[Nịnh Vương] Chương 5

Trong Hoàng cung Thiên Tước, hôm nay bởi vì hôn yến của Tâm Lam công chúa  mà khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, rất náo nhiệt.

Có điều tiểu hoàng đế ngồi ở nơi cao nhất nhưng thu hút tầm mắt của mọi người vẫn là người ngồi sau đế vị, Ninh Vương Triệu Huyền Thần.

Hắn luôn biếng nhác như vậy, cho dù người bên cạnh nói gì, hắn cũng chỉ cười mà như không cười lắng tai nghe, ánh mắt phiêu đãng, không biết đến tột cùng đang nhìn nơi nào, đang suy nghĩ điều gì, chính bởi vì hắn như vậy mới càng làm cho người ta sợ hãi.

Nhìn không thấu, không biết được kế hoạch tiếp theo của hắn cho nên không cách nào tiếp chiêu.

Tâm Lam công chúa có vẻ thật sự cao hứng, thỉnh thoảng Hữu Thái phi lại mời rượu, nàng lò dò bưng chén lên, đáp lễ từng cái một, mà tân quý nhân bên người nàng —— Phò mã Bạch Giai Thanh lại có vẻ rất câu nệ, hoặc là nên nói tinh thần có chút không tập trung.

Người bên cạnh chỉ nói vì “hắn” may mắn nhận được một chuyện vui nên sợ hãi nhưng họ lại không biết trong lòng Bạch Giai Thanh cực kỳ rối rắm.

Nàng chỉ trầm mặc ngồi ở đó nói mấy câu cảm tạ cùng người bên cạnh, cũng sẽ cảm thấy vô cùng  không thoải mái, bởi vì nàng biết cách nàng không xa, Triệu Huyền Thần luôn luôn im lặng, lạnh lùng nhìn chăm chú vào nàng, chưa bao giờ rời mắt.

Nàng và hắn đã nhìn thẳng vào mắt nhau, ba năm trước đây, ở sơn động trong cơn gió tuyết, nàng nhất thời cậy mạnh đấu ngoan**, đó là lần đầu tiên cùng hắn đấu mắt, nhưng trên thực tế cuối cùng hắn đã bình tĩnh quay đi mà nàng cũng chỉ vì một lần nhìn thẳng vào mắt hắn sau đó thiếu chút nữa mất hết khí lực.

**nghĩa là hung ác, hung hãn, dữ tợn

Cho nên nàng không thể làm chuyện ngu xuẩn như thế, mặc dù lần này chuyện ngu xuẩn nàng làm thật ra lại lớn hơn nhiều.

“Phò mã gia sao lại trầm mặc ít nói vậy, là chê rượu Thiên Tước chúng ta uống không ngon sao?”

Yêu nghiệt kia bỗng nhiên mở miệng, hướng thẳng về phía nàng khiến cho tất cả tiếng náo nhiệt bỗng nhiên yên tĩnh, ánh mắt lập tức tập trung trên người nàng. Nàng không thể làm gì khác hơn ngoài việc đứng lên, khách khí nói: “Ta không thích uống rượu, chỉ có thể miễn cưỡng uống vài chén mà thôi.”

Hữu Thái phi ở bên cạnh cười nói: “Tối nay hai người bọn họ còn phải động phòng, Vương gia đừng chuốc cho tân quý nhân uống say .”

Triệu Huyền Thần lạnh lùng nhìn Thái phi một cái, “Động phòng? Thái phi không nói ta lại quên chuyện này, có điều vị Phò mã gia này biết như thế nào là động phòng sao?”

Lời nói trắng trợn làm cho tất cả nữ nhân đỏ mặt, các nam nhân lúng túng chỉ biết cầm chén rượu lên, chỉ có Bạch Giai Thanh chậm rãi ngẩng đầu, bình tĩnh nói: “Không nhọc Vương gia chỉ giáo, đây là  nghĩa vụ, tại hạ biết.”

“Biết? Bổn vương cũng thật tò mò, ngươi nghĩ làm như thế nào.” Hắn uống rượu, mỉm cười càng quỷ dị hơn.

Tâm Lam công chúa vội mở miệng nói: “Hoàng thúc, nghe nói những ngày qua ngài đều bận rộn vất vả cho quốc sự, phải chú ý thân thể.”

“Công chúa quan tâm hoàng thúc như vậy, làm thúc thúc ta thật sự là. . . . . . thụ sủng nhược kinh**.” Hắn lạnh nhạt cảm tạ, cho dù ai nghe được cũng biết một chút ý tứ cảm kích hắn cũng không có.”Có phải công chúa muốn nhắc nhở ta sớm rời Hoàng cung một chút, cho tiểu phu thê hai người yên lòng hay không?”

**thụ sủng nhược kinh : được sủng ái (yêu thương) mà lo sợ.

Tâm Lam công chúa nhất thời câm như hến, không dám thốt lên một tiếng nào, những người ngồi ở đây càng không có người nào dám chen một câu.

