[Nịnh Vương] Chương 7

Bởi vì Bạch Giai Thanh bị thương, Triệu Huyền Thần tạm ngừng cuộc đi săn này.

Khi Bạch Giai Thanh được đưa trở lại trên xe ngựa thì hắn cười nhạt nhìn một đám hoàng thân quốc thích xúm lại hỏi han ân cần, đột nhiên hỏi: “Các ngươi có biết vì sao Phò mã bị thương không?”

Toàn thân hắn vẫn còn vết máu nhìn qua thật kinh khủng làm nổi bật lên nụ cười tuấn mỹ yêu mỵ, không người  nào dám bước tới gần.

“Vương gia. . . . . . Mới vừa rồi gặp nguy hiểm?” Có người thấp thỏm lo sợ đoán chân tướng sự tình.

“Gặp nguy hiểm? Nói vậy quá đơn giản, vừa rồi có người muốn giết bổn vương.” Hắn thản nhiên nói những lời này, cực kỳ nhẹ nhàng lại làm cho tất cả mọi người biến sắc.

Đôi mắt hắn lưu chuyển, nhìn một lượt nhóm người sau đó dừng trên người Tâm Lam công chúa đứng im lặng ở phía xa, khóe môi hơi cong, cất giọng nói: “Tâm Lam, Phò mã bị thương, ngươi không tới xem một chút sao?”

“Phò mã bị thương?” Tâm Lam công chúa giống như vừa mới biết tin tức này, lần mò, được Phương Hán dìu tới.”Phương bá, nhanh trở về phủ, bảo bọn họ chuẩn bị nước nóng, cũng mời viện chủ Thái Y Viện  chờ trong phủ, bảo phòng bếp chuẩn bị dược liệu thượng đẳng. . . . . . Đúng rồi, Phò mã bị thương cũng không thể ăn đồ dầu mỡ, nên ăn chút đồ thanh đạm. . . . .”

Triệu Huyền Thần mỉm cười mắt lạnh nhìn nàng ta đang dặn dò  quản gia những chuyện quan trọng, cho đến khi nàng ta nói xong, hắn mới mở miệng, “Công chúa không cần lo lắng, Phò mã sẽ dưỡng thương trong phủ của ta.”

Tâm Lam công chúa nhất thời sửng sốt, đám người chung quanh cũng sửng sốt.

“Hoàng thúc. . . . . . Tại sao. . . . . .” Tâm Lam công chúa sợ hãi.

“Tại sao. . . . . . Công chúa không biết sao?” Hắn thản nhiên đem vấn đề ném trở lại, sau đó nhẹ phất tay áo, lên xe ngựa.

Cửa xe vừa đóng, Bạch Giai Thanh liền đấu tranh nói: “Ta không muốn đến phủ của ngươi.”

“Cũng không phải do nàng quyết định.” Hắn lại lần nữa thay nàng phủ kín áo choàng, ngón tay đặt trên đỉnh đầu của nàng, nơi đó là búi tóc nam tử, đột nhiên hắn đem trâm cài rút ra, mái tóc dài mềm mại liền rũ xuống.

Nàng nhìn chằm chằm hắn, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng có bất đắc dĩ, nghi hoặc cùng bất mãn.

Cuộc đời của nàng chưa từng có người nào cứng rắn quyết định hết thảy mọi việc như vậy, dường như nếu nàng muốn chết ở chỗ này, hắn cũng sẽ nói một câu, “Không cho phép.”

“Đây cũng là vì muốn tốt cho nàng.” Hắn cười mị mị  nhắc nhở, “Nàng nghĩ xem, nếu như trở về phủ công chúa, sẽ có người khác cởi y phục của nàng, thân phận của nàng sẽ bị bại lộ.”

“Ngươi biết ta không quan tâm đến việc đó.” Nàng cười lạnh. Nếu không phải bởi vì hắn, nàng cần gì phải làm Phò mã?

“Đúng, thật ra thì ta cũng không quan tâm.” Hắn lại cầm chén rượu lên, dáng vẻ tự nhiên tự đắc.

Giận đến cắn môi, nàng biết ý tứ trong lời nói của hắn. Một khi thân phận nàng bị bại lộ, hắn cũng không cần duy trì màn kịch này, sẽ  tùy ý thao túng sinh tử nhóm người Tâm Lam, hắn không quan tâm đến chuyện này!

“Đưa chén rượu cho ta.” Nàng từ chỗ ngồi ngồi dậy, cố gắng đoạt chén rượu trong tay hắn. Hiện tại nàng muốn mượn rượu để say, sẽ không phải nói chuyện với hắn, cũng không cần nhìn gương mặt tươi cười đáng ghét kia!

Hắn giơ tay thật cao, tránh tay của nàng, vẻ mặt thay đổi, “Rượu này nàng không thể uống.”

“Ngàn vàng mua được? Thế gian hiếm có?” Nàng cười nhạo hắn hẹp hòi.

Hắn dừng một chút, lại cười nói: “Nàng nhìn màu sắc của rược xem, bích lục trong suốt, nhìn rất đẹp nhưng bên trong đều là độc dược, nàng tin hay không tin?”

“Không tin.” Nàng cắn răng nghiến lợi.

Hắn cười nói: “Theo như ta thấy, có lẽ từ trước đến giờ nàng chưa từng tin tưởng.”

“Bởi vì ngươi chưa bao giờ đáng để cho ta tin.” Nàng nhắm mắt lại, buông tha cho ý muốn uống rượu. Hắn lại sấn tới, thấp giọng nói: “Nếu nàng muốn say, thật ra thì không cần phiền phức như vậy.”

Nụ hôn mê say, nụ hôn trên đôi môi khô khốc, không có mùi vị của rượu, chỉ có hỏa diễm nóng rực, khuấy động tâm tư như mặt hồ tĩnh lặng, đem quấy nhiễu nơi đó ầm ầm sóng dậy, thiên địa biến sắc. . . . .

