Chính là Hoàng hậu – Chương 1

Tên của nàng là Từ Đạt.

 

Chỉ là Từ Đạt mà thôi.

 

Thiên hạ chia thành bốn nước, Tây Huyền và Đại Ngụy, Bắc Đường, Nam Lâm thổ địa nối tiếp nhau, dân phong mau lẹ dũng mãnh, lấy tài năng của mình làm tự hào. Con cháu quan to quý tộc nếu có chút tài, vui vẻ tự thêm hai chữ Tây Huyền đứng trước, lâu ngày tục lệ trở thành một niềm tự hào ở Tây Huyền.

 

Tỷ như, Tây Huyền Từ Trực. Tỷ như, Tây Huyền Từ Hồi.

 

Không phải là người tài năng xuất chúng, tuyệt đối không thể thêm hai chữ Tây Huyền.

 

Tỷ như, Từ Đạt.

 

Từ Đạt sinh ra ở danh môn thế gia, tổ tiên bảy đời người người oanh oanh liệt liệt, không phải trở thành trụ cột Tây Huyền hết lòng hết sức trong triều thì chính là dũng tướng phao đầu lô, sái nhiệt huyết** nơi biên cương.

**bỏ hết tâm sức ra mà không tiếc một thứ gì kể cả tính mạng

 

Một vị  hoàng đế từng tình cờ nhắc đến──

 

Nữ tử Từ gia nhập hậu cung chỉ vì một mình trẫm, thật đáng tiếc cho Tây Huyền.

Từ nay về sau nữ tử Từ gia không phong phi, không phân biệt nam nữ, không xảy ra việc ngoài ý muốn, tính mạng sinh tử tận sức cống hiến vì Tây Huyền.

 

Cho đến đời Từ Đạt.

 

Năm ấy nàng năm tuổi, đúng lúc thần sư thầy tướng số khắp nơi tề tụ ở kinh thành Tây Huyền. Tây Huyền rất coi trọng thần sư, hết lòng tin theo một đời người có được tương lai tươi sáng huy hoàng, ngay từ lúc sinh ra đã ghi lại trong cốt tủy linh hồn.

 

Từ Trường Phong cũng giống như nhiều người Tây Huyền, nhân dịp sinh nhật trưởng nữ Từ Trực, ngày đó thần sư khắp nơi được mời tới đây vì một thế hệ mới của Từ gia mà đoán mệnh.

 

Mỗi thần sư được mời đến đều đoán mệnh cho trưởng nữ Từ Trực, lấy bút mực, lưu loát viết chi chít một tờ giấy trắng. Từ Trường Phong đảo qua từng chữ, nhìn trưởng nữ Từ Trực  một cái, mỉm cười.

 

“Nói vậy sau này tiền đồ của đại tiểu thư rất rộng lớn rồi.” Trong khách khứa có người cười nói.

 

“Có thể vì Tây Huyền tận trung, là phúc khí của Trực nhi.”

 

Tiếp theo, chư vị thần sư đoán mệnh ấu nữ Từ Hồi, Từ Trường Phong lại nhận được tờ giấy   đầy chữ, trong mắt hiện lên kinh ngạc, nhìn về phía tiểu Từ Hồi.

 

“Tương lai của tam tiểu thư……”

 

“Ha ha, không thể nói không thể nói.” Tuy là nói như vậy, nhưng khóe mắt đuôi lông mày của Từ Trường Phong đều là ý cười vừa lòng.

 

Khi hắn tiếp nhận tờ giấy về thứ nữ Từ Đạt, thấy rất kỳ quái, thật ra lúc này thần sư viết rất nhanh……

 

Trên tờ giấy trắng chỉ có hai hàng chữ.

 

Vẫn là kiên quyết mở ra, mới thấy hai hàng chữ đẹp.

 

Lập tức, hắn biến sắc, liên tục nhìn chín vị thần sư đoán mệnh có mặt tại đây, cơ bản đều giống nhau. Hắn theo bản năng liếc mắt nhìn Từ Đạt năm tuổi.

 

Từ Đạt giật mình, cũng theo bản năng lảng tránh ánh mắt sắc bén của phụ thân, rất muốn lui về phía sau Từ Trực và Từ Hồi, không làm người nhìn chăm chú là tốt rồi.

 

Trong khách khứa có người biết xảy ra chuyện bất thường, ra mặt hòa hoãn nói:

 

“Thần sư Tây Huyền từ trước đến nay không nói dối, nhưng trước mắt cũng không tính là đứng đầu. Từ đại nhân, nếu bàn về thần sư giỏi nhất ở Tây Huyền, vậy chẳng phải là Viên Đồ đại sư sao, nghe nói, hiện tại ông ấy cũng ở kinh thành, không bằng……”

 

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo thật đúng là chờ ở ngoài cửa. Từ Trường Phong đã sớm đưa thiếp mời cho vị thần sư đầu bạc này đến phủ tề tựu, thấy ông ấy chậm rãi đi đến, không giận mà mừng, năm đó vẫn là vị Viên Đồ đại sư này đoán mệnh của hắn vô cùng chuẩn xác, ngay cả chuyện có đúng ba nữ nhi không thừa không thiếu đều nói chính xác.

 

“Trước đó ta đã xem qua mệnh của ba vị tiểu thư, hiện tại là đặc biệt đến xem diện mạo của ba vị tiểu thư như thế nào.” Vị đại sư này cười nói, đi đến trước mặt trưởng nữ Từ Trực, lời nói lộ vẻ tán thưởng:“Đại tiểu thư có tài năng của một thế hệ nam tử, tính tình quyết đoán, nếu đi văn lộ, tương lai Hoàng thượng nhất định sẽ trọng dụng.”

 

“Đúng vậy. Tiểu nữ vốn không thích võ, khi hai muội muội còn đang học thơ, nàng cũng đã hiểu biết việc viết văn chương.” Từ Trường Phong lại nghe đại sư nói ra tài năng của trưởng nữ, tiền đồ sau này tươi sáng rực rõ lưu danh sử sách và hơn thế nữa.

 

Viên Đồ đại sư lại chuyển sang ấu nữ Từ Hồi.

 

Ông nhìn từ trên xuống dưới vài lần, thở dài:“Tướng quân Âm Gian, không phải là nàng thì không ai có thể làm được.”

 

Lời này vừa nói ra, mọi người ồ lên.

 

Từ Trường Phong không dấu được vẻ mặt vui mừng. Lúc trước các vị thần sư viết đều thực hàm súc, duy chỉ có một câu của Viên Đồ đã thể hiện rõ làm cho hắn rất nở mày nở mặt. Tướng quân Âm Gian đời trước của Tây Huyền ở năm mươi năm trước, năm ấy hai mươi lăm tuổi đã qua đời, mặc dù có mệnh làm Tướng quân Âm Gian, nhưng ở Từ gia có thể cho ra đời một nữ Tướng quân Âm Gian tuyệt đối càng tăng thêm vinh quang không gì sánh bằng cho Từ gia.