Lúc này Triệu Huyền Thần lại nhìn về phía Bạch Giai Thanh, vẫn luôn mỉm cười.”Nghe nói Phò mã gia từ Đông Nhạc ngàn dặm xa xôi đến Thiên Tước để làm ăn?”

Biết rõ còn hỏi! Nàng thầm mắng một câu, mặt không biến sắc trả lời, “Đúng”

“Vừa đúng lúc ta cũng cảm thấy hứng thú đối với tình hình hiện nay của Đông Nhạc, muốn tìm người lãnh giáo nhưng vẫn chưa có người thích hợp, nếu như không tính là quấy rầy xin phiền Phò mã cùng ta hàn huyên một chút, cũng cho tiểu quốc nhỏ của ta  được thêm kiến thức.”

Vừa nói hắn vừa đứng lên, một mình đi về phía điện chếch phía sau Hậu cung.

Bạch Giai Thanh ngây ngốc, bên cạnh đã có thái giám chờ, “Phò mã gia, xin mời đi bên này, Vương gia đang chờ trong điện.”

Cả một đám người yên tĩnh đến nỗi chỉ cần một phiến lá rơi trên mặt đất cũng nghe thấy được. Mọi người thông cảm với sự lúng túng của Bạch Giai Thanh, bởi vì việc này rõ ràng là đánh công chúa một cái bạt tai, người người ai cũng biết đây là đêm tân hôn của công chúa, hắn lại muốn lôi Phò mã đi.

Trên đài, tiểu hoàng đế còn khờ dại hỏi: “Tại sao hôm nay không có ca múa? Sao Hoàng thúc lại đi rồi?”

Giọng Tâm Lam công chúa run run nói: “Bệ hạ có mệt không? Cũng nên nghỉ ngơi đi, ca múa để ngày mai, Phò mã. . . . . . Đừng làm cho Vương gia đợi lâu.”

Nàng biết Tâm Lam công chúa sợ mình không đi sẽ chọc giận Triệu Huyền Thần, nàng không thể làm gì khác hơn ngoài việc đi theo thái giám, đi tới điện kia.

Dưới ngọn nến yếu ớt đơn độc, y phục của Triệu Huyền Thần đen tối như đêm, áng mây màu tím trên ống tay áo lại có vẻ cực kỳ chói mắt.

Nàng đứng ở bên ngoài cửa điện, không một tiếng động ngưng mắt nhìn hắn, hai tay hắn rủ xuống để ở bên thân, nhàn nhã đi lại trong điện đường. Trong đại điện có bàn dài, có công văn, giống như là nơi Hoàng đế xử lý chính vụ.

Cảm giác được nàng đã đi tới, hắn liếc mắt vừa nhìn, cười nói: “Đứng ở cửa làm gì? Nơi đó gió lớn, thân thể nàng yếu đuối chịu nổi gió lớn sao?”

Nghe giống như hắn và nàng rất quen thuộc. Bạch Giai Thanh đi vào trong điện, “Không biết Vương gia muốn hỏi điều gì, chuyện Đông Nhạc, Vương gia đã từng tự mình trải nghiệm, biết nhiều hơn ta mới đúng.”

“Nếu ta không bảo nàng đi vào, chẳng lẽ nàng muốn động phòng cùng nha đầu Tâm Lam kia?” Hắn cười lạnh, lại nhìn nàng, hỏi: “Tướng công của nàng, quản được nàng sao?”

“Không nhọc phí tâm.” Nàng khẽ cười một tiếng, đứng thẳng người giễu cợt hắn tò mò.

Hắn cũng cười, “Nàng rất thích nói những lời như ‘không nhọc’, ‘làm phiền’, thật ra thì từ trước đến nay nàng làm việc luôn tự thân tự lực, rất ít khi làm phiền người khác, cần gì giả vờ khách khí?” Hắn vẫy vẫy từ xa, “Tới đây, ta có chính sự muốn hỏi nàng.”

Chẳng lẽ hắn thừa nhận những lời nói trước đây đều không phải chính sự? Nàng không tình nguyện đi đến, đứng ở trước bàn, chỉ thấy trên bàn đặt nhiều văn kiện thật dày, trong đó có một cái đặt ở phía trên, chữ viết rõ ràng: Đông Nhạc.

“Hoàng đế Đông Nhạc bây giờ vẫn coi Khánh Dục phường là mạch máu kinh tế của hắn sao?” Câu nói đầu tiên của hắn, đích thực là hỏi chính sự.

“Việc triều chính ta không rõ lắm.” Nàng muốn cự tuyệt trả lời, nhưng trong phút chốc thấy hắn không nháy mắt, ngưng mắt nhìn nàng, trong lòng biết một đêm này hẳn còn có vô số vấn đề như vậy, chỉ sợ tránh không khỏi rồi, không thể làm gì khác hơn ngoài việc phải cân nhắc cẩn thận lời nói: “Gần đây Bệ hạ chúng ta rất chú trọng thuỷ vận.”