Hôm sau, Bạch Giai Thanh bị bức bách vào Ninh Vương phủ.

Mỗi ngày việc làm ăn ở Khánh Dục phường đều do Mạnh Hào hoặc thủ hạ khác mang tin tức đến, Triệu Huyền Thần cũng không ngăn cản nàng liên lạc với bên ngoài. Cho dù là phủ công chúa phái người tới hỏi thăm bệnh tình, chỉ cần nàng nguyện ý, cũng có thể gặp mọi người dễ dàng.

Chẳng qua là Bạch Giai Thanh một mực hoài nghi Triệu Huyền Thần phái người âm thầm theo dõi nàng, vô luận nàng nói gì làm gì hắn đều biết.

Nàng vẫn không có cơ hội đi hỏi Tâm Lam công chúa có thể xảy ra chuyện ám sát tương tự hay không, cũng không đi hỏi Triệu Huyền Thần, hắn làm cách nào hóa giải được nguy hiểm lần đó.

Nhưng có một lần, nàng cân nhắc mới mở miệng, muốn hỏi hắn về chuyện hôm đó, hắn lại nói một câu cắt đứt lời nàng.

“Nàng muốn liên lụy vào chuyện này? Nếu không muốn, vậy không cần hỏi.”

“Ngươi sẽ giết người đứng sau lưng ư?” Nàng cắn môi hỏi. Bởi vì sự kiện này cùng mình có liên quan, nàng vẫn hi vọng sẽ không phát sinh bất kỳ chuyện chém giết máu chảy đầu rơi nào nữa.

Hắn lại mỉm cười cao thâm khó lường, “Nàng nên biết người ngoài nói ta như thế nào, nếu ta là một người lương thiện, bọn họ sẽ không gọi ta là Nịnh Vương.”

Một câu nói này làm cho lòng của nàng thật lạnh.

Quả nhiên, không lâu sau đó, trong lúc vô tình nàng nghe được Mạnh Hào nói tới trong kinh có mấy viên quan đại thần vô cớ bị giết hại hoặc bị cách chức. Trong Hoàng Đô lại truyền đến tin đồn việc lần này cùng chuyện ám sát Ninh Vương ở lần đi săn trước là có liên quan.

Nàng lo lắng hỏi thăm Tâm Lam công chúa có bị liên lụy không, đáp án dĩ nhiên là phủ định.

Chẳng lẽ Triệu Huyền Thần không nghi ngờ Tâm Lam công chúa?

Không nên, theo tính cách khôn khéo của hắn cùng với hành động giam cầm nàng ở trong vương phủ đã sớm cho công chúa vào đối tượng hoài nghi, nhưng hắn chưa ra tay với Tâm Lam công chúa là vì cái gì? Là đang nhớ tới cốt nhục tình thân, cho đối phương một con đường sống cuối cùng sao?

Nghi ngờ, nhưng không có đáp án.

Thật vất vả, chân của nàng cũng không đau nhức nữa, những ngày này Triệu Huyền Thần lại đúng lúc phải vào cung, nàng thử đi vòng ra khỏi tiểu viện mà hắn ban cho nàng để dưỡng bệnh, từng bước một đi về phía cửa Vương phủ.

Mới đầu không có ai ngăn cản, tất cả mọi người cung kính hành lễ với nàng, kêu một tiếng “Phò mã”, nhưng dần dần, khi nàng càng ngày càng tiến gần tới cửa Vương phủ thì nàng rõ ràng cảm thấy bên cạnh có người đi theo.

Nàng biết khoảng cách từ đây đến đại môn không tới bảy, tám trượng, lại có bóng người bỗng ngăn trước mặt nàng, duỗi cánh tay ngăn cản, “Phò mã, xin dừng bước, Vương gia có lệnh, Phò mã bị thương, trước khi khỏi bệnh thì không được xuất phủ.”

Đôi mắt nàng sáng như sao, nhìn thẳng người kia —— thị vệ trưởng Hồ Thanh Tương, nhàn nhạt hỏi: “Vương gia có nói ta là phạm nhân của hắn, nếu ta xuất phủ một bước, giết chết ngay tại chỗ hay không?”

Hồ Thanh Tương chần chừ, cười khổ nói: “Dĩ nhiên không có, Phò mã là khách quý của Vương gia.”

“Vậy thì không nên cản đường của ta.” Nàng vòng qua hắn, tiếp tục đi về phía cửa.

Hồ Thanh Tương lại tiếp tục ngăn cản, “Phò mã, đừng làm khó tại hạ, tính khí Vương gia, Phò mã nên biết, nếu như Vương gia trách tội, tại hạ không đảm đương nổi.”

Nàng giậm chân nhìn hắn một hồi lâu, hỏi: “Ngươi giúp hắn giết rất nhiều người sao?”

Hồ Thanh Tương sửng sốt, chưa hoàn toàn hiểu ý của nàng.

Bạch Giai Thanh tiếp tục nhìn chăm chú vào hắn, “Nếu ngươi đã giết nhiều người, như vậy hôm nay vì ngăn cản ta, cũng có thể giết ta, nếu không, ta sẽ không lưu lại.” Nàng chưa từng dừng lại, trực tiếp đi tới cửa Vương phủ.

Hồ Thanh Tương ở phía sau hô to một tiếng, “Đóng cửa!”

“Ai dám?” Bạch Giai Thanh chợt tức giận, nghiêm mặt quát: “Dù sao ta cũng là Phò mã của công chúa, tự tiện giam giữ ta cũng coi như phạm vào luật pháp của Thiên Tước quốc? Hôm nay nếu ai ép ta ở chỗ này, ta lập tức tự vẫn trước cửa, các ngươi có thể thử, ta nói là làm được!”