 

Từ Trường Phong khen ngợi nhìn ấu nữ Từ Hồi, chuyển sang Từ Đạt.“Đạt nhi, lại đây.”

 

Trong lòng Từ Đạt thật không tình nguyện, cũng chỉ có thể nhắm mắt tiến lên.

 

“Viên Đồ đại sư, đây là thứ nữ Từ Đạt……”

 

Khi Viên Đồ  nhìn về phía Từ Đạt, gương mặt lộ vẻ cổ quái.

 

Từ Trường Phong thản nhiên đảo qua Từ Đạt, nói:“Đại sư cứ nói thẳng, không ngại.”

 

“Đại nhân…… Sao không nói chuyện riêng?”

 

Từ Trường Phong lập tức thay đổi sắc mặt, nhìn thấy khách khứa người người tò mò không thôi, lại miễn cưỡng cười nói:

 

“Không sao không sao, đại sư cứ nói đi.”

 

“Chỉ có bốn chữ.”

 

“Bốn chữ?” Từ Trường Phong lấy làm lạ hỏi. So với hai hàng chữ kia càng ngắn hơn?

 

“Cả đời nhị tiểu thư, bình thuận, ôn lương.” (thuận lợi/suôn sẻ, ôn hòa/hiền lương)

Gió xuân thổi mạnh, thổi bay đất cát.

 

Namtử trẻ tuổi mặc cẩm y dùng tay áo che gió, vén màn che lên, đi vào trong lều màu hồng thanh nhã, cười nói:

 

“Dung Trị huynh, có thể cho tiểu đệ một chỗ ngồi xem đấu vật hay không, chỗ ta đón gió, làm cho lỗ mũi đầy bụi đây.”

 

Namtử trẻ tuổi được gọi là Lí Dung Trị, ung dung tao nhã, lại cười nói:

 

“Đồng dao hài ở Tây Huyền ví gió xuân giống như trẻ con cáu kỉnh, quả nhiên không sai. Lâm Tú, còn không mau mang ghế đến cho Vương gia Bắc Đường.”

 

Gian lều này là của Lí Dung Trị con tin Đại Ngụy, người tới chơi là Ôn Vu Ý con tin  Bắc Đường.

 

Thiên hạ tuy rằng phân thành tứ đại quốc, nhưng bên cạnh đó vẫn có những tiểu quốc muốn cầu sinh tồn. Từ trăm năm trước tứ quốc chủ trương dùng con tin đổi lấy hòa bình, nay kinh thành Tây Huyền có nhiều con tin đến từ các quốc gia khác, con tin ở tiểu quốc đương nhiên không được đãi ngộ bằng con tin tứ quốc, mà Đại Ngụy và Bắc Đường chính là hai quốc gia trong tứ đại quốc.

 

Hoàng tộc cũng như dân chúng Tây Huyền cực thích đấu vật, một cuộc thi đấu luôn luôn khiến mọi người trong kinh thành đổ xô ra đường, hôm nay vì trận đấu mấy ngày nay chưa đến hồi kết, trong ngoài lều đều bị hoàng tộc chiếm giữ, phạm vi chung quanh khu vực dân chúng mới là khó xem nhất. Người hầu Lâm Tú vội vàng đưa ghế dựa đến, đặt đệm gấm lên, dâng trà mới, không dám chậm trễ.

 

Ôn Vu Ý cười vén trường bào ngồi xuống, lười biếng nói:

 

“Tháng trước trong phủ Dung Trị huynh có kẻ trộm, nghe nói kẻ trộm lỡ tay giết người hầu trong phủ huynh, cuối cùng mắt thấy trốn không thoát, liền cắn lưỡi tự sát, phải không?”

 

“Chuyện gì đều không tránh khỏi mắt của huynh.” Lí Dung Trị thân thiết mỉm cười, quay đầu nói với Lâm Tú:“Gió đã ngừng thổi, kéo màn ra đi.”

 

Màn che chắn gió được kéo ra, từ góc độ này nhìn ra ngoài, đúng là chỗ ngồi xem đấu vật tốt nhất.

 

“Hai đại nam nhân cởi trần chen tới đẩy lui, có cái gì hay mà nhìn?” Ôn Vu Ý miệng nói xong, nhưng vẫn tràn đầy hăng hái xem trận, đồng thời nói ra lời bình:“Nếu là nữ tử Tây Huyền cởi trần chơi đấu vật, vậy sẽ có rất nhiều người xem. Bổn vương chắc chắn rất thích, tuyệt đối không bỏ qua.”

 

Lí Dung Trị chỉ mỉm cười. Giữa sân hai thân hình quấn lấy nhau, bỗng nhiên tráng hán bắt được sơ hở của đối phương, mượn lực nâng thân thể khổng lồ lên ném ra ngoài, hét lớn:“Tiếp nữa!”

Trong khoảng thời gian ngắn, chỉ thấy giữa sân cát vàng cuồn cuộn, tiếng trống bắt đầu phấn chấn, dân chúng kích động ồn ào.

 

Tuy rằng Lí Dung Trị có vẻ tán thưởng, nhưng bạo lực như vậy lại trái ngược với bản tính của hắn, không bao lâu chỉ thấy hắn không tập trung, có khi còn không nhẫn nại xem lướt qua.

 

Người hầu trong lều liếc nhìn nhau, âm thầm cảm khái chủ tử nhà mình quả nhiên là một người tốt luôn hòa nhã mềm dẻo.

 

Ôn Vu Ý Bắc Đường cười trào phúng, hết nhìn đông tới nhìn tây. Bên cạnh giá treo trường đao ở sân có bóng người nhìn quen mắt. Đôi mắt đẹp của hắn sáng ngời, cười nói:“Dung Trị huynh, huynh xem,  kia là ai?”

 

Lí Dung Trị theo hướng đó nhìn lại. Thân ảnh kia nhìn rất quen mắt, hai năm qua giao thiệp với nhau, tình cảm cũng rất tốt, thấy nàng liền làm người ta cảm thấy vui mừng. Hắn cười mỉm nói:“Thì ra là Từ nhị cô nương.”

 

“Đúng vậy, thật hiếm khi nhìn thấy Từ Đạt xuất hiện ở trận đấu vật. Khoảng cách xa như vậy, huynh đoán xem làm sao ta có thể nhận ra? Những cô nương Tây Huyền thích mặc y phục vạt áo cong, tuy là hoàn toàn không để lộ, nhưng cái eo có vẻ cực kỳ duyên dáng. Trên y phục của nàng không có bất kỳ hoa văn phượng hoàng nào, đây chính là điểm quan trọng khiến bổn vương nhận ra nàng.” Ôn Vu Ý đang lấy quan điểm thưởng thức mỹ nhân nhìn Từ Đạt. Rõ ràng cái eo kia, mọi chuyển động sau lớp y phục lại xinh đẹp như thế, làm sao lại không có nam nhân nào phát hiện ra chứ?

