[Dê ác đánh sói] Chương 6

Từ sau khi cả nhà Hoàng Bách Thụy tới Lạc phủ, cả tòa Lạc phủ đều trong cảnh giới nghiêm ngặt, nhất là phía nhà đông mà gia đình Hoàng Bách Thuỵ ở, thủ vệ càng thêm nghiêm mật. Trong phủ có hơn phân nửa  nhân thủ cũng tụ tập bốn phía nhà đông, cơ hồ là năm bước một vài nhóm, trăm bước một Đại úy.

 

Người của Kình Thiên bang bắt đầu tụ tập ở bên ngoài Bắc môn Thường Đức, mà Lạc Mộc Vân muốn mời  trợ thủ nhưng là một nửa cũng chưa đến, cho nên, Lạc Mộc Vân tương đối khẩn trương lo lắng. Nhưng  đây hết thảy cùng Thủy Tâm không liên quan, bởi vì nàng chẳng qua là nha hoàn của Lạc Trân Trân, mà trong phủ trên dưới cũng biết Đại tiểu thư đối với nàng đặc biệt tin tưởng, cho nên, cũng không có người dám giao việc cho nàng, coi như, nàng có thể là người thoải mái nhất ở trong Lạc phủ này!

Nhưng thoải mái lại dễ dàng hơn, tự do ngược lại chịu đựng rồi, bởi vì trong phủ thủ vệ chặt chẽ cẩn thận, rất nhiều nơi tiểu tỳ nữ như nàng không thể tùy tiện đến, hơn nữa, khi Lạc Mộc Vân mở nghị sự thì người bình thường cũng không thể khắp nơi đi loạn, miễn cho bị nghi là mật thám.

 

Tựa như hiện tại, lão gia lại đang họp, cho nên, nàng chỉ có thể núp ở trong phòng ngẩn người, thuận tiện tưởng niệm hai người lớn nhỏ không lương tâm kia.

 

Tiếng bước chân nhỏ nhẹ lặng lẽ đi tới phía sau nàng, nàng nghiêng đầu.”Họp xong rồi à, tiểu thư?”

 

Lạc Trân Trân khẽ cười một tiếng, đi tới bên cạnh Thủy Tâm ngồi xuống.”Xem ngươi này đức hạnh, giống như rất buồn bực a!”

 

Thủy Tâm mắt đảo liên hồi.”Nơi đó cũng không thể đi, dĩ nhiên lại buồn bực!”

 

Lạc Trân Trân cẩn thận quan sát Thủy Tâm.”Giống như. . . . . . Không chỉ là nhàm chán đi?”

 

Thủy Tâm đại thán một tiếng.”Không phải là nhàm chán thì là cái gì đây?”

 

Lạc Trân Trân như có điều suy nghĩ đưa mắt nhìn Thủy Tâm hồi lâu.”Xem bộ dạng vừa rồi của ngươi, tựa hồ là đang suy nghĩ nhớ tới người nào đó?”

 

Thủy Tâm trong lòng rùng mình, “Quỷ xa!”Nàng che giấu  phất tay một cái nói.

 

“Phải không?”Lạc Trân Trân càng thêm hoài nghi  liếc xéo  Thủy Tâm.”Thật không có tư niệm  người?”

 

Thủy Tâm tránh ánh mắt.”Không có.”

 

Lạc Trân Trân hắc hắc cười không ngừng.”Có đi?”

 

“Nói cho ngươi biết có hay không cũng chẳng sao!”Thủy Tâm thẹn quá hoá giận kêu lên: “Ta làm sao có thể nhớ đến cái đó. . . . . .”Nàng đột nhiên im bặt, trên mặt vẻ mặt vừa lúng túng lại không được tự nhiên.

 

“Ta đã nói rồi!”Lạc Trân Trân thắng lợi la lên một tiếng.”Thành thật mà nói đi! Tiểu Lan, ngươi sớm đã có người trong lòng rồi, có đúng hay không?”

 

“Thật ra thì. . . . . .”Thủy Tâm bất lực liếc nàng một cái.”Ta cũng vậy không biết.”