“Thuỷ lợi là gốc rễ của quốc gia, lão gia hỏa kia quả nhiên không thể coi là quá hồ đồ.” Hắn gật đầu một cái, “Có điều hiện tại bắt tay vào làm có chút chậm trễ bởi vì Tây Nhạc đã sớm tu sửa thủy vận, năm gần đây số lượng buôn bán trên biển của Tây Nhạc đã nhiều hơn Đông Nhạc.”

Nàng thầm giật mình, biểu hiện này không cẩn thận đã lộ ra làm cho hắn thoáng cái đã nhìn ra.

“Nàng không hiểu tại sao ta lại biết rõ chuyện của Đông Nhạc ư? Rất đơn giản, bởi vì ta phải biết nhất cử nhất động của nàng, cùng với vị trí nơi ở của nàng.” Bởi vì ngồi sau thư án nên hắn chống má ngước nhìn nàng, cho dù nàng đang đứng ở vị trí cao hơn, loại cảm giác bị áp bách vẫn không làm cho nàng thoải mái.

“Trong ba năm này, chưa từng có người cầu hôn nàng, cho nên làm sao nàng có thể đột nhiên thành thân? Ta không tin.” Môi của hắn sáng bóng, cho dù có ánh nến chập chờn nhưng vẫn ánh lên một mảnh lạnh như băng.”Bạch Giai Thanh, nàng có biết ở trong Thiên Tước quốc không người nào dám gạt ta?”

“Ta biết.” Đối mặt với chất vấn của hắn, nàng cười tự nhiên nói: “Nhưng ta, một  không là người Thiên Tước, hai không có ý định lừa ngươi cái gì, có phải cả đời này ngươi chưa từng bị đánh bại cho nên không thể tiếp nhận nổi kết quả này hay không?”

Hắn đột nhiên nhảy người lên lập tức đem nàng đặt trên bàn, bắt lấy đôi môi nàng, sau đó lôi kéo áo của nàng, bàn tay như cá lội, vừa trơn vừa lạnh  dò vào bên trong y phục của nàng làm thân thể nàng khẽ run.

“Ngươi lại muốn làm gì?” Nàng cố gắng trấn tĩnh nhưng hắn tới quá mức đột nhiên khiến nàng mất đi cơ hội phản kháng.

“Kiểm tra một chút xem thử nàng nói thật hay giả.” Hắn cười, lạnh như băng, sắc  môi cùng cảm xúc trong đôi mắt tối tăm đan xen giống như là tức giận.”Nếu nàng thật sự đã trở thành thê tử của người khác thì nên có phản ứng mới đúng.”

Bạch Giai Thanh lại càng run rẩy.

Từ trước đến nay nàng gặp phải không ít khó khăn hiểm trở, cũng trải qua rất nhiều thời khắc sầu muộn, vô luận là đối mặt với thiên tử hay là minh chủ võ lâm, nàng có thể bình tĩnh ứng đối. Cho dù là trên Thái Nhạc Sơn cũng không sợ  đối mặt với đám sơn tặc ngu ngốc, nàng cũng lạnh nhạt hờ hững, duy chỉ có yêu nghiệt trước mặt này, tất cả phong độ nàng tu dưỡng, thận trọng, bình tĩnh tựa hồ đều bị hắn xé tan không còn một mảnh.

Nàng không biết phản ứng của một nữ tử đã có trượng phu là như thế nào, chẳng qua khi ngón tay của hắn mơn trớn tất cả nơi nhạy cảm của nàng, kháng cự của lý trí  và phản ứng của bản thân đan xen lẫn nhau làm cho nàng vô cùng thống khổ.

Giữa hai chân có chút nóng bỏng, nhưng tay của hắn lại lạnh như băng vậy, khiến cho nàng cũng không dám cử động, chỉ sợ hắn sẽ có hành động đáng sợ hơn.

Mãi cho đến khi tay của hắn trượt đến giữa chân nàng lại đột nhiên dừng ở nơi đó, hắn nâng tầm mắt lên, dừng ở trước mặt nàng, chỉ vẻn vẹn có chút xíu.

“Phản ứng của nàng. . . . . . Rất chân thật.” Hắn khẽ thì thầm, “Điều này nói rõ nàng đối với ta so với biểu hiện của nàng lại càng nhiệt tình hơn, Đại tiểu thư, nàng còn muốn chối cãi sao?”

“Này. . . . . . Không phải.” Hàm răng nàng run lẩy bẩy, “Tướng công của ta cũng đối với ta như vậy, động tác của ngươi chẳng qua làm cho ta nhớ tới chàng mà thôi.”