 

Ôn Vu Ý lại nói:“Mỗi người đều nói nhóm mỹ nhân trong phủ bổn vương là mỹ nhân số một số hai Tây Huyền, nhưng theo ánh mắt của bổn vương, mỹ nhân tuy là mỹ nhân, mặc y phục Tây Huyền vô cùng xinh đẹp, dù sao sau khi cởi hết vẫn mất đi vài phần nhan sắc, nhưng thật ra Từ Đạt lại khác, theo kinh nghiệm về nữ nhân của bổn vương, sau khi cởi xiêm y đánh lừa người xem, nhất định là một thân thể mềm mại duyên dáng……”

 

Lí Dung Trị thản nhiên liếc hắn một cái.

 

Ôn Vu Ý có chút kinh ngạc, lấy cây quạt gõ miệng.“Là bổn vương nhất thời nói lỡ.” Ngữ khí của hắn chân thành làm cho người ta thật sự tin tưởng rằng hắn không cẩn thận nói ra miệng.

 

Lí Dung Trị cười nói:“Nhị cô nương là cô nương rất tốt, Vương gia về sau nói chuyện phải cẩn thận.” Hắn quay đầu nhìn người hầu trong lều, ôn nhu nói:“Hôm nay nói cái gì cũng không nghe được, biết chưa?”

 

Tất cả đều đáp vâng.

 

“Aiz!” Ôn Vu Ý cảm thán nói:“Nói thì do thời do mệnh, phải không? Dung Trị huynh, huynh tới vào năm Đức Tấn hai mươi ba, chính xác là trễ hơn ta hai năm, không kịp xem trò hay lúc đó. Năm ấy thiếp mời của Từ gia được đưa đến tay ta, ta thích náo nhiệt nên phải đi, nhân tiện nhìn xem Tây Huyền Từ gia rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Khi lão Viên Đồ nói ra Từ Đạt cả đời bình thuận, ôn lương, ta nhìn sắc mặt của Từ Trường Phong, chậc chậc, mặt hắn quả thực đen kịt, đáng tiếc lúc ấy tiểu Từ Đạt ngay cả một chữ cũng không dám nói ra.” Trong nháy mắt, biến thành mỹ nhân rồi! Thậm chí trong mắt Ôn Vu Ý đều là ý cười, nhìn thẳng về phía mỹ nhân đang khoanh tay xem đấu vật.

 

Lí Dung Trị không tỏ rõ ý kiến, cùng hắn nhìn về phía Từ Đạt.

 

Ôn Vu Ý cầm thìa lên uống canh sò trên bàn. Hắn chép miệng, cười nói:

 

“Bình thuận, ôn lương mặc kệ ở Đại Ngụy hay là Bắc Đường, đối với bé gái mà nói đều là chuyện tốt, xấu cũng chỉ xấu ở chỗ nàng xuất thân từ Tây Huyền. Tây Huyền một lòng tin tưởng dục hỏa phượng hoàng, các thế hệ con cháu Từ gia có người nào không phải người tài ba? Thần sư này nói chuyện cũng không nhìn hoàn cảnh mà nói, không nên phá hủy cả đời của một tiểu cô nương. Mệnh của nàng đã được định trước luôn bình an không có gì đặc sắc, nếu không phải hạng người đại minh đại phóng**, ngay cả phạm vi phượng hoàng cũng không thể chạm tới, thật sự là quá đáng thương.”

**Đại minh đại phóng (大鸣大放): minh: có điều muốn bày tỏ (ý kiến, tình cảm), phóng: phát biểu, tuyên bố, nói ra. Ý nói một người có khả năng thể hiện trọn vẹn quan điểm, thái độ, phát biểu ý kiến của mình về một vấn đề quan trọng, to lớn nào đó.

(Là phương châm “đại minh đại phóng” được phát động năm 1957 ở Trung Quốc – chi tiết xem trên google)

 

Chân mày Lí Dung Trị hơi nhếch lên, vẫn không tiếp lời.

 

Đột nhiên, ánh mắt Từ Đạt nhìn về phía Ôn Vu Ý, hắn cười vẫy tay với nàng, muốn nàng lại đây hàn huyên vài câu. Cũng không biết từ đâu dưỡng thành thói quen, hai năm nay nhìn thấy Từ Đạt, luôn luôn trò chuyện cùng nàng, trong lòng mới có chút vui sướng.

 

Hắn liếc Lí Dung Trị. Lí Dung Trị cũng không phản đối hắn gọi Từ Đạt đến. Đúng rồi, là người thông minh cũng nên duy trì quan hệ bạn bè tốt với Từ Đạt.

 

Từ Đạt nhậm chức Phượng Vũ Linh cao nhất, bổng lộc so với ngàn thạch, tuy rằng chức danh rất dễ nghe, nhưng kỳ thật Hoàng đế Tây Huyền cũng vì thế mà đã rất phiền não. Kinh thành được xem như đại bản doanh của Hoàng tộc, mỗi người làm quan đều được chọn kỹ lựa khéo, há lại để cho người không thích hợp nhậm chức xen vào, hết lần này tới lần khác lại là người Từ gia…… Vì thế kiên quyết bố trí một chức vị không quan trọng, binh lính Phượng Vũ chuyên xử lý các chuyện nhỏ trong phủ của những con tin, tỷ như tháng trước tiểu tặc không hề thức thời bò vào trong phủ của con tin Đại Ngụy, vừa vặn gặp được Từ Đạt Phượng Vũ Linh ăn cơm ở bên trong, kịp thời bảo vệ Lí Dung Trị, kẻ trộm kia mới lỡ tay giết lầm người hầu Đại Ngụy sau đó tự sát.

**bổng lộc so với ngàn thạch俸禄比千石: bạn nào biết thì cmt giúp mình một câu nhé:X

 

Lại như tháng trước Ôn Vu Ý con tin Bắc Đường từ hậu hoa viên của một nhà giàu ở kinh thành trèo tường chạy ra, một người quần áo thật xốc xếch, cả người đều là mùi son phấn, hậu hoa viên vừa hay lại sát vách phòng của ái thiếp nhà giàu đó, lúc ấy đúng lúc Từ Đạt đang trú mưa dưới cây, hắn nhảy xuống dưới thiếu chút nữa đè chết nàng.

