào quán tiểu quan; tam cô nương một lòng sùng võ, muốn chọn tiểu quan, ước chừng cũng phải sau hai mươi đi, loại bỏ hai người này chỉ còn nhị cô nương.” Hắn che miệng ho khan vài tiếng.

 

Nàng nháy mắt mấy cái.“Thì ra các ngươi cũng nghiên cứu loại chuyện như vậy…… Ngươi tên gì?”

 

“…… Ta?” Thanh âm có điểm kinh ngạc.“Chẳng lẽ nàng còn……”

 

Từ Đạt có điểm xấu hổ cười nói:“Ngươi đừng lo lắng, không phải ta muốn chọn ngươi. Nếu ngươi không tình nguyện, ta sẽ không xằng bậy.” Nàng ngồi ở trên giường, không cẩn thận đụng vào ngón tay hắn, nàng sửng sốt, theo bản năng bắt lấy bàn tay nóng bỏng của hắn.“Ngươi đã gặp đại phu chưa?”

 

“……Chưa.”

 

“Còn chưa gặp? Tú bà nơi này tại sao lại không tìm đại phu giúp ngươi?” Nói xong, nàng cảm thấy không ổn, xoay người xuống giường. Giống như suy nghĩ của nàng, tiểu quan trước mắt này là một người không nổi bật, cho nên mới không được tú bà quan tâm.“Aiz, ta đi tìm người mời đại phu đến đây đi.”

 

Hắn lật tay cầm lấy tay nàng.“Nhị cô nương, không phải nàng đang trốn người sao?”

 

“Trốn người nào có quan trọng bằng chữa bệnh?” Nàng cười khổ.

 

Hắn vẫn không buông tay.“…… Không thể tìm đại phu…… Chỉ là ta mệt mỏi nhiều ngày nên mới bị nhiễm phong hàn…… Nếu để cho người khác biết, sợ là sẽ…… Bệnh càng thêm bệnh, kính mong nhị cô nương không cần mời đại phu.”

 

Bệnh càng thêm bệnh? Từ Đạt bỗng nhiên hiểu ra, mặt lộ vẻ thân thiết đồng tình. Thì ra, quán tiểu quan cũng có chuyện nội bộ, hơn nữa nam tử bệnh này từng trải qua kinh nghiệm đau thương, mới có thể ngay cả sinh bệnh cũng đều sợ người hạ độc dược.

 

Nàng thở dài, do dự nửa ngày, nhẹ nhàng nói:“Được, ta không đi nữa, ngươi trước buông tay ra, ta đi rót nước cho công tử. Bị bệnh mà uống chút nước, đối với thân mình cũng có lợi.”

 

Đầu giường bên kia dường như cũng do dự trong chốc lát, bàn tay nóng bỏng mới thả tay nàng ra. Nàng chạm đến trên bàn, rót một chén nước, thử một ngụm. Là nước, không phải trà, hơn nữa nước còn có chút ấm.

 

Nàng thổi thổi, ngồi trở lại bên giường, lại sờ lên tay hắn, giúp hắn cầm chén uống.

 

“Công tử, như vậy đi, ngươi để ta trốn một đêm, ta chiếu cố ngươi một đêm, như thế nào?”

 

Đầu bên kia lại không có động tĩnh.

 

Nàng vội vàng làm sáng tỏ:“Ta sẽ không để cho tú bà hiểu lầm. Khi trời rạng sáng, ta lặng lẽ rời đi, không để cho người khác biết ngươi bồi ta một đêm…… Đến lúc đó, ngươi còn chưa đỡ, ngươi nói hết triệu chứng cho ta biết, ta tự mình đến hiệu thuốc bảo đại phu, lại sai người đưa thuốc đến chỗ ngươi. Tuy rằng ta và ngươi mới quen biết, Từ Đạt cũng không phải là người có tài, nhưng sinh ra ở Từ gia, cũng không có ý xấu gì, ta sẽ không hại ngươi, ngươi có thể tin ta.”

 

“…… Nhị cô nương tội gì hạ thấp chính mình chứ?”

 

Hắn không trực tiếp trả lời, nàng coi như hắn yên lặng đồng ý. Nàng cầm cái chén đặt trên bàn, lại trở về bên giường, sờ tới cái trán của hắn, phát hiện hắn muốn tránh, nàng lập tức thu hồi tay.

 

Nàng nghe ngoài cửa có tiếng người đi lại, trong lòng nàng run lên, buông màn che, từng bước nhảy vào phía trong giường ngồi xuống.