Nàng thành công kích thích hắn, bởi vì mắt hắn híp lại, mỗi lần hắn biểu lộ vẻ mặt này dường như đã nói lên đáy lòng của hắn bị chấn động rất lớn.

Nàng cho rằng hắn sẽ có hành động xâm nhập kinh khủng hơn nhưng không hề có gì, tay của hắn chậm rãi hướng lên trên, dừng ở trước ngực nàng, chậm rãi đặt lên.

“Tim của nàng đập rất nhanh.” Hắn cúi xuống bên tai nàng, ôn nhu nói: “Ba năm trước đây, lần đầu tiên ta hôn nàng, tim của nàng cũng đập nhanh như vậy. Ta thích cảm giác ôm nàng đêm hôm đó, rất mềm mại, rất ấm áp, giống như là. . . . . . Có thể ôm nàng, vĩnh viễn sánh cùng thiên địa cho đến khi xuống hoàng tuyền.”

Nàng không chịu nổi việc hắn dùng ngôn ngữ kích thích trí nhớ của nàng như vậy, hơn nữa lại làm lòng nàng rung động.

Việc này thật đáng giận, nam nhân vừa đáng hận vừa đáng sợ. Trong nháy mắt ngông cuồng liền biến thành mềm yếu và đa cảm phá vỡ căm hận của nàng đối với hắn. Hắn biết đây là tử huyệt của nữ nhân, cũng biết nàng không quên được một đêm ba năm trước đây, giống như đây chỉ là chuyện mới phát sinh ngày hôm qua.

Đúng vậy, nàng nhớ, đương nhiên nhớ! Đêm hôm đó sau khi lâm vào hôn mê, đã từng mơ mơ màng màng  tỉnh lại, có nhiều lần trong màn sương mù trước mắt đều là thân ảnh của hắn. Hắn không cảm thấy phiền, vì nàng mà thay khăn lạnh trên trán dường như cả đêm không ngủ. Sau đó hắn ôm nàng, chỉ vì  giúp nàng làm ấm thân thể, không để cho nàng lạnh đến nỗi cả người run rẩy.

Chưa từng có người nào tận tâm tận lực đối với nàng như vậy. Phụ thân, mẫu thân đều coi nàng là một nữ tử mạnh mẽ, một mình có thể chống đỡ được đại cục, đã sớm thả tâm, cũng thả tay. Nàng không giống muội muội Vu Giai Lập khiến cho cha nương lo lắng, nàng cũng chưa từng làm nũng cha nương, đòi hỏi bất kỳ thứ gì.

Ra cửa làm ăn, tất cả nam nhân nhắc tới nàng đều là kính sợ, không có thương tiếc, không có yêu thích.

Dần dần nàng cho rằng nữ nhân nên như vậy hoặc là nên nói nàng thậm chí quên rằng mình vẫn chỉ là một nữ tử.

Cho đến khi hắn xuất hiện, tên hỗn trướng này, tên yêu nghiệt này dùng thủ đoạn đảo loạn tâm nàng như vậy, khiến cho nàng tưởng rằng mình đã muốn người thương yêu, muốn người cưỡng chiếm rồi, không muốn là một người kiên cường cô độc nữa.

Nàng tức giận, oán giận, tất cả đều bởi vì không tin, không có thói quen.

Ba năm qua, nàng đã từng tỉnh táo, cẩn thận nghĩ đến, nhưng nếu người nọ thật lòng, là tốt như vậy, chỉ cần một ngày kia hắn trở lại, nàng sẽ cùng hắn rời đi, cho dù là làm khất phụ (vợ của ăn xin), nào sợ rời xa nơi chôn rau cắt rốn, phiêu bạt khắp nơi chỉ vì. . . . . . Người đó mang lại tình yêu cho nàng.

Nhưng hôm nay, người đó là ai? Người đó ở nơi nào? Là nam nhân trước mặt mặc vương phục, dùng vẻ mặt cười tà nịnh, tùy ý khinh bạc thân thể  nàng sao?

Hoặc là, là do nàng si tâm vọng tưởng, nam nhân của nàng, thật ra cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện, chỉ là một ảo mộng mà thôi.

Khẽ thở dài một tiếng, nàng nhắm mắt lại, giọt lệ từ khóe mắt lăn xuống.

Nhưng hắn thấy được.

Triệu Huyền Thần kinh ngạc nhìn nước mắt của  nàng, mới đầu hắn tưởng rằng mình nhìn lầm, nữ nhân này làm sao có thể rơi lệ? Khi nàng rơi xuống vực sâu, bơ vơ không nơi nương tựa vẫn còn có thể tỉnh táo suy nghĩ, hung hăng ăn thịt gà, là một nữ nhân kiên cường.

Tại sao nàng lại rơi lệ?

Nhưng hắn dùng ngón tay lau những vệt ướt át kia, đặt ở bên miệng nếm thử có mùi vị thật mặn lại chứng minh nghi ngờ của hắn. Đó là nước mắt, là nước mắt của nàng, nàng lại vì ai mà rơi lệ?