 

“Không biết?” Lạc Trân Trân  hai hàng lông mày nhướng lên thật cao, ngay sau đó chợt nói: “A! Ta hiểu rồi, ngươi đối với hắn có cảm giác, cũng không hiểu cảm giác đó là cái gì.”

 

“Đại. . . . . . Đại khái đi!”Thủy Tâm lầu bầu.

 

“Vậy cũng tốt! Ta tới hỏi ngươi một vài vấn đề, ngươi phải thành thật trả lời ta, ta sẽ nói cho ngươi biết đó là đại biểu cho loại cảm tình nào, như vậy được không?”

 

Chần chờ một lúc lâu, Thủy Tâm mới từ từ gật đầu một cái.

 

“Hảo, thứ nhất, “Lạc Trân Trân vừa nghĩ vừa hỏi: “Ngươi nghĩ đến hắn sao?”

 

Thủy Tâm gật đầu.

 

“Thời thời khắc khắc sao?”

 

Thủy Tâm cau mày, hồi lâu không có trả lời.

 

“Không sao, câu khác.”Lạc Trân Trân vỗ vỗ tay của nàng.”Lúc ngươi nghĩ đến hắn là dạng cảm giác gì ? Ngọt ngào? Bi ai? Khổ sở. . . . . .”

 

Không đợi nàng hỏi xong, Thủy Tâm liền lầu bầu nói: “Đau lòng.”

 

Lạc Trân Trân mỉm cười ngạc nhiên hỏi: “Đau lòng? Tại sao là đau lòng?”

 

Thủy Tâm lại mất đi thanh âm.

 

Lạc Trân Trân nghiêng đầu xem kỹ nàng hồi lâu.”Hắn là hạng người gì?”

 

“Cực dễ nhìn, nhưng. . . . . .”Thủy Tâm cười khổ.”Lãnh khốc vô tình.”

 

“Lãnh khốc vô tình!”Lạc Trân Trân lắp bắp nói: “Ngươi. . . . . . Làm sao ngươi sẽ thích loại người như vậy?”

 

Thủy Tâm im lặng.

 

Lạc Trân Trân trầm mặc một hồi.”Kia. . . . . . Hắn đối với ngươi như vậy?”

 

Thủy Tâm vẫn là bất đắc dĩ cười khổ.”Hắn ngay cả lời nói cũng không muốn cùng ta nhiều lời, gọi hắn theo ta ra ngoài đi dạo một chút, hắn chết cũng không chịu, bình thường chẳng những lãnh mạc mà chống đỡ, lúc tức giận liền lập tức sưng mặt lên, giống như ta là cừu nhân huỷ diệt cả nhà hắn vậy. . . . . . Nói tóm lại, không có một chút hảo.”

 

Lạc Trân Trân cười khan hai tiếng, “Buông tha cho hắn đi! Loại người như vậy. . . . . .” Hai mắt Thuỷ Tâm buồn bã nhìn nàng, làm nàng cũng nói không được nữa.”Ngươi không quên được hắn phải không?”

 

Thủy Tâm thở dài một tiếng.

 

“Nghĩ đến hắn tâm liền đau, thì thế nào cũng không quên được. . . . . .”Lạc Trân Trân thầm dò xét  Thủy Tâm.”Ngươi tám phần là yêu thương hắn!”

 

“Ta cũng muốn thế.”Thủy Tâm thở dài nói: “Ta chỉ không hiểu, thái độ hắn đối với ta kém như vậy, ta vẫn là rất giận hắn, thật rất giận rất giận, ta vẫn cho là như vậy, nhưng bây giờ. . . . . . Làm sao sẽ biến thành như vậy đây? !”

 

“Này. . . . . . Chuyện tình cảm là rất khó nói, “Lạc Trân Trân trầm ngâm nói: “Quan trọng nhất là duyên phận giữa người với người, ngươi cùng hắn có duyên phận này, cho nên, hắn đối với ngươi dù xấu xa thế nào, ngươi vẫn là yêu hắn. Ngươi biết, yêu cùng hận cũng bất quá chỉ kém một đường chỉ mỏng manh mà thôi.”