Bộ dáng của nàng hù dọa gia đinh giữ cửa, không ai dám đóng cửa, cũng không phải bởi vì thân phận của nàng. Dù sao ở trong Thiên Tước quốc, ai cũng biết Ninh Vương mới là người đứng đầu, nhưng mấy ngày gần đây Vương gia mang vị Phò mã này về trong phủ, chuyện cẩn thận chăm sóc đã sớm từ miệng người làm truyền ra, người người cũng biết thái độ của Vương gia đối với vị Phò mã  này rất không bình thường, chỉ sợ đắc tội “hắn” cũng là đắc tội  Vương gia.

Bạch Giai Thanh biết mình đã hù dọa được người trong Vương phủ nhưng nếu như Triệu Huyền Thần trở lại, mình sẽ không thể lớn tiếng được nữa, vì vậy nàng nhanh ra khỏi phủ một chút, đi thẳng về phía Khánh Dục phường.

Rốt cục ra khỏi Vương phủ huy hoàng rộng lớn, tâm tình của nàng tốt hơn nhiều. Những ngày này đều ở trong tiểu viện buồn bực muốn chết, bốn phía chỉ có thể nhìn được bầu trời trên đỉnh đầu, mỗi ngày còn phải nhẫn nại việc hắn đến thăm nàng, đủ loại cảm giác chán ghét và bất mãn.

Hắn ngày ngày tự mình bôi thuốc giúp nàng, bóp chân giúp nàng, động tác càng nhẹ  nhàng thì  nàng càng kháng cự.

Nàng không thích nhìn hắn ôn nhu với mình, bởi vì nàng cho rằng tất cả đều là hư ảo  giả tạo. Trước mắt nàng luôn hiện lên thân hình đẫm máu cùng nụ cười lạnh lùng của hắn, những cảnh cáo chà đạp nhân mạng, cũng khiến nàng không cách nào coi hắn là một người đáng để tin cậy.

Cho nên hắn che chở nàng trong lòng bàn tay thì thế nào? Hắn giỏi diễn trò, vô luận là tên ăn xin năm đó hay là Ninh Vương bây giờ. Từ khuôn mặt của hắn, từ miệng của hắn, lúc nào có thể nhìn ra, nghe ra mấy phần quan tâm chân thành?

Cho dù ngay lúc này hắn nói hắn muốn nàng, quan tâm nàng, yêu nàng, muốn cưới nàng, nàng cũng không tin.

Yêu, không phải là như vậy. Hai người tùy theo số mệnh, giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, nếu như vượt qua vận mệnh, càng không thể bá đạo cưỡng chiếm uy hiếp lẫn nhau như vậy.

Nhưng nàng có lúc cũng lo sợ nghi hoặc. Ba năm trước đây không phải là hắn bá đạo cưỡng chiếm như thế ư? Chẳng qua một phần sự thật kia, là ở thời khắc cuối cùng mới hiện ra mà thôi.

Mà nàng, ba năm nay đối với hắn nhớ mãi không quên, đến tột cùng là do lúc nàng gặp nạn hắn ra tay giúp đỡ, hỗ trợ nàng trên Thái Nhạc Sơn, trong gió tuyết giúp nhau sưởi ấm, hay là một câu nói không đầu đuôi lại làm nàng rung động?

Cửa hàng mới của Khánh Dục phường sắp được khai trương, Bạch Giai Thanh  xuất hiện khiến cho chưởng quỹ rất vui mừng.

“Chủ tử, ngài đã đến?”

Hiển nhiên mấy ngày nay chuyện nàng bị giam cầm ở trong Vương phủ khiến cho gia nô lo lắng không thôi.

Nàng gật đầu một cái, “Ra ngoài đi dạo một chút.” Ai biết lát nữa Triệu Huyền Thần hồi phủ không thấy nàng lại bắt nàng mang về? Nàng dường như có thể thấy trước được một chút cảnh tượng đó.

Nàng chú ý tới ở cửa có một chiếc xe ngựa dừng ở đó, xe ngựa trang trí hoa lệ, vừa nhìn đã biết người tới có gia thế phi phàm. Khánh Dục phường còn chưa khai trương, sao lại có khách lớn tới thăm?

“Công Chúa Điện hạ tới.” Chưởng quỹ cười nói.

Người của Bạch gia cũng biết chuyện Bạch Giai Thanh bị buộc làm Phò mã, mặc dù người người phụng mệnh không dám nói ra nhưng nhắc tới chuyện công chúa và chủ tử, ban đầu bọn họ sợ chết khiếp  sau đó khi hết khiếp sợ lại không khỏi cảm thấy buồn cười.

Bạch Giai Thanh nhăn lông mày, “Nàng đến làm cái gì?”

“Đang cùng Mạnh Hào nói chuyện, không biết nói những gì. . . . . .”

Nàng cau mày, đáy lòng mơ hồ có cảm giác không tốt, liền đi thẳng vào.

Phương Hán đang đứng trước cửa, thay vì nói là đang đợi công chúa  ra ngoài, càng giống như đang canh giữ trông chừng, bởi vì hắn vừa nhìn thấy Bạch Giai Thanh, liền kinh ngạc kêu to lên.

“Phò mã! Tại sao ngài lại ở chỗ này? Ngài từ Vương Phủ đi ra? Ngài, vết thương của ngài đã khỏi chưa?”

Bạch Giai Thanh nhìn hắn thì thầm ào ào chạy tới muốn đỡ mình, trước đó nàng nghiêng mình tránh né, không vui nói: “Hô cái gì? Còn sợ công chúa không nghe được sao?”

Vừa dứt lời, cửa phòng liền mở ra, Mạnh Hào tay chân luống cuống, thần sắc hốt hoảng  đứng ở nơi đó, “Chủ tử, tại sao ngài. . . . . .”

“Tại sao ta đột nhiên tới, phải không?” Bạch Giai Thanh hừ một tiếng.”Lúc nào thì ngươi cùng công chúa trở thành bạn khuê phòng vậy? Trốn người khác thì thầm cái gì?”

“Chàng không nên trách hắn.” Tâm Lam công chúa lò dò đi tới cửa, áy náy, “Hắn là thuộc hạ trung thành nhất của chàng, hai chúng ta đang thảo luận làm như thế nào để cứu chàng.”