Vì hắn sao?

Nếu là vì hắn, trong giọt nước mắt này là yêu hay là hận?

Sáng sớm, Bạch Giai Thanh trở lại phủ công chúa, trên gương mặt Tâm Lam công chúa tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn còn đang khổ sở chờ đợi, hiển nhiên một đêm này nàng ta cũng chưa  ngủ.

Đối với vị công chúa này Bạch Giai Thanh thật sự cảm thấy rất áy náy, chuyện đi tới bước này, thân phận chân thật cùng quan hệ của mình với Triệu Huyền Thần làm sao có thể giải thích hai ba câu với công chúa cuồng dại đang chờ cứu trợ của mình ?

“Phò mã, hoàng thúc làm khó dễ chàng ư?” Tâm Lam công chúa vừa nghe tin nàng trở lại, gấp đến nỗi vội vàng đưa tay kéo nàng.

“Không có.” Nàng trầm giọng nói. Dĩ nhiên không có cách nào nói cho Tâm Lam công chúa biết Triệu Huyền Thần làm chuyện này là đối với mình, nhưng có chuyện lại không thể không nói.”Vương gia ra lệnh cho ta về sau mỗi ngày nhất định đến phủ hắn một lần.”

“Tại sao?” Tâm Lam ngẩn ra, cắn môi nói, “Hắn đã nhìn ra được chuyện gì ư? Sợ chàng có chuyện ta liền…”

Bạch Giai Thanh âm thầm cười khổ. Triệu Huyền Thần nhìn ra cái gì nàng không biết, nàng chỉ biết tự dưng mình bị liên lụy vào cuộc phong ba này, muốn toàn thân rút lui đã ngày càng xa vời.

Ngày hôm qua khi Triệu Huyền Thần đưa ra yêu cầu này, nàng theo bản năng kháng cự, “Không, ta không phải là người trong triều các ngươi, không có đạo lý ngày ngày tới bái kiến ngươi.”

“Không phải là bái kiến ta, chỉ là tới gặp ta.” Hắn cười nói: “Ta phải đảm bảo rằng mỗi ngày nàng đều ở trong Hoàng Đô, bình an vô sự.”

“Chỉ cần ngươi không gây ra bất kỳ hành động gì, ta sẽ bình an vô sự.” Nàng tức giận giễu cợt.

Hắn kéo tay nàng, bàn tay tinh xảo lạnh như băng có loại lực kiên định.”Đó là nàng thật sự không biết được tranh đấu trong cung, Bạch đại tiểu thư, cho dù tất cả người khắp thiên hạ muốn hại nàng nhưng ta sẽ không làm như vậy.”

“Chẳng lẽ ngươi muốn giữ ta cả đời sao? Có lẽ một ngày kia, Tâm Lam công chúa sẽ nhìn ra thân phận cũng như sơ hở của ta, đến lúc đó. . . . . .”

“Trong Thiên Tước quốc không người nào dám làm trái ý ta, cho dù Tâm Lam biết thân phận chân thật của nàng, nàng ta cũng không thể đuổi nàng đi, bởi vì có ta ở đây. Nàng là bảo ngọc của ta, hoặc là nếu nàng không yên lòng, ta sẽ cho nàng một thân phận để lưu lại. . . . . .” Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, “Làm Ninh Vương phi,  thế nào?”

“Tuyệt đối không!” Nàng bỏ tay hắn ra, “Sớm muộn gì ta cũng phải trở về Đông Nhạc!”

Hắn nở nụ cười, mờ mịt mà lạnh như băng  tuyên bố, “Nàng không thể trở về, vĩnh viễn cũng không thể trở về.”

Cho dù Triệu Huyền Thần muốn tìm bất cứ cách nào để giữ nàng cả đời, ở Thiên Tước quốc này nàng cũng không thể ăn không ngồi rồi. Mà đêm qua để trấn an nàng, hắn  lại chủ động muốn trợ giúp việc mở tiệm của Khánh Dục phường ở Hoàng Đô.

Mặc dù không muốn dựa vào tên yêu nghiệt này nhưng nàng phải ném đi thành kiến, vì Khánh Dục phường, đây là cách nhanh nhất, là phương pháp tốt nhất.

Vì vậy nàng thỏa hiệp, nhưng muốn hắn đáp ứng sẽ không có bất kỳ hành động quá đáng nào đối với nàng.

Hắn nhíu lông mày, “Hành động nào bị coi là quá mức? Nếu không thì nàng viết danh sách cho ta xem?”

“Vương gia là người hiểu chuyện, không cần ta nói thẳng.” Nàng nhìn chằm chằm hắn, may mà y phục không bị hắn xé rách nếu không hôm nay nàng làm sao dám ra cửa gặp người?