 

“Duyên phận?”Thủy Tâm hoài nghi nghiêng mắt nhìn  nàng.”Đã có duyên phận, tại sao hắn cũng sẽ không yêu ta?”

 

Lạc Trân Trân ngẩn người, ngay sau đó phản bác: “Làm sao ngươi biết hắn không có yêu ngươi? Nói không chừng hắn cũng là sau khi tách ra mới phát hiện yêu ngươi!”

 

“Nếu như không có?”

 

“Nếu như không có. . . . . .”Lạc Trân Trân thở dài.”Đó chính là nghiệt duyên a!”

 

“Nghiệt duyên?”

 

“Nếu như là nghiệt duyên, tốt nhất là sớm đoạn tuyệt, nhưng là. . . . . .”Lạc Trân Trân rũ xuống mỹ mâu, đồng thời híp mắt rình coi nàng.”Dường như cũng không quá quan tâm thì dễ dàng làm được!”

 

Thủy Tâm hé ra nụ cười trở thành mặt khổ qua.” Đúng là dễ dàng, ta đã thử qua rất nhiều, nhưng là. . . . . .”

 

Nhìn Thủy Tâm tựa hồ khổ não hơn, Lạc Trân Trân vội nói: “Vậy thì từ từ thử đi! Đừng nóng vội, hoặc là thuận theo tự nhiên đi!”

 

Con ngươi nàng đảo một vòng, lại nói: “Hai ngày nay trong phủ không khí căng thẳng, làm cho người ta cũng không thở nổi, chúng ta đi ra ngoài giải sầu một chút đi. . . . . . A! Đúng rồi, ngày hôm nay có hội chùa đó! Không muốn đi xem một chút sao?”

 

“Hội chùa?”Thủy Tâm kêu to, đồng thời nhảy một cái lên.”Thế nào không nói sớm? Đi thôi!”

 

Mới vừa rồi mặt còn đau khổ, cả người mệt mỏi, vừa nghe đến náo nhiệt, tinh thần lập tức liền dâng cao, Thủy Tâm kéo Lạc Trân Trân lao ra cửa phòng, ngay cả đại môn cũng lười đi qua, dứt khoát hai người tung người nhảy một cái bay qua tường đi dạo hội chùa rồi!

 

Ở thời kỳ thái bình, muốn xem cảnh tượng náo nhiệt cũng là rất dễ dàng, chỉ cần đi hội chùa một chút sẽ hiểu, nhất là hội chùa bốn năm hoặc mười năm mới có một lần, đơn giản đáng được xưng là thiên quân vạn mã, vạn đầu chui vào. Phóng mắt nhìn sang, trừ hai bên  sân khấu, lều căng, cửa hàng, cửa hàng rong các loại, đều là đầu người, trong tai trừ tiếng thét tiếng rao hàng ra, còn xen lẫn  không ít tiếng khóc trẻ con kêu cha gọi mẹ, tất nhiên là đi dạo đã quên mất con ở phía sau rồi.

 

Hai cô nương đầm đìa mồ hôi đang xem xiếc rối ảo thuật, thưởng thức tiểu nhị thập bát đồng nhân chưởng, lại đi nghe giảng thư pháp và nghe ca xướng một chút, rồi đến trước quán thư họa đồ cổ dừng lại một chút, sau đó liền thoải mái  đứng ở quán ăn, một người một chén bánh trôi thanh khiết, vừa ăn vừa nói chuyện như thế này còn muốn đi dạo đâu nữa.

 

Nhưng trò chuyện một chút, bỗng nhiên, Thủy Tâm sắc mặt đại biến, chén bánh trôi lạnh trên tay leng keng một tiếng rơi trên mặt đất, vỡ thành hai nửa. Lạc Trân Trân kinh ngạc vừa định hỏi nàng làm sao, Thủy Tâm đã một tay  kéo nàng bỏ chạy. Chỉ nghe vừa một tiếng leng keng, bánh trôi cũng không còn, trong tai truyền đến tiếng mắng chửi của chủ hàng, Lạc Trân Trân vội vàng xoay tay lại ném ra một khối bạc vụn.