 

Vì thế hai người nhìn nhau không nói gì, cuối cùng do phụ trách “việc vụn vặn và sự an toàn” của con tin mà Từ Đạt Phượng Vũ Linh bất chấp khó khăn ra mặt hòa giải, nhất thời trong sổ ghi chép thiếu hụt hai ngàn lượng tiền bí ẩn ghi tên Ôn Vu Ý, ái thiếp kia vui mừng hớn hở mà tiến vào phủ của con tin Bắc Đường, trở thành phu nhân thứ mười tám.

 

Phượng Vũ Lang là nơi chuyên làm những loại chuyện mà trong mắt mọi người đều là chuyện vặt vãnh không đáng kể. Bình thường việc duy trì trị an ở kinh thành thuộc về Chấp Kim Ngô tên là Tần Đại Vĩnh, nếu kinh thành xảy ra chuyện lớn, chỉ cần Phượng Vũ Lang đang rảnh rỗi, nhất tịnh sẽ trợ giúp.

 

“Huynh có từng phát hiện, từ khi Từ Đạt nhậm chức Phượng Vũ Linh, con tin ít có người gặp chuyện không may?” Ôn Vu Ý giống như lầm bầm lầu bầu, thanh âm cố ý đè thấp, không để cho nguời hầu nghe thấy.

 

Lí Dung Trị ngừng động tác uống trà.

 

“Rất nhiều chuyện đúng là thần kỳ như vậy, một người cả đời bình thuận, nhưng cũng có thể làm cho những người bên cạnh có cuộc sống suôn sẻ, Dung Trị huynh, huynh có cảm thấy kỳ diệu hay không?” Ôn Vu Ý cười, lại cảm khái :“Ai, mỹ nhân a mỹ nhân, vì sao nàng tên là Từ Đạt chứ?”

 

Vừa đúng lúc Từ Đạt khom người đi vào nghe thấy vậy, cười nói:“Mẫu thân đặt tên, Từ Đạt cũng không có cách sửa đổi.”

 

“Nếu nàng không phải là Từ Đạt, ta đã sớm đón nàng về nhà, nếu không, nàng thay đổi một chút, ta sẽ không lúc nào cũng có ý niệm này trong đầu.” Lời nói rất có ý tiếc hận.

 

Từ Đạt lại nhăn mặt. Mỗi lần vị Vương gia Bắc Đường này nhìn thấy nàng, luôn nói những ngôn từ mập mờ như vậy, nàng cũng chỉ có thể mắt điếc tai ngơ.

 

“Nhị cô nương vất vả.”

 

Từ Đạt quay đầu đối diện với lời thăm hỏi ân cần của Lí Dung Trị, trong lòng cũng bắt đầu vui vẻ. Nàng cười híp mắt:“Không vất vả không vất vả, đây đều là bổn phận của ty chức!”

 

Ôn Vu Ý thấy thế, cười mà như không cười.“Tần Đại Vĩnh đâu? Trận đấu vật so tài này dường như là vì hoàng thất Tây Huyền làm chủ, hắn không đến theo dõi sao?”

 

“Sau khi sinh, tẩu tử bị phong hàn, đau ốm thất thường, thủ lĩnh đã vào cung xin nghỉ, ở bên chăm sóc nàng hai ngày.”

 

Ôn Vu Ý nhếch đôi mày đen, tỉ mỉ nhìn gương mặt tươi cười của nàng.“Sinh nam hay nữ?”

 

Từ Đạt kinh ngạc liếc hắn một cái, đáp:“Nam.”

 

“Nàng đã đến nhìn chưa?”

 

“…..Chưa tới.”

 

“Từ Đạt, nghe nói Tần phu nhân không thích nàng lắm, phải không?”

 

Từ Đạt ngẩn ra, ngay sau đó lại tươi cười nói:“Trên đời này làm sao có thể có người luôn được mọi người yêu thích chứ?”

 

Lí Dung Trị ung dung thản nhiên, quay đầu nhẹ nhàng nói với người hầu:“Các ngươi đi xuống trước chuẩn bị kiệu đi. Sau khi trận đấu vừa kết thúc, đám người nhất định chen lấn xô đẩy, không bằng rời đi trước.”

 

Hai mắt Từ Đạt lập tức sáng lên, cảm động nhìn Lí Dung Trị. Nếu nàng có cái đuôi, giờ phút này đã sớm vẫy đuôi lấy lòng.

 

Đợi cho người hầu đều đi ra ngoài, Ôn Vu Ý mới phản đối nói:“Dung Trị huynh thật là một người tốt, ta cũng chỉ là ám chỉ Tần phu nhân tướng mạo thanh tú đố kỵ Từ Đạt xinh đẹp mà thôi, sao lại muốn mọi người đi đâu vậy chứ?”

 

Lí Dung Trị mắt cong cong, cười nói:

 

“Lời nói vô tình, người nghe cố ý. Muốn truyền tin đồn nhị cô nương thích Chấp Kim Ngô, chẳng phải là hủy danh tiết của nàng?”

 

Từ Đạt mở miệng muốn nói, Ôn Vu Ý lại lười biếng nói:

 

“Chỉ bằng hắn? Bàn về tướng mạo, bàn về gia thế, bàn về học thức, hắn tuyệt đối không bì kịp bổn vương. Mà ngay cả Dung Trị huynh……” Hắn thản nhiên đánh giá Lí Dung Trị, cười nói:“Trừ bỏ thân mình so với ta trong sạch ra, cũng không có gì hơn ta a!”

 

Từ Đạt xấu hổ cúi đầu. Trước kia nàng không biết tâm tư của một người bị làm con tin là như thế nào, nhưng từ hai năm trước sau khi nàng nhậm chức, tiếp xúc với con tin trong phủ nhiều hơn, phát hiện nhóm con tin Vương gia bề ngoài rất có bản lĩnh, trong tâm lại có thái độ thù địch, nhưng đối diện nhau cũng có thể coi như là huynh đệ.

**Nguyên văn là mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm (眼观鼻, 鼻观心) : mang nghĩa như trên.

 

Đương nhiên, Vương gia Lí Dung Trị con tin Đại Ngụy là ngoại lệ. Nàng thấy hắn là một con tin thân thiện nhất…… Không, phải nói phẩm chất của hắn ôn nhuận như ngọc, tính tình hào hiệp, tốt đẹp giống như Chi Lan**, không có sắc sảo, chỉ ôn nhu như gió xuân, làm cho người ta an tâm không cần phòng bị, là người mà trong lòng nàng biết rõ đó là trượng phu tốt nhất.

**Chi Lan: chỉ hoa Diên Vỹ (Iris) và Phong Lan (Orchid), thời xưa chỉ sự cao thượng, tài đức, tình bạn tốt.

 

Lập gia đình phải gả cho Lí Dung Trị.