“Còn có, nếu ta đồng ý mỗi ngày tới gặp ngươi, ngươi cũng không nên làm khó công chúa.” Nàng không phải là thiện tâm nhân sĩ, nhưng lần này một nửa nguyên nhân khiến nàng miễn cưỡng lưu lại chính là vì giữ lạ tính mạng của Tâm Lam công chúa, nàng không muốn thất bại trong gang tấc.

Hắn lại nhếch mày, “Nếu như nha đầu kia không làm khó dễ ta thì có thể.”

“Trong triều còn có người làm khó dễ ngươi sao?” Nàng cười lạnh. Đối với Triệu Huyền Thần một tay che trời mà nói, còn có người nào khiến hắn kiêng kỵ?

Nhưng Tâm Lam công chúa vẫn không yên lòng.

Đôi tay mảnh mai của Tâm Lam nắm chặt tay Bạch Giai Thanh, lực đạo này khiến cho Bạch Giai Thanh rất không thoải mái. Từ trước đến giờ nàng không thích động chạm cùng người, cho dù là với muội muội Vu Giai Lập, cũng chưa bao giờ có những cử chỉ thân mật giữa tỷ muội. Có điều biết Tâm Lam công chúa là một người mù lại lầm tưởng rằng mình là một người lương thiện, nàng không thể làm gì khác hơn là nhẫn nại.

“Phò mã, Bạch công tử, đa tạ chàng chịu lưu lại giúp ta.” Tâm Lam công chúa một mực cảm tạ, “Đệ đệ ta, cũng chính là đương kim bệ hạ, bây giờ vẫn còn nhỏ, chỉ có ta đây thân làm tỷ tỷ  suy nghĩ cho hắn, mà việc ta có thể làm cũng rất hạn chế.” Nàng ngập ngừng , “Ta biết chuyện này làm cho chàng khó xử, cũng khiến ta rất khó mở lời, nhưng mà ta. . . . . . Phò mã nếu thương tiếc Thiên Tước tiểu hoàng đế ta khổ sở, giữa đường gặp kẻ gian tà, có thể giúp ta một tay hay không?”

Bạch Giai Thanh thở dài nói: “Ta chỉ là một người làm ăn, không hiểu chính sự.”

“Không cần Phò mã quá quan tâm đến việc triều chính, chỉ cần Phò mã chịu giúp ta một chút cho dù. . . . .” Nàng đỏ bừng  mặt, ” Cho dù về sau chàng phải về Đông Nhạc, ta cũng không ngăn cản.”

Bạch Giai Thanh không khỏi kinh ngạc, với sự giam cầm cương quyết của Triệu Huyền Thần, có thể dễ dàng buông tha để nàng rời đi? Phò mã đi rồi, công chúa làm sao có thể sống cuộc sống bình thường như trước ? Nàng biết chuyện không đơn giản như vậy, quả nhiên Tâm Lam công chúa nói tiếp.

“Những năm này, cuộc sống hàng ngày của ta đều do một tay Ninh Vương thao túng, trừ Phương Hán ra, người có thể gặp, có thể nói chuyện chỉ ở một tấc vuông trong viện này. Chàng cũng đã gặp quản gia, đó là người nhìn ta lớn lên, đối với ta rất trung thành, vậy mà trừ hắn ra, người ta có thể tin cậy bây giờ cũng không nhiều lắm.”

“Công chúa. . . . . . Bây giờ tin tưởng dựa vào ta?” Bạch Giai Thanh nhẹ giọng cắt đứt lời của nàng ta, “Đối với công chúa, ta là một người nhà quê, ở chỗ này không quyền không thế.”

“Cho nên ta nói chuyện này có lẽ làm chàng khó xử, cũng làm ta khó mở lời, ta biết đây là một yêu cầu quá đáng, có điều là… ” Tâm Lam công chúa ấp a ấp úng thật lâu, mới nói ra mục đích, “Công chúa ThiênTước quốc, trên người có đủ bạc để dùng hay không?”

Bạch Giai Thanh vô cùng thông minh, lập tức hiểu.

“Công chúa muốn mượn tiền của ta?”

“Mặc dù từ trước đến giờ ta chán ghét tham quan làm rối kỷ cương, nhưng có câu nói có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, ta cũng là người không quyền không thế, nếu lại không có bạc, thật sự không có người để dựa .”

Bạch Giai Thanh cười khổ với cái ý nghĩ ngây thơ của công chúa, “Coi như ta có chút tiền, công chúa sẽ dùng làm gì? Thuê một sát thủ đi giết Ninh Vương sao?”

Tâm Lam công chúa lắc đầu một cái, một tia hận ý như treo giữa răng môi, “Ta muốn làm cho hắn sống không bằng chết!”

Bạch Giai Thanh bỗng nhiên rùng mình một cái. Tại sao trong lòng nữ tử này có thù hận sâu như vậy? Bởi vì Triệu Huyền Thần  nắm hết quyền hành sao?