 

Mà Thủy Tâm nghe được là tiếng quen thuộc kêu gọi: “Nương! Nương!”

 

Là hai người hỗn đản đáng giận! Thủy Tâm đầu không dám quay lại, chân không dám dừng lại, nàng biết khả năng của Triển Ngạo Trúc, cho nên, nàng tỉnh táo hướng phía sau đài gánh hát chui qua, xuyên qua đám người lộn xộn, lại chui ra chui vào một chỗ để con rối phía sau. Thủy Tâm một bước cũng không dám dừng lại, tiếp tục xông lên phía trước. . . . . . Cho đến khi xuyên qua qua cái lều cuối cùng. Sau cùng, nàng lôi kéo Lạc Trân Trân không thể hiểu nổi  trực tiếp hướng Lạc phủ xông về.

 

Nàng không cho là bọn họ tìm đến nàng, nhưng là không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, chạy vẫn là thượng sách ! Thật là lần đi dạo hội chùa đáng sợ nhất trong đời nàng!

 

———

Mõ đánh canh ba, phố xá náo nhiệt chỉ còn dư lại một mảnh hỗn loạn, còn có sưu mấy người đang sửa sang dọn dẹp lại lều, trong đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng gào khóc của trẻ nhỏ.

 

“Ô. . . . . . Nương không muốn Mập Mạp rồi, ô. . . . . . Phụ thân nha! Nương không muốn Mập Mạp rồi, ô. . . . . .”Tiếng kêu từng trận tiêu điều trong gió đêm, âm u nặng nề trong sương mù, thê lương  níu  chặt lấy lòng người.

 

Ôm chặt Mập Mạp trong ngực, Triển Ngạo Trúc thở dài nói: “Nương không phải là không muốn ngươi, Mập Mạp, nương  là đang giận phụ thân, nàng tức giận phụ thân.”

 

“Ô. . . . . . Con muốn nương, con muốn nương a! Ô. . . . . .”

 

“Phụ thân sẽ tìm được nàng,  nhất định sẽ tìm được nàng.”Đúng vậy, hắn nhất định sẽ tìm được nàng, chỉ cần nàng vẫn còn ở trong Thường Đức huyện, hắn rất nhanh có thể tìm được nàng.

—————–

“Tiểu Lan, ngươi ngày hôm qua rốt cuộc là thế nào? Giống như thấy quỷ.”

 

“Không có gì, chẳng qua là. . . . . . Chẳng qua là thấy người quen!”Thủy Tâm chột dạ cúi đầu.”Ngươi cũng biết , ta không thể để cho người quen nhìn thấy, nếu để bị nhìn thấy, chạy đi báo cho cha ta…, ta liền sẽ bị bắt đi về.”

 

Lạc Trân Trân trầm mặc một hồi.”Ngươi vẫn như vậy cũng không phải là biện pháp đi? Thử nói với cha ngươi lần nữa xem!”

 

“Nói sau! Nói sau đi!”Thủy Tâm cứ như vậy lừa dối qua một cửa ải .

 

Nhưng là. . . . . . Hắn rốt cuộc mang Mập Mạp ra ngoài làm cái gì a?

————

Kình Thiên bang bang chủ Quản Thiên đến, nhưng hắn cũng không có trực tiếp tấn công vào Lạc phủ. Dù sao Lạc Mộc Vân không chỉ ở Lưỡng Hồ**, ngay cả ở trong võ lâm, cũng coi như là tiền bối uy danh hiển hách. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Quản Thiên cũng không muốn làm cả võ lâm bất mãn. Cho nên, hắn trước tiên phái một sứ giả tới đây thương lượng, sứ giả có thâm niên đi bàn bạc điều kiện hai bên —— phó bang chủ của Kình Thiên bang Bao Thái Thường.