 

Đây là bản thân nàng tự nhủ, mỗi lần thấy hắn, nàng luôn theo bản năng sửa sang lại y phục, có bộ dạng đẹp nhất để gặp hắn.

 

Từ điểm này, nàng âm thầm kéo ống tay áo, xác định màu sắc y phục mặc ngày hôm nay sẽ không tôn lên làn da quá đen. Màu da của nàng so với nữ tử bình thường ở Tây Huyền có hơi đen một chút, nếu y phục phối hợp không ổn, rất dễ dàng bị xem như cành cây bị sét đánh.

 

Khóe mắt nàng đột nhiên liếc đến bàn vuông, sửng sốt.

 

“Ai ai, mắt người nào lại sáng lên rồi?” Ôn Vu Ý cười nói.

 

Lí Dung Trị cũng cười, nụ cười trong vắt như nước suối, dịu dàng như ánh trăng, hắn di chuyển cái đĩa rượu sò trên bàn.“Sáng nay thương nhân Đại Ngụy đưa đến chỗ ta, mỗi gian lều đều có một phần, đã nguội rồi, nhưng nếu nhị cô nương không chê thì ăn thử một chút đi.”

 

Nàng nuốt nuốt nước miếng, nói nhỏ:

“Khó trách ta lại ngửi thấy được mùi hải sản quanh đây…… Thì ra mỗi vị Vương gia đều có a……” Tây Huyền không giáp biển, hải sản cũng không nhiều, cho dù có, nghe nói hương vị không thể nào sánh kịp hải sản của Đại Ngụy.

 

Đại Ngụy nằm ở ven biển, hải sản nhiều đến nỗi ăn một ngày cũng không  hết – nàng nghe thương lữ nói. Nàng cũng từng được tiếp đón mời đến phủ của Lí Dung Trị ăn mấy bữa hải sản. Những hải sản này đều là của thương nhân Đại Ngụy mang đến, chủng loại quả thật có chút phong phú, nhiều món nàng chưa từng thấy qua, hương vị ngon hơn so với của Tây Huyền, nhưng Lí Dung Trị từng nói, vẫn không bằng đến Đại Ngụy ăn đồ tươi sống.

 

Điều đó làm nàng tưởng tượng xa vời a…… Mỗi lần con sâu thèm ăn lại hướng về phía Đại Ngụy mà ảo tưởng.

 

Ôn Vu Ý nhìn nàng cố gắng che giấu tướng thèm ăn, ha ha cười:

 

“Ăn đi ăn đi, nhìn vẻ mặt của nàng này, bổn vương cũng không dám tranh cùng nàng đâu.” Hắn liếc Lí Dung Trị một cái, lại cười:“Khó trách mấy lần ta mời nàng đến phủ ăn dạ tiệc, Từ Đạt nàng đều lấy lý do xấu hổ cự tuyệt, lại đi đến chỗ Dung Trị huynh…… Dung Trị huynh, huynh thủ đoạn cao tay nha.”

 

Lí Dung Trị cười nhưng không nói.

 

Gương mặt Từ Đạt thoáng đỏ. Nàng cười than thở:“Cũng không thể nói như vậy. Yến hội của Vương gia ngài nếu mời một nhóm người, Từ Đạt đi, chính là làm mất hứng của người khác mà thôi; nếu chỉ mời một mình Từ Đạt…… Từ Đạt sợ các phu nhân hiểu lầm, vậy có thể không tốt.”

 

Ôn Vu Ý chớp chớp đôi mắt đẹp, cười nói:

 

“Nàng sợ bổn vương không quản được các nàng sao? Đổi lại ngày mai bổn vương lại nghênh một thiếp thất nữa, các nàng nào dám hé răng?”

 

“Ai không dám hé răng?” Màn che bị nhấc lên, một nam tử Tây Huyền trẻ tuổi mặc y phục đỏ thẫm thêu hoa văn phượng hoàng đi vào lều. Hắn nói:“Ta nghe thấy Đại Ngụy Vương gia đang chuẩn bị kiệu, tối nay quý phủ ta có yến tiệc, làm sao ngài lại rời đi trước chứ?”

 

Lí Dung Trị và Ôn Vu Ý đứng dậy, nói:“Nhị hoàng tử.”

 

Nhị hoàng tử Tây Huyền nhìn trên bàn vuông, lại nhìn về phía Lí Dung Trị.“ Vương gia Đại Ngụy thật có tình nghĩa, mỗi gian lều đều có một mâm như vậy, những con tin vô dụng tầm thường cũng có một mâm.”

 

Khóe miệng Lí Dung Trị cong cong, cười nói:

 

“Mỗi lần số lượng mang đến rất nhiều không thể ăn hết, không bằng chia cho mọi người. Nếu nhị hoàng tử thích, lần tới thương lữ Đại Ngụy đến đây, ta sẽ bảo hắn mang thêm mấy phần đến chỗ ngài.”

 

Nhị hoàng tử không nói gì, lại đánh giá Lí Dung Trị. Hắn mở miệng:“Bất cứ lúc nào gặp ngài, ta đều cảm nhận được sự tao nhã lịch sự cùng Tây Huyền không hợp nhau.”Khóe mắt thoáng nhìn qua gì đó, nhìn lại, có chút kinh ngạc.

 

“Người nào? Chỗ của hai người giấu nữ nhân?”

 

“Ty chức là Từ Đạt.” Nàng cúi đầu nói.

 

“…… Từ Đạt?” Hắn ngẩn ra.“Từ gia…… Từ Đạt?”

 

“Đúng là ty chức.”

 

Thứ nữ Từ gia luôn luôn bị gạt ra khỏi quyền lực của hoàng thất, hắn chỉ nhớ rõ bộ dáng nàng còn nhỏ, lúc nhỏ cũng không xấu, hiện tại –“Ngươi ngẩng đầu lên.”

 

Lí Dung Trị nhìn về phía nhị hoàng tử, Ôn Vu Ý cúi đầu thưởng thức chiếc quạt.

 

Từ Đạt theo lời, ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn xuống. Trong cung thị vệ đều nói nhị hoàng tử đối với Từ Trực đang nhậm chức trong cung có nhiều trọng đãi, một người nam nhân luôn đối xử tốt với một nữ nhân, thậm chí hèn mọn lấy lòng, dĩ nhiên là có mấy phần tâm tư không nên có.

 

Người Từ gia tất nhiên là chuyện người nào thì người đó tự lo, mặc dù nàng nghe thấy nhưng không có nói thêm gì, huống chi hai năm trước nàng đã chuyển ra khỏi Từ phủ, cũng ít liên lạc gì với Từ gia, nếu Từ Trực có việc, cũng chẳng tìm tới  nàng.