“Phò mã. . . . . .” Tâm Lam công chúa gọi nàng, “Ta cầu xin chàng, coi như ta không phải là một công chúa, chỉ là thê tử của chàng.”

Bạch Giai Thanh thật sự khó xử. Món tiền này tuyệt đối không thể cho vay, nếu cho vay về sau chính là một tai họa, đồng nghĩa với việc mình bị vùi lấp sâu hơn trong sóng gió quan trường này. Vị công chúa bộ dạng đáng thương lại làm cho nàng tiến thoái lưỡng nan.

Trầm ngâm một hồi lâu, nàng lúng túng nói: “Công chúa, chuyện này hiện tại rất phức tạp, cần bàn bạc kỹ hơn, cho dù Ninh Vương có đáng chết nhưng bây giờ công chúa đơn thân độc mã, chỉ bằng tiền bạc mà tìm phản kháng chỉ sợ chuyện chưa thành đã bị Ninh Vương phát hiện.”

Tâm Lam công chúa nghe ra ý cự tuyệt của nàng, sắc mặt ảm đạm, nhưng giọng nói vẫn kiên trì như cũ, “Nếu phò mã lo lắng cho tiền đồ của mình, ta xin bảo đảm dù có xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không làm liên lụy đến Phò mã.”

Cho dù nàng ta thật sự không tiết lộ nhưng chẳng lẽ Triệu Huyền Thần lại không biết một số bạc lớn từ trên trời giáng xuống có liên quan đến mình sao? Bạch Giai Thanh cười khổ âm thầm lắc đầu, còn đang suy nghĩ nên khuyên giải công chúa như thế nào thì ở bên ngoài, chỉ nghe Phương Hán gọi, “Công chúa, có một người tự xưng là tùy tùng của Phò mã yêu cầu gặp Phò mã.”

Bạch Giai Thanh lúc này mới nhớ tới, loay hoay một ngày, còn chưa báo tin cho Mạnh Hào, chỉ sợ Mạnh Hào sắp nổi điên rồi, mà một ngày này xảy ra bao nhiêu chuyện biết nói với hắn như thế nào chứ?

Mạnh Hào thật sự là sắp nổi điên. Từ khi chủ tử bị coi là nam nhân kéo vào phủ công chúa đi làm Phò mã, sau đó hắn bị một đám binh lính cầm vũ khí trong tay khống chế, mặc dù hắn là người to con, cũng biết loại chuyện liên quan đến Hoàng gia là cực kỳ nguy hiểm, làm không đúng chính là tìm cái chết, gấp đến độ mồ hôi đầy đầu.

Rốt cục cũng đến buổi chiều, những binh lính kia bỗng nhiên thả hắn, một người trong đó nói: “Vương gia nói ngươi có thể đi.”

“Vương gia? Vương gia nào?”

“Ninh Vương, không biết sao?” Binh lính không có tính nhẫn nại  trả lời, đã chuẩn bị xoay người đi.

Hắn vội vàng hỏi: “Có ai nhìn thấy chủ tử nhà ta không?”

“Chủ tử ngươi đã trở về phủ công chúa rồi, đến phủ mà hỏi đi.”

Hắn tới phủ công chúa gõ cửa không ngừng, may mắn lần này không bị ngăn cản nữa, thuận lợi gặp được Bạch Giai Thanh.

Vừa nhìn thấy chủ tử khỏe mạnh đứng ở đó, Mạnh Hào đầu tiên là thở phào một hơi, tiếp theo lại cúi đầu xuống, “Chủ tử, Mạnh Hào tới chậm  làm cho chủ tử sợ hãi.”

“Không có gì.” Bạch Giai Thanh có chút không yên lòng, viện nhỏ này không thích hợp cho hai người nói chuyện, nhưng trước mắt lại không tìm được chỗ an toàn.

“Chủ tử, chúng ta tốt nhất là trở về khách điếm. . . . . .” Mạnh Hào vừa đề nghị liền gặp phải Tâm Lam công chúa từ trong phòng đi ra ngăn cản, “Không được, Phò mã đương nhiên phải ở lại trong phủ công chúa ta.”

Mạnh Hào kinh sợ, nhìn nàng ta một chút, rồi lại nhìn Bạch Giai Thanh, “Chủ tử, chẳng lẽ người, người. . . . . .”

Bạch Giai Thanh cắt đứt lời của hắn, dùng ánh mắt ra hiệu hắn không cần nhiều lời, nói, “Mạnh Hào, ngươi trở về khách điếm trước đi, ta cùng công chúa có chuyện thương lượng, tối nay ta không trở về được rồi, bảo mọi người không cần lo lắng cho ta, ngày mai. . . . . . Ta sẽ đến gặp mọi người.”