 

“Công tử chớ hoảng sợ, chỉ là ta sợ đột nhiên có người tiến vào, còn nữa, thân thể ngươi nóng lên, tốt hơn vẫn nên buông màn xuống. Ta sẽ không làm điều gì xằng bậy với ngươi.” Nói xong, nàng bật cười. Nàng nói giống như tự đem chính mình thành hái hoa tặc dâm đãng.

 

“Nhị cô nương nếu đến quán tiểu quan, chính là đến chọn người, tại sao lại tránh né bọn họ như rắn rết chứ?”

 

“Aiz, muốn chọn thì cũng phải chọn người mình thuận mắt, hắn cũng phải ưng thuận ta.” Nàng khẽ mỉm cười, trong lòng biết đêm nay không có người nào thuận mắt, có lẽ càng về sau cũng sẽ không có ai.

 

Nàng lại chạm đến tay hắn, cười than thở:“Công tử xin yên tâm, ta thật sự sẽ không động vào ngươi…… Ta đến quán tiểu quan tìm bạn, cũng chỉ là muốn trải qua một chút tình cảm của con người khi còn sống thôi, cũng không phải là có lòng lang dạ sói gì. Ngươi có thể nằm xuống, ta tuyệt đối không bắt nạt ngươi.” Trong lòng nàng có chút chua xót, nhưng vẫn cười đem tay hắn đặt vào trong chăn dầy ấm.

 

Nàng cảm giác được hắn chậm rãi nằm xuống, thuận đường thay hắn cái đắp chăn, đang muốn rút tay ra chợt nghe hắn ôn nhu nói:

 

“Nhị cô nương cũng đừng hiểu lầm…… Chính là ta…… Chưa từng cùng cô nương nào cùng giường cùng chăn.” Thanh âm kia có chút không được tự nhiên.

 

Từ Đạt ngừng một lát, miệng a một tiếng, đáp:“Nếu công tử đối với nữ tử không có hứng thú, vậy chưa từng cùng giường cùng chăn cũng là có chút bất ngờ.”

 

“…… Ta không thích nam tử.”

 

Từ Đạt ngừng một chút, lại a một tiếng. Bàn tay nam nhân nóng bỏng ở trong tay nàng, nàng nhất thời chần chừ, bị ma quỷ ám ảnh không có buông tay. Nếu bình thường tránh nàng như rắn rết, chỉ sợ đã không có bao nhiêu nam tử thích, hiện tại hắn lại giải thích…… Là có hàm ý khác sao?

 

Người này nói chuyện nhã nhặn có lễ, giống không với người Tây Huyền lắm, không bén nhọn, làm nàng có cảm giác rất tốt.

 

Mới vừa nghe tiểu quan này tự giới thiệu, luôn thích có đi thì có lại, tuy nói cách nói chuyện của người Tây Huyền luôn có đặc trưng, nhưng, nguyên nhân chính là nàng thường xuyên bị người tính toán, đương nhiên là cực kỳ nhạy cảm.

 

Nàng có nên buông tay hay không? Hắn cũng không né tránh…… Gò má nàng hơi hơi nóng lên, lại nghe thấy hắn nói:

 

“Nhị cô nương, điều kiện tuyển chọn của cô là gì? Ngày nào đó ta thấy có người phù hợp, chắc chắn sẽ giúp nàng, để tạ ơn hôm nay nàng đã chiếu cố.”

 

“……” Thì ra hắn không có ý với nàng, là nàng nghĩ nhiều.

 

Nàng từ từ buông lỏng tay, mỉm cười. Một lát sau, nàng nhớ tới nơi này đen kịt, cho dù không cười cũng không có người thấy, nhưng nàng vẫn theo thói quen mà nở nụ cười.

 

Nàng rũ mắt xuống. Nếu như có thể sống lại một lần nữa là tốt rồi, nếu lại sống một lần, trước khi nàng đầu thai, nhất định phải khẩn cầu ông trời cho nàng một cuộc sống tiêu diêu tự tại.

 

Không nên là vận mệnh bị người khinh thường như vậy, ít nhất cũng phải cho nàng một tính cách phóng khoáng, không đem bất luận kẻ nào đặt ở trong lòng.

 

Cho dù là một chút vô tình của Từ Hồi cũng tốt, không cần để ý cái nhìn của người ngoài, chỉ cần chính mình sống tốt, vậy là đủ rồi.

 

“…… Nhị cô nương?”

 

Hắn còn bị bệnh, bệnh nhân không phải đều cô đơn sao? Nàng nhớ rõ, trước kia khi mình bị bệnh, không đến mức không dám mời đại phu giống hắn, nữ nhân Từ gia đấy, ai dám lạnh nhạt? Chỉ là, khi đó nàng còn rất nhỏ, nằm ở trên giường cô đơn chết mất, mỗi ngày nhìn ra cửa, lúc nào cũng ngóng trông phụ thân xuất hiện nhìn nàng một cái.