 

Ánh mắt của nhị hoàng tử Tây Huyền dọc theo gương mặt xinh đẹp của nàng nhìn xuống, lại chăm chú nhìn da thịt lộ ra của nàng, vẫn chưa thỏa mãn dừng lại ở trên eo thon của nàng.

 

Từ Đạt chỉ cảm thấy ánh mắt tà dâm giống như con rắn quấn trên người nàng. Nàng cũng không ngốc, hiểu được giờ phút này nhị hoàng tử đang suy nghĩ cái gì. Dù sao hắn nghĩ cái gì đều là chuyện của hắn, không liên quan đến nàng……

 

“Ngươi……”

 

Lí Dung Trị tiến lên từng bước, nhìn về phía sân.“Trong lòng nhị hoàng tử đã đoán đuợc người nào thắng chưa?” Làm như không biết chính mình chặn lại ánh mắt của nhị hoàng tử Tây Huyền.

 

Từ Đạt âm thầm kêu to:Namnhân tốt nhất trên đời a! Mau đuổi con rắn này đi đi! Nàng nguyện làm trâu làm ngựa…… Lại nói nhất định phải viết một phong thư cho Từ Trực, nói đại tỷ lấy chồng, đầu tiên là phải tuyển người sẽ không nhìn loạn cô em vợ.

 

Nhị hoàng tử Tây Huyền lạnh lùng nhìn Lí Dung Trị, hừ một tiếng nói:“Loại đấu vật như vậy, cũng cần ta phải đoán người thắng sao…… Đúng vậy, trận này để cho nữ tử hạ tràng (kết thúc, chấm dứt), vậy nhất định là rất thú vị.”

 

Từ Đạt xanh mặt. Muốn nàng cởi áo đấu vật trước mặt mọi người, không bằng để cho nàng một đao chém nhị hoàng tử này, từ nay về sau bỏ mạng thiên nhai.

 

Lí Dung Trị cười nói:“Cô nương nhà người ta nếu ra sân lúc này, còn ra thể thống gì nữa, nhị hoàng tử có hứng thú, có thể để nhóm phi tử trong phủ hoàng tử thử một lần.”

 

Nhị hoàng tử Tây Huyền nhếch mày.“Có lẽ Vương gia Đại Ngụy không biết cái thú vị của nó. Cũng đúng, đến nay ngài vẫn lẻ loi một mình, chưa từng tiếp xúc qua nữ tử, thật là đáng thương đến cực điểm, nghe nói vì tổ huấn Đại Ngụy, ngài cũng không thể ở Tây Huyền mà có được đứa nhỏ, đúng không? Vương gia Bắc Đường lại được hưởng nhiều phúc ở Tây Huyền, thê thiếp thành đàn kìa.”

 

“Vương gia chúng ta đương nhiên là từng tiếp xúc với nữ tử, chính là Vương gia ngài ấy giữ mình trong sạch……” Lâm Tú ở bên ngoài thật sự không nhịn được nói xen vào.

 

“Lâm Tú” Lí Dung Trị nhẹ quở trách.

 

Nhị hoàng tử Tây Huyền cười nói:“Người khiêm tốn giống như Chi Lan a, người nào ngài cũng đối xử thân thiết, ngay cả cung nữ đệm nhạc trong cung cũng là lén bàn về Chi Lan quân tử ngài đây, ta thấy, ngay cả Từ Đạt bất tài ở Từ gia, trong lòng cũng bị ngài làm cho mê muội rồi. Quỳ xuống.”

 

Từ Đạt nghe vậy, chậm rãi quỳ xuống.

 

Lí Dung Trị không quay đầu, Ôn Vu Ý vẫn tiếp tục xem quạt của hắn.

 

“Cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi.” Nhị hoàng tử vẫn cười.

 

Ôn Vu Ý không ngẩng đầu, hắn ở sau lưng nhẹ giọng nhắc nhở nói:“Nhị hoàng tử, nàng là người Từ gia.”

 

Nhị hoàng tử ha ha cười:“Từ Trường Phong đã mười năm không chủ động nhắc đến nữ nhi này rồi, nếu không phải là phụ hoàng nể mặt cha con Từ gia, kinh thành làm sao còn có đường cho Từ Đạt chứ? Ta nói, chỉ là một nữ nhân mà thôi, một nữ nhân xinh đẹp có thể làm cái gì? Hai người cũng nên biết. Như vậy đi, không bằng hai vị Vương gia cùng tỷ thí đi, ai thắng, Từ Đạt dành một đêm cho người đó.” Hắn hưng phấn nói.

 

Lí Dung Trị không lên tiếng.

 

Ôn Vu Ý thở dài:“Ta là người nho nhã yếu đuối, cùng người khác đấu vật không phải là tự tìm khổ sao?”

 

Lâm Tú đồng tình nhìn Từ Đạt, lại nhìn Vương gia nhà mình, thấp giọng nói:“Đại Ngụy không có đấu vật, Vương gia nhà ta trời sinh tính lương thiện, không thích cùng người động thủ.”

 

“Thật không?” Nhị hoàng tử hừ hừ.“Hai vị cũng quá xem nhẹ chính mình. Nếu không muốn tỷ thí, Từ Đạt,  ngươi theo ta đi xem trận cuối thôi. Ngươi chưa có hôn phối, ta sẽ thay ngươi kết duyên, trận cuối đều là con em công tộc, xuất thân trong sạch, ai thắng sẽ mang ngươi đi.”

 

Từ Đạt cúi đầu nói:“Nhị hoàng tử, tạm thời cho dù ty chức chỉ đứng đầu Phượng Vũ Lang, thánh tổ Tây Huyền có huấn, nữ nhân Từ gia đều có thể tự do hôn phối, con cháu hoàng thất không thể tham gia. Mặc dù bất tài vô năng, nhưng chuyện thành thân của ty chức cũng là xuất phát từ ý của ngài, vẫn xin nhị hoàng tử giơ cao đánh khẽ, tha cho những con em công tộc không thích Từ Đạt đi.”

 

“Nếu ta tham gia……”

 

Lí Dung Trị cười khổ:“Nhị hoàng tử đã có hứng thú xem đấu vật, làm sao kéo người vô tội vào chứ?” Nói xong, quay sang Ôn Vu Ý:“Vu Ý huynh có muốn so tài cùng Dung Trị?”

 

Ôn Vu Ý buông cây quạt, cười nói:“Nếu Dung Trị huynh đồng ý so tài, tiểu đệ tất nhiên là cầu còn không được.”

 

Lí Dung Trị lại nói với nhị hoàng tử:“Nhị cô nương xử lý chuyện trong phủ con tin rất tốt, nếu trở thành phần thưởng, thật sự là lãng phí một nhân tài, cũng làm ngược lại tâm ý của Thánh thượng Tây Huyền. Ở Đại Ngụy, nam tử tranh tài không nhận phần thưởng.” Hắn hơi khom người, ôn nhu nói với Từ Đạt:“Nhị cô nương có đồ vật tùy thân nào không?”