“Hai người các ngươi?” Bạch Giai Thanh suy nghĩ giải thích của nàng ta, càng cảm thấy không ổn. Bộ dạng hai người giống như đây không phải là lần đầu tiên mật đàm?

Nàng đột nhiên rõ ràng, đẩy Mạnh Hào ra, đi vào trong phòng chỉ thấy trên bàn bày một xấp ngân phiếu.

Nàng giận tím mặt, xoay người quát Mạnh Hào: “Mạnh Hào! Ngươi thật to gan, lại dám tự tiện sử dụng bạc của ta!”

Mạnh Hào lập tức ngã quỵ, cúi đầu nói: “Xin chủ tử bớt giận, thuộc hạ biết mình sai lầm, muốn thuộc hạ lập tức chết cũng được, nhưng. . . . . . Công chúa cũng không có ác ý, mà tình hình trước mắt, Ninh Vương đem chủ tử đùa bỡn trong lòng bàn tay, là người khó đối phó nhất, thuộc hạ tuyệt đối không thể nhìn chủ tử bị hắn đùa giỡn như vậy!”

“Ngươi. . . . . . Khá khen cho một lòng dạ son sắt.” Bạch Giai Thanh khẽ run, từng trận cười lạnh.”Ai cho ngươi gan hùm mật báo như vậy khiến cho ngươi thay ta quyết định cuộc sống của ta? Người bên cạnh ta cho dù là yêu là ma, ta tự có phán đoán, ngay cả cha nương ta cũng không quản ta, vì cớ gì ngươi lại xen vào?”

“Mạnh Hào, ngươi lui xuống đi, ta có lời muốn nói với Phò mã.” Tâm Lam công chúa nhẹ nhàng nói một câu, mặc nhiên im lặng che đỡ cho Mạnh Hào.

Vừa đóng cửa, Tâm Lam công chúa áy náy nói: “Phò mã, không nên trách hắn, là ta khuyên hắn giúp ta. Ta biết làm như vậy đối với chàng là bất kính, nhúng tay vào chuyện của chàng, thậm chí chàng có thể mắng ta. . . . . . không biết liêm sỉ, không chừa thủ đoạn nào, nhưng. . . . . . Phò mã biết ta rất khó xử, mà ta cũng biết Phò mã  khó xử.”

Nàng ta níu lấy váy, gò má có hơi hồng, “Ta nghe thuộc hạ của chàng nói, chàng vốn không muốn làm Phò mã, bởi vì không muốn làm khó ta nên mới lưu lại. Phò mã, ta nợ chàng một mạng, hi vọng kiếp này có thể báo đáp. . . . . .”

Bạch Giai Thanh đã giận đến cứng họng, không dám nghe tiếp, lập tức ngắt lời nói: “Công chúa không cần áy náy, ta lưu lại đương nhiên là vì giữ tính  mạng của công chúa, cũng bởi vì ta là một thương nhân, mục tiêu lớn nhất của thương nhân chính là kiếm nhiều bạc, ở trong Thiên Tước quốc có vô số cơ hội làm ăn, nếu ta đã tới thì không thể bỏ qua.”

“Công Chúa Điện hạ, bất kể thuộc hạ ngu xuẩn của ta giao bao nhiêu bạc giúp người thực hiện lý tưởng vĩ đại của người đi nữa, ta hi vọng từ nay về sau, loại chuyện như vậy không xảy ra lần nữa.”

“Chuyện giữa phu thê, Phò mã thật sự muốn cùng ta so đo nhiều như vậy sao?” Tâm Lam công chúa nức nở.”Ta tưởng rằng ta nói nhiều như vậy, dù chàng là người tâm địa sắt đá cũng sẽ động tâm, chẳng lẽ. . . . . . ở cùng hoàng thúc của ta lâu ngày như vậy, tính tình Phò mã cũng giống như thế sao?”

“Vì cớ gì công chúa lại nói ra những lời ấy?” Bạch Giai Thanh nghe ra được ý tứ của nàng, dường như đang ám chỉ mình cùng Triệu Huyền Thần có bí mật gì  đó không thể cho ai biết.

Tâm Lam công chúa trầm ngâm trong chốc lát, chậm rãi nói: “Phò mã, Ninh Vương người này, mới đầu ta đã nói qua với chàng, mặc dù từ nhỏ ta chưa từng gặp hắn, cũng biết hắn là người rất có phong thái. Người người trong triều  mặc dù có một phần là sợ hắn, lại có một phần cũng rất tôn sùng hắn, ta không biết là tại sao, nhưng không phải không thừa nhận, đây là bản lĩnh cũng như thủ đoạn của hắn.”

“Nhưng mà đáng sợ nhất chính là hắn dùng những lời ngon tiếng ngọt ngụy trang cho mình khiến cho chàng không phân biệt rõ thật giả. Phò mã, ta không muốn chàng bị hắn lừa.”

“Ta bị hắn lừa gạt cái gì? Xin công chúa nói rõ.”

Tâm Lam công chúa đắn đo lâu hơn, cắn răng một cái, “Phò mã, lần này chàng bị thương, hắn dẫn chàng đến Vương Phủ trị thương, ta không biết là vì  sao, vị hoàng thúc này. . . . . . Là một người tiêu sái phong lưu, cũng không thiếu người bên gối, ta biết tình nhân của hắn có bao nhiêu nữ nhân, chẳng qua là gần đây lại có một tin đồn làm cho ta không thể không để ý, bởi vì người người đều nói hoàng thúc vì chàng. . . . . . mà có đoạn tay áo chi phích**, chàng. . . . . . sẽ không có loại tâm tư trái với luân thường đạo lý đối với hắn chứ?”

**gay, đồng tính.

Bạch Giai Thanh trợn trừng mắt, không biết là cười, là giận hay là bi thương.