**chỉ Hồ Bắc và Hồ Nam ( Trung Quốc)

 

Trong phòng nghị sự của Lạc phủ, ngồi ngay ngắn ở chủ vị đương nhiên là Lạc Mộc Vân, hai bên theo thứ tự là Bao Thái Thường cùng hai hộ vệ theo hắn, bên kia còn lại là Bá kiếm Tư Mã Tồn Hiếu, Thiểm Bắc đại hào Tây Môn Ngọ cùng trưởng lão Cái Bang Cát Anh, ba vị này là trợ thủ chủ lực của Lạc phủ.

 

Bao Thái Thường bình tĩnh  mở miệng nói: “Lạc đại hiệp, tệ bang chủ có ý tứ là, Lạc đại hiệp không nên quấy nhiễu hắn vì nhi tử báo thù. Lạc đại hiệp cũng là là người làm cha, nên hiểu rõ là phụ tang tử bi ai đến nhường nào.”

 

“Ta là hiểu rõ, “Lạc Mộc Vân trả lời.”Nhưng là, lệnh thiếu bang chủ là gieo gió gặt bão, có thể nào không trách tội hắn? Hắn lăng nhục thê tử lại diệt cả nhà người ta, đại nhân thân là mệnh quan triều đình, vì người chết giải oan có gì không đúng?”

 

Bao Thái Thường không có phản bác, hắn chẳng qua là gật đầu một cái.”Hảo, nể mặt Lạc đại hiệp, tệ bang chủ nguyện ý ủy khuất, chỉ cần đem Hoàng Bách Thụy cùng hai người con trai, một tôn tử giao cho chúng ta là tốt rồi, những người khác chúng ta có thể bỏ qua cho.”

 

“Ủy khuất?”Lạc Mộc Vân liền cười.”Tuyệt tử tuyệt tôn còn nói ủy khuất?”

 

“Lạc đại hiệp đừng quên, Thiếu bang chủ chúng ta là con trai độc nhất của bang chủ, Thiếu bang chủ vừa chết, bang chủ cũng tương đương với tuyệt tử tuyệt tôn, vì vậy, hắn muốn tuyệt hậu tự của Hoàng Bách Thuỵ, cũng bất quá nợ máu trả máu thôi.”

 

“Không thể nào!”Lạc Mộc Vân quả quyết nói: “Đừng nói bốn, một đều không có!”

 

“Lạc đại hiệp. . . . . .”

 

“Không cần nói nữa rồi!”Lạc Mộc Vân phất tay một cái.”Lỗi là do các ngươi, Hoàng Bách Thụy không nên vì thế mà hy sinh, ngươi trở về báo cho quý bang chủ, chúng ta một người cũng sẽ không giao ra !”

 

Bao Thái Thường thật sâu liếc hắn một cái, rồi sau đó đứng lên, “Đã như vậy, ta sẽ theo lời Lạc đại hiệp theo trở về bẩm báo bang chủ, bất quá. . . . . .”Hắn khẽ quét mắt một vòng ba trợ thủ đang lắng nghe.”Bang chủ muốn ta nói cho Lạc đại hiệp một tiếng, tệ bang lần này là tình thế bắt buộc, cho nên, toàn bộ bang đều đã xuất động. . . . . .”

 

Bao Thái Thường rất hài lòng thấy sắc mặt bốn người trở nên rất khó coi.”Để tránh Lạc đại hiệp chưa suy nghĩ cẩn thận, cho nên, bang chủ nguyện ý cho Lạc đại hiệp thời gian bảy ngày suy nghĩ. Xin yên tâm, trong bảy  ngày này chúng ta sẽ không sử dụng bất kỳ thủ đoạn hèn hạ nào. Nếu như đến lúc đó, Lạc đại hiệp như cũ cho là đáng giá vì Hoàng Bách Thụy dấy lên huyết chiến không ngừng, kia bang chủ cũng nhất định sẽ không làm Lạc đại hiệp thất vọng.”

 

Lạc Mộc Vân sắc mặt trầm xuống hét lớn một tiếng: “Người đâu, tiễn khách!”