 

Ngay cả mí mắt Từ Đạt cũng không nháy, hết sức phối hợp, sờ loạn một phen, không ngờ rằng tìm thế nào cũng không ra cái gì. Nàng do dự trong chốc lát, từ túi trong tay áo lấy ra một vật.

 

Ôn Vu Ý thấy vật kia được để trong một túi lụa mỏng sáng màu mềm mại không khỏi nhất thời tò mò, tiến lên trước nhìn.

 

Từ Đạt cẩn thận đặt ở hai tay trình lên.“Ty chức làm việc công, trên người không mang theo trang sức gì, chỉ có vật này, mong Vương gia không chê.”

 

Lí Dung Trị nhìn thấy, ngẩn ra.

 

Lâm Tú chờ ngoài lều trộm liếc mắt một cái, cũng là ngẩn ngơ.

 

Ôn Vu Ý kinh ngạc,“Là dây tết Đại Ngụy, phải không? Dây tết Đại Ngụy có trăm ngàn loại, lần trước nữ nhân trong phủ ta cầm một đống muốn ta mang trên người, cái này bảo bình an, cái kia là cát tường như ý.” Dây tết này thoạt nhìn rất đơn sơ.

 

Đôi mắt Lí Dung Trị trong như nước, cười tiếp nhận hồng kết, quay sang nhị hoàng tử Tây Huyền. Hắn nói:“Namtử Đại Ngụy đa số đều hướng cô nương thuận mắt muốn vật tùy thân để có thể thuận lợi vượt qua cuộc so tài, hôm nay ở trận đấu vật của Tây Huyền ta tự nhiên muốn dùng phương thức cầu bình an của Đại Ngụy.”

 

Ôn Vu Ý gật đầu.“Thú vị thú vị. Ta cũng cùng nhau dùng phương thức cầu bình an của Đại Ngụy đi.”

 

Hắn đi đến trước mặt Từ Đạt, khom người cười nói:“Từ Đạt, ta thấy cả người nàng cũng không còn thứ gì nữa, vậy lấy cái này đi, cứ cho là nàng chúc ta thắng lợi đi.” Đôi mắt đẹp của hắn rũ xuống xóa sạch một tia thương tiếc, nhặt bao lụa mỏng chứa hồng kết nhét vào trong lòng.

 

Ôn Vu Ý lại quay sang Lí Dung Trị hưng phấn bừng bừng nói:“Chúng ta thử xem ai có thể có được lời chúc phúc của Từ Đạt?”

 

Lí Dung Trị nhẹ nhàng cười.“Được, kính xin Vương gia thủ hạ lưu tình một chút.”

 

Lâm Tú và người hầu Bắc Đường vào lều, giúp cởi y phục buộc tóc. Con tin dù sao cũng là Vương gia tôn quý, y bào chỉ cần cởi dắt bên hông, giày cũng đã bỏ ra.

 

Từ Đạt theo bản năng lén nhìn một cái, chỉ thấy trước mặt nàng là bàn chân của nam nhân, ngón chân tròn tròn mượt mà như châu ngọc, rất sạch sẽ, đường vân mạnh mẽ có lực.

 

Đôi chân này là của người mặc áo bào trắng, tuy là cảnh đẹp ý vui vô cùng, nhưng Từ Đạt chết cũng không dám ngẩng đầu nhìn Lí Dung Trị trần trụi nửa người trên.

 

Bình thường tư tưởng của nàng rất thoáng, thấy nam tử cởi trần cũng có ánh mắt thưởng thức, nhưng, nàng không muốn trong lòng Lí Dung Trị đem nàng biến thành nhị hoàng tử thứ hai, ánh mắt đơn thuần thưởng thức của nàng không làm tốt sẽ bị lầm tưởng là ánh mắt tà niệm, vậy nàng thật sự oan uổng.

 

Một đôi chân  xinh đẹp sạch sẽ khác xuất hiện trong tầm nhìn của nàng, làm Từ Đạt có chút phiền muộn. Ngay cả bàn chân Hoàng tộc cũng đẹp mắt như vậy, không giống nàng, lúc nhỏ vì học cưỡi ngưỡi, ngã nhiều lần, sẹo trên chân như rắn quấn quanh, chỉ có một chữ hình dung, xấu.

 

“Đi thôi đi thôi.” Ôn Vu Ý cười.“Nếu là chúng ta bêu xấu, nhị hoàng tử đừng chê cười.”

 

“Ngày thường hai vị Vương gia bị y bào che đậy, nhìn không ra khí lực cũng không tệ a.” Nhị hoàng tử thản nhiên cười cười nói nói.

 

Từ Đạt nghe thấy ba người cười nói ra khỏi lều, thanh âm dần dần đi xa, thanh âm đứt quãng của Ôn Vu Ý còn truyền vào trong lều–

 

“Nhị hoàng tử, việc răn dạy trước mặt Từ Đạt ở trong lều  ta không dám nói…… Không phải là ngài cảm thấy có hứng thú đối từ đại tiểu thư sao? Nếu là…… Dù sao đối với ngài không tốt lắm ……”

 

“……Tam tỷ muội Từ gia căn bản không có tình cảm gì…… Cho dù một ngày kia Từ Đạt có phạm tội…… chỉ sợ Trực cô nương cũng sẽ không liếc mắt một cái……”

 

Hai chân Từ Đạt sớm run lên, đành phải đổi tư thế. Nàng mới nhìn ra ngoài lều, chỉ thấy Lâm Tú đi vào.

 

“Nhị cô nương, Vương gia sai tôi trở về nói với cô, nhị hoàng tử Tây Huyền không quay lại nữa, cô không cần tiếp tục quỳ…… Tôi nghĩ, Vương gia là làm điều thừa.”

 

“Không có.” Từ Đạt vỗ vỗ quần áo, đứng dậy cười nói:“Vương gia thiện tâm, còn nghĩ về Từ Đạt. Từ Đạt vô cùng cảm kích.”

 

“Vương gia nhà ta trời sinh thiện tâm, đối với ai cũng đều như thế.” Lâm Tú lại nói:“Vương gia phân phó, thỉnh nhị cô nương tới cửa bắc trước chờ ngài ấy hộ tống trở về phủ.”

 

Hai mắt Từ Đạt sáng lên, ôm quyền nói:“Ty chức tuân theo ý chỉ của Vương gia.” Thật sự là nam nhân tốt nha, Lí Dung Trị sợ nàng lại ở lại đây, nếu nhị hoàng tử lại tức giận vô cớ, đến tìm nàng gây phiền toái, đơn giản là dẫn nàng đi thôi.