Mặc dù từ trước đến nay Mạnh Hào không phải là người tinh tế nhưng cũng nhìn ra được giờ phút này chủ tử có chuyện không thể nói ra, chẳng qua là tất cả lo lắng đều đè nén lại, hết lần này tới lần khác không có cách gì để biểu đạt. Hắn không khỏi bất đắc dĩ, thanh âm buồn bực đáp ứng sau đó không cam lòng đi ra khỏi phủ công chúa.

“Phò mã. . . . . .” Tâm Lam công chúa còn muốn tiếp tục đề tài vừa rồi, Bạch Giai Thanh lại cắt đứt lời nàng, “Công chúa, ta biết trong lòng người rất khó xử, chẳng qua là chuyện này gấp gáp cũng không thể giải quyết được gì, hiện tại trời sắp sáng rồi, mà giờ giấc sinh hoạt của Ninh Vương như thế nào?”

“Hình như giờ Mẹo mới lên triều, sau đó sẽ ở lại trong cung làm việc, xử lý hướng vụ, buổi chiều. . . . . . Giờ Mùi thì trở về phủ của hắn.”

(giờ mẹo: từ 5 giờ đến 7 giờ sáng

Giờ Mùi: từ 13 giờ đến 15 giờ)

“Nói như vậy, sau này cứ đến giờ Mùi ta phải đến Vương phủ thỉnh an hắn?” Bạch Giai Thanh đánh trống lảng cười khổ, “Như vậy, tại hạ có thể xin phép công chúa? Gia nô theo ta cùng đến Thiên Tước, đã cả một ngày không nhìn thấy ta có rất nhiều chuyện muốn ta về xử lý.”

“Đây là lẽ tự nhiên, chẳng qua là xin Phò mã. . . . . . Suy nghĩ thỉnh cầu của ta thêm một chút.” Tâm Lam công chúa vẫn nhắc lại chủ đề này.

Bạch Giai Thanh không tỏ rõ ý kiến, bởi vì loại chuyện này, nàng không có cách nào đáp ứng, cũng không thể quả quyết cự tuyệt.

Thật là khó xử.

Chưa tới giờ Dần, Triệu Huyền Thần cả đêm không ngủ  nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, trong màn đêm đen nhánh dường như vẫn có bóng dáng Bạch Giai Thanh  ở trước mắt mơ mơ hồ hồ chớp động.

(giờ Dần : từ 3 giờ đến 5 giờ )

Ngoài cửa có tiếng động, hắn biết người đến là ai nhưng ngay cả ánh mắt cũng lười mở ra, thuận miệng hỏi: “Là Giản Nhật sao?”

“Dạ, Vương gia.”

“Sau khi Phò mã gia trở về phủ công chúa có động tĩnh gì không?”

“Công chúa mời Phò mã vào phòng, nói chuyện rất lâu.”

“Nói chuyện gì?”

“Công chúa muốn mượn bạc của Phò mã.”

Đôi môi lạnh như băng cong lên, “Nha đầu Tâm Lam kia đã đến đường cùng rồi ư? Nước cờ này thật khổ cho nàng mới nghĩ ra được. Vậy Phò mã đáp ứng thế nào?”

“Phò mã cũng không cự tuyệt, chẳng qua là xin công chúa suy nghĩ cẩn thận, bàn bạc kỹ hơn.”

Triệu Huyền Thần dường như thấy được vẻ mặt lúng túng của Bạch Giai Thanh, khẽ mỉm cười, tự lẩm bẩm, “Đại khái nàng còn chưa bao giờ gặp phải chuyện khó xử như vậy? Nhưng nàng là người thông minh, nên biết thoát ra như thế nào.”

“Vương gia, Phò mã hiện tại đi đã đến khách điếm Hồng Tân.”

“Ừ.” Hắn nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó đơn giản hạ lệnh, “Theo dõi nhất cử nhất động của nàng.”

“Vâng” Bóng dáng ngoài phòng cùng thanh âm biến mất giống như chưa từng có người nào tới.

Trên giường bên trong phòng, Triệu Huyền Thần chậm rãi nâng lên đôi mắt yêu mị, trong mắt như có sóng nước dao dộng, che dấu tinh quang cùng sát khí, chỉ còn lại nụ cười bên khóe môi.

Ba năm trước đây, hắn biết nàng là người buôn bán tài ba, chỉ là chưa bao giờ động chạm đến triều đình, nếu không nàng hẳn là một nữ nhân tâm cơ thâm trầm. Mà đến nay, nàng đã tới đây, vô tình bị hắn lôi kéo vào trong sóng ngầm mãnh liệt, tinh phong huyết vũ ở Thiên Tước.

Nhưng cho dù là vô tình, hắn cũng nhất định phải ép buộc nàng, đúng như lúc trước hắn nói với nàng —— nàng không trở về được, bởi vì hắn vĩnh viễn sẽ không buông tha nàng!

6 comments on “[Nịnh Vương] Chương 5

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s