Loại chuyện như vậy nên nói cho Tâm Lam công chúa như thế nào? Xem ra thân phận nữ nhân ngày nào còn chưa phơi bày thì ngày đó càng làm cho người ta hiểu lầm.

Nhưng nếu nàng thành thật nói ra thì thiên hạ thực sự sẽ thái bình sao? Bỏ qua một bên chuyện nàng bị Triệu Huyền Thần lấy tính mạng Tâm Lam công chúa  uy hiếp không đề cập tới, một khi thân phận của nàng bại lộ, đối với nàng mà nói, tổn thất là gì? Chính là tự do, bởi vì Triệu Huyền Thần tuyệt đối sẽ thừa dịp mà hoàn toàn chiếm đoạt nàng, không để cho nàng có lý do khác cự tuyệt.

“Đoạn tay áo chi phích. . . . . . Cái từ này, thật đúng là dùng thật hay.”

Thanh âm thanh thanh đạm đạm dường như từ chỗ rất xa bay tới, rồi lại gần ở bên tai khiến cho Bạch Giai Thanh cùng Tâm Lam công chúa trong phòng đồng thời ngây người như phỗng.

Triệu Huyền Thần thản nhiên tựa vào cửa, nhìn hai nữ nhân này, “Tâm Lam, không phải nói mấy ngày nay thân thể ngươi không tốt, muốn nghỉ ngơi trong phủ sao? Tại sao có thể nhàn hạ thoải mái chạy đến nơi đây hỏi chuyện mua bán?”

“Hoàng thúc. . . . . . Ta chỉ ra ngoài đi dạo một chút, cùng Phò mã gặp mặt.” Tâm Lam công chúa đứng trước mặt Triệu Huyền Thần lập tức như một tiểu nữ nhi úy thủ úy cước**  đến đáng thương.

**bó tay bó chân, lo sợ.

Nhưng Bạch Giai Thanh cũng đã mất đi tất cả đồng tình cũng như thương hại nàng ta, bởi vì chuyện hôm nay đã khiến cho nàng thấy rõ, vị công chúa thiên tuế này cực kỳ không đơn giản. Không nói tới chuyện nàng ta dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ Mạnh Hào dùng ngân phiếu làm chuyện riêng cho nàng ta, lại muốn dùng lời nói kích thích để nàng tránh xa Triệu Huyền Thần.

Thật ra nàng sớm nên nghĩ đến chuyện Tâm Lam công chúa dám thuê sát thủ ám sát Triệu Huyền Thần ở thâm cốc đã  tuyệt đối không phải là một người đơn giản. Trong Hoàng thất, vì sinh tồn làm sao lại có mấy người đơn giản chứ? Người nam nhân trước mắt này không phải là yêu nghiệt trong  yêu nghiệt sao?

Triệu Huyền Thần đã đứng trước mặt nàng, “Phò mã, tại sao lại từ Vương Phủ ra ngoài? Là Hồ Thanh Tương ngu ngốc đó đắc tội ngươi? Hay là trong phủ có người hầu hạ không tốt?”

“Đều không phải, ta chỉ muốn ra ngoài hóng gió một chút.” Nàng nhìn thấy ý cười trong mắt hắn, trong ý cười có sát khí. Hắn vừa mới giết người mà đến hay là muốn giết người? Kỳ quái, việc đầu tiên nàng nghĩ đến chính là tính mạng của Hồ Thanh Tương.

“Thị vệ của ngươi đâu? Không nói lại lời của ta sao?”

“Nói, cho nên ta ban cho hắn kết cục nên thuộc về hắn.”

Vẫn là giọng nói lạnh nhạt có chút khinh miệt, chẳng qua là lạnh nhạt kia càng làm cho nàng cả kinh sợ hãi, bật thốt lên hỏi: “Ngươi sẽ không. . . . . . giết hắn rồi?”

Hắn lại cười hỏi ngược lại: “Để cho hắn chết không phải là tâm nguyện của ngươi sao? Nếu không, ngươi cần gì phải hỏi hắn đã từng giết người hay không? Trong lòng ngươi nhất định trăm ngàn lần đã chửi rủa? Để cho ta cùng hắn, cho chúng ta phạm phải tội lớn chết đi.”

Hắn lại nhìn thấu nàng, đối với hắn mà nói đó là chuyện dễ dàng, nhưng trong lòng nàng lại tràn đầy áy náy, nàng từng âm thầm chửi rủa nhưng cũng không thật sự muốn Hồ Thanh Tương đi tìm cái chết.

Thấy kinh ngạc cùng kinh hoàng trong mắt nàng, Triệu Huyền Thần giơ tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm của nàng, ranh mãnh hỏi: “Thế nào, xấu hổ sao?”

Tâm Lam công chúa đang ở bên cạnh, nhưng hắn hoàn toàn không có cố kỵ  đối với nàng làm ra những hành động thân mật này, cũng không phải bởi vì Tâm Lam công chúa là một người mù mà chỉ là hắn muốn làm như vậy.

Bạch Giai Thanh cảm giác ánh mắt của Tâm Lam công chúa giống như có thể thấy hết thảy mọi việc trước mắt, nàng không được tự nhiên gạt tay hắn, không nhịn được bèn hỏi: “Ngươi thật sự giết hắn rồi?”

“Muốn biết? Cùng ta trở về xem.” Hắn xoay người đi ra ngoài, cũng đoán chừng nàng sẽ cùng đi ra.

Bạch Giai Thanh không ngờ kết quả lại như thế, nhưng tại sao Mạnh Hào ngoài phòng lại hoàn toàn không có động tĩnh? Cứ mặc cho hắn tự do đi vào như vậy.

Cho đến khi đi ra ngoài, nàng mới biết chân tướng sự tình, chỉ thấy bên ngoài cửa Khánh Dục phường có vài chục tên thị vệ nghiêm chỉnh canh giữ bốn phía cửa hàng, Mạnh Hào bị giam ở trong đó, không thể động đậy.