 

Ít nhất, trước năm tuổi, cũng không giống hiện tại, phụ thân sẽ đến thăm nàng vài lần, nào biết sau khi năm tuổi lúc bị ốm cũng chỉ có  một mình nàng……

 

Trong lúc bệnh tật cô đơn nàng hoàn toàn cảm kích chính mình, thậm chí còn có hoảng sợ có chút buồn cười, sợ chính mình bị bệnh mà chết không có người để ý, cho nên từ đó trở đi nàng luôn chăm sóc tốt bản thân, không nghĩ tâm tình như vậy lại đến một lần nữa.

 

Suy bụng ta ra bụng người là nàng hiểu. Nàng ôn nhu nói:

 

“Điều kiện của ta cũng rất đơn giản. Tuổi tác đừng quá nhỏ, không quan tâm đến diện mạo, không câu nệ xuất thân, chỉ cần hắn biết rõ đối tượng là Từ Đạt của Từ gia là tốt rồi.” Tạm dừng trong chốc lát, nàng lại cười:“Đương nhiên, cũng không phải muốn hắn theo cả đời, ước chừng năm, sáu năm là được rồi. Liên tiếp trong năm, sáu năm này hắn toàn tâm toàn ý đối xử tốt là được rồi, sau đó, nếu ta chẳng may qua đời, hắn cũng không nhất định chờ bùn đất mộ ta khô, có thể tự tìm mùa xuân. Khi ta sống, ta cũng sẽ toàn tâm toàn ý đợi hắn, khụ, bình thường ta thích ăn hải sản, việc này hắn không thể quản, nhưng hắn muốn quản chuyện khác ta đều theo hắn, không dối gạt công tử, kỳ thật ngay cả khúc cầu yêu ta cũng đều chuẩn bị tốt.”

 

“Khúc cầu yêu sao?”

 

“Đúng vậy.” Nàng cười đến thực vui vẻ, nhớ tới thời gian này luyện được thật vui mừng, bởi vì nàng thật sự nghĩ đến có thể tìm được một bạn đời tốt như trong cảm nhận.

 

Khúc cầu  yêu của nam nữ Tây Huyền, hơn phân nửa là nam nhân hát, bày tỏ yêu người này  sẽ bảo vệ người này cả đời. Nàng yêu cầu nhiều, đương nhiên là do nàng hát, nàng nguyện  ý khi còn sống chỉ che chở chỉ yêu mến người này, chỉ cầu người này có thể thật lòng với nàng.

 

Nàng thở sâu, cười nói:“Công tử thì sao? Công tử không thích nam sắc, ở loại địa phương này ‘làm việc’ là chà đạp ngươi, ngươi tính toán kỹ chưa?”

 

“…… Ừm.” Hắn mập mờ đáp.

 

“Như thế rất tốt, sớm rời khỏi nơi này. Nếu ngày nào đó ngươi không thể chống đỡ được ở kinh thành, cũng có thể tìm Từ Đạt ta……” Nàng nhất thời cũng không biết tìm đề tài gì, đành phải hỏi lại:“Trong lòng công tử thích cô nương thế nào?”

 

Trong bóng tối, nam tử đang nằm rõ ràng ngẩn ra, nàng đợi chờ, tưởng rằng hắn đã ngủ, hắn mới chậm rãi nói:

 

“Ta chưa nghĩ tới……”

 

“Chưa nghĩ tới ư. Ngươi là người Tây Huyền sao? Giọng điệu của công tử là người Tây Huyền, nhưng lại có  chút không giống……”

 

“…… Ta là người ngoại quốc đã ở Tây Huyền rất lâu……”

 

“Thì ra là thế, thì ra là nam tử ngoại quốc cũng có người lễ độ nhã nhặn giống công tử……” Dừng một chút, nàng nhớ tới Lí Dung Trị cũng giống như hắn.“Công tử đến từ Đại Ngụy?”

 

“…… Ừ.”

 

“Ngàn dặm xa xôi a, nam tử Đại Ngụy quả nhiên ướt át như ngọc, Vương gia hoàng thất Đại Ngụy với ngươi giống nhau, là nam tử sáng ngời ấm áp như ánh trăng.”

 

Hắn chần chừ một chút, hỏi:“Như ánh trăng?”

 

“Ánh mặt trời sẽ làm người bị thương, công tử có từng nghe qua ánh trăng sẽ chiếu chết người?” Nàng bật cười.“Chỉ là so sánh mà thôi, công tử đừng tưởng thật. Nói như vậy, tương lai công tử là muốn về nước chọn nữ tử Đại Ngụy?”