 

Bao Thái Thường chắp tay một cái, mang theo hai hộ vệ bình tĩnh rời đi.

 

Bên trong phòng khách bốn người tương đối im lặng, sau một lúc lâu, Tư Mã Tồn Hiếu mới dứt khoát nói: “Lạc bá bá, nếu biết đối phương đã toàn bang xuất động, chúng ta tốt nhất một lần nữa chuẩn bị kế hoạch phòng vệ!”

 

Cát Anh cũng hào hùng nói: “Đúng, binh tới tướng đỡ, nước tới đất chặn, không phải đều là nói như vậy sao?”

 

Tây Môn Ngọ trầm ổn hướng Lạc Mộc Vân khẽ mỉm cười.”Chúng ta theo ngươi làm chủ, sai đâu đánh đó rồi, Lạc huynh.”

 

Vì vậy trong phòng nghị sự của Lạc phủ, bởi huyết chiến trong tương lai mà vạch ra kế hoạch tốt nhất.

 

Thủy Tâm ở trong thư phòng Lạc Trân Trân  đọc sách, bởi vì nàng không dám ra phủ, mà trong phủ  tình thế cũng càng khẩn trương, tựa hồ chỉ có nơi này có thể để cho nàng giết thời gian.

 

Lạc Trân Trân hai hàng lông mày cau lại  đẩy cửa đi vào. Thủy Tâm ngẩng đầu nhìn lên, liền ngay sau đó hỏi: “Thế nào? Cùng Tề thiếu gia cãi nhau sao?”

 

Lạc Trân Trân lắc đầu một cái, nàng đi tới bàn đọc sách, lắc vai Thủy Tâm  .”Tiểu Lan, cha muốn người làm trong phủ  tạm thời xuất phủ đi tị nạn, ta nghĩ, ngươi tốt nhất cũng đi theo đi.”

 

Thủy Tâm nháy mắt mấy cái.”Thế nào? Như vậy không chắc chắn sao.”

 

Lạc Trân Trân cười khổ.”Đối phương toàn bộ bang cũng xuất động, còn có thể có cái gì nắm chắc?”

 

“Lão gia cũng không phải là mời rất nhiều trợ thủ sao?”

 

“Đã tới không ít, nhưng là cao thủ chân chính được xưng tụng cũng bất quá có ba, năm người còn đối với phương có sáu Đường chủ, thân thủ mọi người còn kém chút ít bất kỳ vị nào trong tứ kiếm, càng đừng nói Kim Ngân song vệ bên cạnh bang chủ. Nghe nói thân thủ của bọn họ ở trong Kình Thiên bang, chỉ dưới bang chủ mà thôi. Dưới tình huống này, ngươi nói, chúng ta có thể có mấy phần nắm chắc?”

 

“Đã như vậy, vậy thì ta càng không thể đi a! Mặc dù ta không dám nói võ công của ta có bao nhiêu lợi hại, nhưng là, nhiều nhân thủ là nhiều hơn lực lượng!”Thủy Tâm đương nhiên nói.

 

“Nhưng là lần này. . . . . .”

 

“Chớ nói, ngươi đuổi không được ta!”Thủy Tâm suy nghĩ một chút.”Lần trước ngươi dẫn ta đi ra ngoài giải sầu, lúc này ta nên dẫn ngươi đi ra ngoài giải sầu đi?”

 

“Ta. . . . . .”

 

“Cái gì ngươi ngươi ta ta. . . . . .”Thủy Tâm đột nhiên hai mắt ngưng tụ.”Chẳng lẽ hiện tại đã không thể ra phủ rồi?”

 

“Không phải!”Lạc Trân Trân đảo mắt.”Đối phương cho chúng ta mười ngày suy nghĩ, bây giờ còn còn dư lại bốn ngày, bọn họ cũng cam kết sẽ không làm hành động hèn hạ gì. Kình Thiên bang mặc dù rất không nói đạo lý, nhưng ít ra Quản Thiên luôn luôn trọng cam kết, cho nên, đi ra ngoài cũng sẽ không có nguy hiểm gì, chẳng qua là, ta còn cảm thấy ngươi cũng. . . . . .”