“Vương gia, ngài làm như vậy là không cho cửa hàng ta làm ăn sao?” Nàng tức giận đẩy đám thị vệ, kéo Mạnh Hào ra  đẩy mạnh vào trong nhà, “Ngươi trở về trước đi.”

Triệu Huyền Thần quay đầu lại nói: “Nhưng nếu lần sau ngươi lại trốn, ta liền phá hủy tiệm này, đến lúc đó đừng nói là ta chưa cảnh cáo ngươi.”

Nàng nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn, đứng im tại chỗ thật lâu, thị vệ bên cạnh khom người nói: “Phò mã, mời lên xe ngựa.”

“Ta có chân.” Nàng trả thù muốn đi qua xe ngựa, biết rõ hắn ở trong xe đợi nàng, rõ ràng chân nàng lại bắt đầu đau nhưng vẫn cố ý muốn một mình đi bộ về Vương phủ.

Xe ngựa dường như bắt đầu đi tiếp rồi, đi rất chậm vẫn luôn ở phía sau nàng, không nhanh không chậm giống như vô luận nàng đi chỗ nào xe ngựa đi chỗ đó, cho đến khi nàng đi không được, dừng lại, mệt chết ở ven đường, xe ngựa cũng vẫn theo nàng.

Lúc này nàng thật hối hận vì sao lúc đầu mình không học chút võ công với muội muội. Cái loại khinh công có thể lập tức bay đến trên ngọn cây, trong chớp mắt bỏ chạy vô ảnh vô tung từng khiến cho nàng khinh bỉ là loại bản lĩnh trộm chó trộm gà gì đó, hiện tại nàng mới biết, đó là phương pháp tốt nhất giúp người trốn khỏi cảnh khốn khổ.

Đánh không lại liền chạy đi, chạy trốn tới chân trời góc biển, không sợ hắn có thể bắt được.

Mà trước mắt, nàng không có bản lĩnh chắp cánh bay lên trời, chỉ có thể nghĩ đến cái chân đau đến chết, mệt chết, mới có thể tạm thời không thèm nghĩ đến hắn, gương mặt của hắn, suy nghĩ của hắn.

Đi qua phố xá phồn hoa nhất, trước mặt chính là địa bàn Ninh Vương phủ nhưng xe ngựa lúc này chợt từ phía sau đuổi theo, cửa xe mở ra, hắn sải bước đi xuống, từ phía sau bắt được nàng, kéo nàng lên xe ngựa.

“Triệu Huyền Thần!” Nàng đau đến nỗi gọi tên hắn, “Không phải ta đã theo chỉ thị của Vương gia, phải trở về sao?”

“Nàng muốn khập khễnh  đi vào, sau đó nằm ở trên giường ba ngày không xuống được ?” Hắn tức giận nhìn chằm chằm nàng cùng với cái chân sưng đỏ.

“Nàng cố ý không nghe lời ta cho nên tự  hành hạ chính bản thân mình.” Một tay hắn đè trên khối sưng đỏ kia, trong lòng bàn tay phải không biết khi nào đã có thuốc bôi, vô cùng mát mẻ nhưng lực tay của hắn rất lớn làm cho nàng lại đau đến nỗi gần như kêu lên.

“Nàng thích tự tìm đường khó khắn nhất, ta sẽ chiều ý nàng!”

Hắn hạ thủ rất hung ác, ép tới nỗi nàng rốt cục không nhịn được kêu lên. Trong khoảnh khắc đó hắn đã che lại môi nàng, đè lại tay nàng.

Không gian trong xe ngựa vốn rất rộng rãi nhưng vì hai người  giãy giụa dây dưa mà trở nên chật hẹp. Hô hấp của nàng bị chặn lại, lồng ngực bị đè nén chỉ muốn hít thở thật mạnh nhưng tên yêu nghiệt này lại ép nàng thật chặt, cố ý để cho nàng thở không nổi, ép nàng thần phục hắn.

Nàng vùng vẫy, ngón tay chỉ có thể di chuyển đến cái bình gần đó, cầm lên dùng sức vung, lập tức ném bình vào người hắn, lực đạo thật ra không lớn nhưng lại buộc hắn dừng động tác. Hai người giống như mới vừa tham gia một cuộc đại chiến, liên tục thở dốc,  ánh mắt nhìn chằm chằm đối phương.

“Ngươi cảm thấy như vậy thú vị sao?” Nàng cả giận nói: “Triệu Huyền Thần! Ngươi rốt cuộc muốn nắm cái gì trong tay?”

“Tâm của nàng.” Tay của hắn đặt trên ngực nàng, lực đạo cũng không tính là quá lớn nhưng lại khiến cho nàng có cảm giác hít thở không thông.

Nàng cười lạnh.”Đừng giả bộ, ngươi biết ta không phải là đứa trẻ ba tuổi, ta cũng biết rõ ngươi không phải là tình thánh. Ngươi muốn tâm của ta, tại sao lại mất tích ba năm? Ngươi cho rằng tâm của một người bị bỏ quên lạnh lẽo, ba năm sau đó nó còn có thể giống như lúc trước sao?”

Những lời này, nàng muốn bình tĩnh nói ra, nhưng sau đó giọng nói lên cao, lời nói nhanh chóng tăng nhanh. Câu nói thốt ra đầy tức giận lẫn bi thương, đã ra ngoài phạm vi khống chế của nàng khiến cho nàng khiếp sợ, khiến cho hắn —— chấn động.

“Thì ra nàng rất để ý ba năm nay.” Hắn vẫn còn ở thở dốc, nhìn qua có chút mệt mỏi.”Thật ra thì ta có. . . . . . nỗi khổ tâm, nhưng lại không muốn nói cho nàng biết, không muốn nàng lo lắng.”

“Nỗi khổ tâm? Đường đường là Ninh Vương cũng có nỗi khổ tâm?” Nàng tiếp tục giễu cợt để che giấu thất thố vừa rồi, nhưng tại sao sắc mặt của hắn nhìn qua có chút không đúng? Nàng biết gương mặt mình đỏ bừng, bởi vì vừa rồi bị nụ hôn của hắn chặn lại đến nỗi thở không ra hơi, gương mặt bây giờ thật nóng, nhưng sắc mặt của hắn cũng rất khó coi, có chút trắng xanh giống như bị bệnh.