 

“…… Có lẽ là vậy.”

 

“Không biết bình thường nữ tử Đại Ngụy như thế nào?”

 

“….. Bình thường như thế nào ư?” Hắn rốt cục có ý cười.“Ta rời nhà là lúc mới mấy tuổi, còn  chưa kịp tư xuân đã đến Tây Huyền, làm sao nhớ rõ  bình thường các nàng ấy như thế nào? Ta chỉ nhớ rõ, cung…… tỳ nữ hầu hạ ta lúc nhỏ, dung mạo nhu nhược, vóc dáng không cao, thân có hương thơm mà thôi.”

 

Nghe qua thực mê người nha. Chim nhỏ nép vào người, khiến nam nhân yêu thích, có mấy lần Ôn Vu Ý vừa nghe đến nữ tử Đại Ngụy, cả mặt đều sáng ngời, hắn còn cảm khái nữ tử Tây Huyền hơi cao, rất xem thường chiều cao của nàng.

 

Nói về chiều cao, nàng đương nhiên là cao gần bằng Ôn Vu Ý, nhưng hắn cho rằng đỉnh đầu nữ tử tốt nhất cao đến ngực hắn, như vậy khi ôm lấy, cằm sẽ không cảm thấy khó chịu.

 

Hiện tại hắn chỉ là tưởng tượng, cũng cảm thấy cái đầu nho nhỏ kia thật sự là rất tốt đẹp.

 

“Nghe nói, nam nữ Đại Ngụy đều rất tốt.” Nàng tưởng tượng.

 

“Nếu nhị cô nương không ngại ra nước ngoài một chuyến, có lẽ  sẽ có cơ hội gặp được.” Hắn ám chỉ.

 

Namtử này thật không tệ, nhưng lại khuyên nàng rời khỏi kinh thành, khác gì có một cuộc sống mới, nàng cười:“Cá không thể rời khỏi nước, ta luyến tiếc nơi này. Huống chi,  rời đi lúc này, trên đường sẽ gặp chuyện gì? Có thể trở về hay không, đều là vấn đề……”

 

Sinh ra ở đây, trưởng thành ở đây, cuối cùng cũng chết ở nơi đây, đúng là nguyện vọng của nàng. Viên Đồ đại sư nói rất đúng, nàng chính là kiểu mẫu này, hoàn toàn chờ đợi,  không có oanh oanh liệt liệt phát triển tương lai của bản thân.

 

Nàng nghe thấy hắn ho khan vài tiếng, hoàn hồn, nói nhỏ:“Ta giúp ngươi lấy chén nước khác.”

 

“Không cần.” Hắn giữ chặt tay nàng.“Không làm phiền nhị cô nương, ta không khát.”

 

“Vậy ngươi cũng mệt mỏi rồi, không bằng nhắm mắt ngủ đi?” Nàng mới nói như vậy, chợt nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mạnh, nàng sửng sốt, lại nghe được có tiếng người nói:“Nơi này không có người……”

 

Nàng hoảng sợ, nghe ra được người này là một trong những tiểu quan kia, lại chăm chú nhìn, theo cửa bị mở ra, bên ngoài màn che có ánh sáng nhàn nhạt.

 

Nàng bị làm cho khiếp sợ, những người này đang đốt đèn tìm nàng sao? Quá hăng hái đi! Nàng chính là Từ Đạt a, nàng – ván cầu này hoàn toàn không có cách nào khác để cho bọn họ bước qua. Màn che là lụa mỏng, nếu ánh đèn chiếu vào, thân ảnh của nàng nhất định sẽ bị lộ. Cho dù tìm không thấy bạn đời, nàng cũng không muốn bị người coi là ván cầu.

 

Nàng nằm xuống cực nhanh, dùng thanh âm chỉ có hắn nghe thấy nói:“Xin lỗi, cho trốn một chút.” Nàng vén chăn lên, ngay cả đầu cũng trùm kín.

 

Hắn đầu tiên là ngẩn ra, há mồm muốn nói, rồi sau đó phát giác nàng trốn rất tích cực, đem chăn của hắn đoạt hơn phân nửa. Hắn suy nghĩ một lát, dùng chút lực nắm tay nàng trấn an. Tìm một người bạn, nhưng tìm kiếm mà có thể biến thành khiếp vía giống nàng như vậy, đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ hắn mới thấy. Hắn nghe thấy ngoài cửa có tiếng người lạnh lùng nói:

 

“Các ngươi đang làm cái gì?”

Advertisements

One comment on “Chính là Hoàng hậu – Chương 3

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s