 

Trước khi đi, Lâm Tú thông cảm nhìn nàng một cái, nói:“Nhị cô nương bị răn dạy có chút khổ cực rồi.”

 

Nàng lơ đễnh cười nói:“Thật may, thói quen là tốt rồi, thói quen là tốt rồi.”

 

“Cô đây là muốn thói quen cả đời, trung bình tuổi thọ người Tây Huyền trong khoảng năm mươi đến sáu mươi, trước mắt cô còn có hơn vạn ngày, tôi đã sớm……” Đã sớm nổi điên. Lâm Tú im miệng đúng lúc, chăm chú nhìn nụ cười rút gân của nàng, sửa lời nói:“Nếu ở Đại Ngụy, hành vi ức hiếp này tuyệt đối sẽ không phát sinh, đáng tiếc nhị cô nương là người Tây Huyền. Vương gia nhà ta từng nói, nếu là con cháu hoàng tộc ỷ thế hiếp người, sợ rằng hoàng thất sẽ bị tổn thất. Tương lai Vương gia nhà ta tuyệt đối sẽ không cho phép hạng người ỷ thế hiếp người lưu lại trong hoàng thất.”

 

Từ Đạt nhíu mày, đối với Lâm Tú cái gọi là “tương lai” không đáng bình luận. Con tin nào không nghĩ đến việc trở về quốc gia của mình? Nhưng đều là sau khi già nua mới có thể trở về. Lí Dung Trị là người hòa ái dễ gần, chuyện không thể nói cũng tuyệt không hỏi nhiều, người bên cạnh hắn cũng vâng theo mệnh chủ tử, dưỡng thành thói quen không nói xằng bậy.

 

Lâm Tú lần này bật thốt lên, mơ hồ tiết lộ quyết tâm trở về Đại Ngụy của Lí Dung Trị, người càng quyết tâm, tương lai ngày càng gần.

 

Chờ sau khi Lâm Tú rời đi, nàng vén màn che, chăm chú nhìn về phía hai người đang so tài giữa sân.

 

Kỳ thật thị lực của nàng so với người khác tốt hơn rất nhiều, khi còn nhỏ nàng tưởng rằng tất cả mọi người có thể nhìn rõ ràng những vật ở xa xa, về sau nàng mới phát hiện thì ra không phải người nào cũng có thể nhìn rõ như vậy…… Giống như hiện tại.

 

Nàng thấy rõ Lí Dung Trị đấu vật giữa sân. Từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn mỉm cười, khóe miệng cong cong giống trăng lưỡi liềm, chiếc mũi xinh đẹp tuyệt trần, động tác tao nhã…… Cùng với thân thể rắn chắc làm người ta bất ngờ. Nàng trừng mắt nhìn, vô cùng lễ độ chuyển tầm mắt, nhìn phía chân trời xa, để tránh cảm giác xuân tâm nhộn nhạo.

 

Thị lực tốt thì có ích lợi gì? Văn không bằng Từ Trực, võ không bằng Từ Hồi,  có đôi mắt tốt chẳng lẽ chính là chuyên môn nhìn những người không nên nhìn sao? Từ Đạt phiền muộn.

 

Mây bay trên trời tựa như vô hạn, vẫn không thoát khỏi phạm vi quốc thổ Tây Huyền, nói vậy Lí Dung Trị và Ôn Vu Ý đều giống như vậy, nàng ở trên đất Tây Huyền, bị người cười nhạo là vô năng, làm sao nàng có thể chịu đựng được cả đời chứ?

 

Lúc đầu nàng thật sự không phục, nhưng lâu sau…… cũng thừa nhận như vậy. Một người sửa đổi ý trời, tài năng của nàng bình thường, cho dù cố hết sức học hỏi, văn kinh võ lược vẫn không thể bằng người.

 

Mưu trí có Từ Trực, tàn nhẫn mạnh mẽ có Từ Hồi. Thời niên thiếu nàng gặp đạo tặc đột nhập vào biệt viện của Từ gia, Từ Hồi không chớp mắt, không hỏi nguyên do tử hình hắn ngay tại chỗ, lúc ấy Từ Trực đứng bên cạnh, nhìn thấy nhưng gương mặt không chút biểu tình.

 

Nàng thì sao, đứng thẳng đơ một chỗ, không thể động đậy. Tuy rằng bề ngoài cố gắng giả bộ bình tĩnh, nhưng trong lòng chấn động đến nỗi thất điên bát đảo**, hoàn toàn không dám hé một chữ.

 **chỉ trạng thái ứng phó cuồng loạn một cách lộn xộn.

 

“Từ Đạt, tỷ chỉ do dự một chút, hắn sẽ dùng đao đâm tỷ. Tỷ muốn mình chết hay là hắn chết?” Từ Hồi nhìn ra được nàng khiếp đảm không nỡ ra tay, lạnh lùng nhắc nhở.

 

Đúng vậy, có một số việc có một số người, không phải cứ vùi đầu cố gắng là có thể với tới được, từ nay về sau, nàng buông tha.

 

Trong mắt người Tây Huyền, nàng chỉ là viên đá nhỏ chướng mắt trong những viên minh châu của Từ gia, sẽ bị xem thường năm mươi năm như vậy a……

 

“Là ai nói, con người khi còn sống làm thế nào cũng không thể sống quá năm mươi năm?” Nàng xúc động rung đùi đắc ý. Vốn là nhìn chân trời, rồi sau đó tiếng trống vang như sấm, rốt cục nàng lại không nhịn được tâm tư, ánh mắt bay bay, bay tới trên người nam nhân hùng tráng uy vũ giữa sân……

~*~*~*~*~

Chú thích:

Trang phục mà Từ Đạt mặc là 曲裾深衣, trang phục thời Hán. Mọi người có thể tìm trên google để biết rõ.

Hình ảnh:

         

 

~*~*~*~*~*~*~

Cherry: 1 chương dài kinh TT^TT

 

Advertisements

9 comments on “Chính là Hoàng hậu – Chương 1

    • Hý hý :”>
      Phanh lại rồi =(
      Giờ thì k biết làm thế nào để có tiếp chương 2 đây:((
      Thiếu thời gian quá ;))

  1. phục nàng thiệt á
    7586 chữ, ghê gúm thiệt ….
    chắc hơn 1 tuần mới ra đc 1 chương qớ

    • eo, nàng thật là….=)) ta còn chả để ý, cơ mà dài kinhTT^TT
      Chắc 1 tuần/chương thật, dài k sao nhưng mà nó lại còn khó 😐
      Ta phải cố, fighting ~^O^~

  2. Ôi cái tem iêu quái …♥ ….♥ …… ngươi là của bản cung…… cái phong bì …♥ …. cái ruột…♥ ….. cũng là của bản cung nốt …… hắc hắc ….♥……♥

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s