Hắn đổ người về phía sau, nhìn cái bình nghiêng đổ nửa ngày bên chân —— là bình rượu của hắn, không khỏi cười khổ.”Nàng thật đúng là lãng phí, một bình rượu tốt như vậy lại làm đổ hơn  phân nửa.”

Nàng kinh ngạc nhìn hắn nhặt bình rượu kia, không nhịn được đem chút xíu rượu còn sót lại  đổ vào trong miệng, dựa vào thành xe thở hổn hển một lúc lâu, sắc mặt mới dần dần tốt hơn rất nhiều.

Xe ngựa ngừng lại, có thị vệ ở bên ngoài nhắc nhở, “Vương gia, đã trở về phủ .”

“Biết, ta muốn. . . . . . nghỉ ngơi một chút.” Hắn không lập tức xuống xe, mà là tiếp tục nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Trong rượu kia có cái gì?”

“Độc dược, ta đã nói cho nàng rồi.” Mắt của hắn cũng không mở ra.

“Ta đang nói chuyện nghiêm túc!”

“Lời ta nói cũng rất nghiêm túc.” Khẽ mở khóe mắt, không có tinh quang bốn phía, giống như là mây mù trên Vu Sơn, ảm đạm che kín tất cả ánh trăng sáng.

Nàng nhìn thẳng hắn, rất lâu, một phen cầm chặt tay hắn, bàn tay của hắn lạnh như băng, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh. Nàng không biết bắt mạch xem bệnh nhưng cũng biết rằng hắn đang bị bệnh, hoặc là mới vừa bị bệnh nặng.

Hắn thật sự bị bệnh? Trong bình rượu kia nếu quả thật là độc dược khiến cho hắn uống thuốc độc mới giải được, vậy đó là loại bệnh gì?

Nhìn ra nghi vấn trong đáy mắt  nàng, tay hắn khẽ chuyển ngược lại cầm tay nàng, kéo nàng vào trong ngực, sau đó nói với bên ngoài: “Bổn vương không muốn xuống xe, trực tiếp từ cửa hông vào phủ.”

Theo tiếng « đi», xe ngựa vượt qua đại môn ngay trước mặt, từ góc cửa hướng tây tiến vào, dọc theo đường đi, nàng không nghe được tiếng vấn an liên tiếp  ngoài xe, trong mắt, cũng chỉ  nhìn chằm chằm một người là hắn.

Hắn vẫn đang cười, bất kể là lúc nào hắn cũng có thể cười được, nhưng nụ cười nàng thấy hôm nay cũng không giống trước đây.

Loại bệnh này nguy hiểm đến tính mạng sao? Rõ ràng, bởi vì uống thuốc độc  là chuyện nguy hiểm như thế, hắn vẫn phải lấy độc trị độc. Nhưng ở gần ranh giới sống chết như vậy, hắn còn có thể cười đến ung dung thoải mái giống như mới vừa đi đạp thanh trở về?

“Ta gọi người chuẩn bị ít đồ cho nàng, không biết nàng có thích hay không.” Hắn lên tiếng đổi đề tài.

Cái gì nàng cũng không nghe được, trong đầu hò hét loạn lên, tất cả điều muốn biết đều là về bình rượu kia cùng với quái bệnh đột nhiên phát tác của hắn.

Ngày đó nàng muốn uống rượu cùng hắn, hắn không chịu, bởi vì trong rượu lục bích trộn lẫn  độc dược, mà hắn dù uống chút xíu cũng giống như uống được mỹ tửu, ngọt như đường.

Đối với chuyện sinh tử tại sao hắn có thể cười như vậy? Bất kể là sinh tử của người khác hay là của chính mình.

Xe ngựa dừng lại lần nữa, dừng ngoài cửa viện.

Hắn muốn xuống xe, được nàng đỡ bên cạnh. Hắn có chút kinh ngạc  nhìn nàng, lại thấy trong đôi mắt đen tròn của nàng không che giấu được ân cần, giống như hắn là tờ giấy mỏng manh lúc nào cũng có thể bị gió thổi rách, hắn không nhịn được cười một tiếng, mặc cho thân hình cao lớn dựa trên bờ vai mảnh khảnh của nàng, được nàng đỡ ra xe.

Ninh Vương phủ to lớn, phòng ốc đâu chỉ trăm gian, nàng chưa từng đến tòa viện này, mà trên cửa viện đề hai chữ “Cấp Hương”, nhưng khi bước vào cửa, nàng liền sửng sốt.

Cả viện đầy rương lớn rương nhỏ, tất cả rương đều được mở ra, bên trong chứa đầy tơ lụa vải vóc, còn cả những xếp lụa bao quanh, có cái bị kéo ra một nửa, cứ như vậy biến nơi này thành một mảnh vàng óng ánh, nơi kia thành một mảnh tử hồng, trong viện đầy đủ mọi màu sắc khiến người xem hoa cả mắt.

“Này, đây là chuyện gì xảy ra?” Nàng có chút ấp úng.

Triệu Huyền Thần thích thú nhìn nàng ngẩn ngơ, “Ta mua tơ lụa từ các nước xung quanh, bao gồm Trung Nguyên, có lẽ cũng có chút hữu ích đối với Khánh Dục phường của nàng. Chỉ là ta không biết nàng cần loại gì nên mỗi loại mua một ít, hai mươi xếp vải.” Hắn vừa nói, vừa cùng nàng đi vào trong phòng.

Thật ra bên trong phòng dường như đã không có chỗ đặt chân, rất nhiều vải vóc bởi vì bày không đủ, đã giắt trên tường làm cho vách tường đầy màu sắc giống như cảnh huyền ảo khiến cho Bạch Giai Thanh mê muội.

Đi vào gian phòng bị che lấp này, tất cả đều là tơ lụa ngũ sắc, nàng không biết giờ phút này  tâm tình của mình là cảm động hay là khiếp sợ.

Chạm tay đến tất cả đều là tơ lụa bóng loáng, cho dù nàng thân là chủ nhân Khánh Dục phường, thường thấy cảnh tượng tơ lụa đầy kho nhưng chưa từng thấy qua nhiều sắc thái như vậy, diễm lệ như vậy, sặc sỡ chói mắt như vậy,. . . . . . rực rỡ đến tột cùng.

“Ngươi muốn làm ta cảm động sao?” Nàng chậm rãi xoay người, nhìn người đối diện.

Nếu đây là mục đích của hắn, vậy là hắn đã làm được, nàng thật sự cảm động. Trong lồng ngực không phải là tức giận, không phải là mừng như điên, chỉ là một loại cảm giác ấm áp có thể xuyên thấu lòng người khiến cho nàng vô lực chống cự.

Hắn, luôn luôn hiểu nàng, hiểu như thế nào mới có thể khiến cho nàng cảm động.

Từ ba năm trước đây  hết lòng che chở cho đến bây giờ lại dùng hết tâm tư như vậy. Nhược điểm của nàng cũng giống với những nữ nhân khác, chẳng qua là khát vọng được người yêu thương, được người chiếu cố, được người yêu cầu, được người chiếm hữu, mà hết thảy điều này hắn cũng cho nàng.

Hắn từ từ đến gần, cước bộ có chút hư hư thực thực, thuận tay kéo hồng sa mỏng manh như cánh ve bên cạnh, bao lấy nàng, sau đó hôn thật sâu.

Lần này nàng không vùng vẫy, sắc màu hồng sa kia bây giờ thật chói mắt làm cho nàng dường như không thấy rõ cảnh tượng trước mắt, chỉ hy vọng giờ khắc này mình giống như ngọn lửa, có thể bùng cháy lên.

Sau đó, ý loạn tình mê  cùng hắn dây dưa ngã xuống đất, y phục trên người như lá rơi mùa thu, từng lớp một rơi ra, hỗn độn trong tơ lụa.

Làn da trơn bóng của nàng bởi vì chạm vào tơ lụa mà run rẩy, hắn lại một lần nữa hôn qua, cho dù là những nơi mẫn cảm cũng không bỏ sót.

Hắn rất biết châm lửa, biết đem nhiệt tình đã chôn sâu dưới đáy lòng của nàng từ rất lâu mà khơi dậy, phóng thích giống như bão táp mà không phải như ngọn nến cháy âm ỉ. Hắn muốn, không phải là ngọn lửa âm ỉ, mà là tất cả nhiệt tình của nàng!

Khi gương mặt của nàng từ màu hồng nhạt chuyển thành đỏ bừng, khi da thịt của nàng từ lạnh như băng trở nên nóng như thiêu đốt, hắn mới đưa nhiệt tình của mình đặt ở nơi mềm mại nhất của nàng, nơi đó —— là đất ấm khoái nhạc.

Vuốt ve cái trán đã thấm đẫm mồ hôi của nàng, hắn đỡ eo nàng, cười mị hoặc, “Hiện tại nói cho ta biết, có phải nàng đã lừa ta hay không?”

“Cái gì?” Nàng hàm hồ đáp lại, đầu óc đã không có cách nào hoạt động. Hắn đang hỏi cái gì? Nàng lừa gạt hắn cái gì?

“Về chuyện nàng đã xuất giá.”

Hắn từ phía trên nhìn nàng —— vẻ mặt kiềm chế thống khổ cùng cực lạc, cũng không phải là biểu hiện của một nữ nhân từng trải nên có. Hắn tin tưởng nàng lừa gạt hắn, nàng không thể nào xuất giá, không thể nào thành thân, bởi vì hắn đã kết luận nàng luôn luôn chờ đợi hắn ba năm nay.

Lẳng lặng chờ đợi, tức là trong đêm tối vẫn không thấy được chút ánh sáng nhưng vẫn không chết tâm. Khát vọng, mong mỏi. . . . . . Một tíc tắc này như cùng thiên địa  giao hòa, cùng vui buồn, cùng sinh tử!

Hắn xâm nhập thân thể nàng, không mang theo một tia nhu tình, kịch liệt trước sau như một khiến cho nàng nhịn đau đớn, tiếp nạp tất cả của hắn.

Nàng thở dốc, theo bản năng muốn kháng cự, nhưng bởi vì hắn dán chặt trên người, không cách nào rời hắn nửa tấc.

Cuộc sống lạnh như băng gần hai mươi năm, chỉ có giờ khắc này nàng mới giống như đang tồn tại, không, đây cũng không phải là tồn tại, giống như là rơi vào đáy cốc, hoặc là như bay lên cùng những đám mây.

Toàn thân như ngọn lửa thiêu đốt, xé rách, như muốn thiêu đốt hết thảy mọi thứ, nhưng luật động mạnh mẽ lại đang từng trận lôi kéo thần trí của nàng, nói cho nàng biết nơi này không phải là Thiên đường cũng không phải là Địa ngục. Vào giờ phút này, chỉ là nàng đang nằm trong cái ôm ấm áp của hắn, sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh. . . . . .

6 comments on “[Nịnh Vương] Chương 7

    • ừ đúng rồi (_ _!!)
      a~ sảng khoái quá *vật Tuyết Nhi* *ôm hôn sờ nắn*
      ta sẽ cố kết thúc nhanh\m/

  1. * Tem * hahahahahaha . the la cuoj cung Anh Than cung * an sach * Thanh Thanh roy . chap sau chac 2 nguoj se hjeu * noj kho * cua nhau wa . thank nang nha hjhjhj

    • khửa khửa=))
      hai a chị suốt ngày chành chọe nhau
      =)) giờ mới thân thiết thế này=))
      mệt quá;))

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s