 

Không cho nàng có cơ hội nhiều lời, Thủy Tâm lại một lần nữa kéo nàng bỏ chạy. Cũng nhiều ngày như vậy, vậy hai người kia cũng là bỏ đi rồi?

 

Đại khái là giờ ăn trưa đã qua, cho nên, Túy Tiên lâu cũng không nhiều khách, không quá huyên náo ồn ào, nhất là trên lầu, chỉ có ba lượng bàn khách nhân nói chuyện phiếm  .

 

Thủy Tâm cùng Lạc Trân Trân ngồi ở một chỗ gần cửa sổ xem cảnh phố phường, trên bàn là mấy cái đĩa đậu phộng cùng một bầu trà nóng, các nàng ngồi đối diện cười nói, thỉnh thoảng chỉ chỉ trên đường nơi nào đó nói nhỏ, tựa như hiện tại, Thủy Tâm đang chỉ vào tửu lâu đối diện cười.

 

“Nhìn, lại tới, mỗi một lần nhìn thấy lão bản kia, hắn giống như đều là bị lão bà hắn đuổi đi, nếu không chính là ra vẻ đạo mạo  ngồi ở sau quầy, nhưng đụng lão bà hắn giống như chuột thấy mèo, tránh cũng không kịp. Bất quá cũng khó trách, lão bà hắn nhưng hung đấy! Mỗi lần cũng. . . . . . A! Nhìn, nàng lại đem cây mà truy đánh hắn, thật hung dữ kia! Nàng. . . . . .”

 

“Tiểu Lan, “Lạc Trân Trân đột nhiên ngắt lời nói: “Oa nhi kia. . . . . . oa nhi ngươi biết sao?”

 

Thủy Tâm ngạc nhiên quay đầu nhìn Lạc Trân Trân.”Hả?”

 

Lạc Trân Trân chỉ chỉ sau lưng Thủy Tâm. Thủy Tâm quay đầu nhìn, lập tức thở hốc vì kinh ngạc.

 

Nước mắt bừa bãi trên khuôn mặt nhỏ bé, đôi mắt đẫm lệ thật to đã vỡ đê, đầy  nước mắt như Hoàng Hà tuôn trào, Mập Mạp cắn chặt môi dưới, không để cho mình khóc ra thành tiếng. Tay nhỏ bé nắm vạt áo Thủy Tâm nghẹn ngào nói.

 

“Nương. . . . . . Mập Mạp. . . . . . Mập Mạp sẽ rất. . . . . . Thật biết điều. . . . . . Nương không cần. . . . . . đi. . . . . .”

Hắn thút thít.”Không cần đi, nương. . . . . . Mập Mạp sẽ. . . . . sẽ nghe lời. . . . . . Không hề chọc nương. . . . . . tức giận. . . . . nữa.”

 

Lạc Trân Trân kinh ngạc nhìn Mập Mạp.”Hắn không phải là lạc mất người nhà? Nếu không thế nào chạy loạn khắp nơi nhận mẫu thân?”

 

Thủy Tâm không có để ý tới Lạc Trân Trân, nàng run môi, run rẩy đưa tay lau nước mắt nhi tử : “Ngươi không phải là ghét nương sao? Nương đi vừa đúng lúc a!”Nàng run giọng nói.

 

Lạc Trân Trân ngạc nhiên  há to mồm.

 

“Không. . . . . . nương. . . . . . Là Mập Mạp không. . . . . . không ngoan. . . . . . Mập Mạp. . . . . . nói lung tung . . . . . . Mập Mạp thật là nhớ. . . . . . thật là nhớ nương. . . . . . Nương. . . . . .” Đột nhiên ôm lấy eo Thủy Tâm, gào khóc .”Nương. . . . . . Mập Mạp. . . . . . Hảo. . . . . . Thật là nhớ. . . . . . Muốn nương a. . . . . .”

 

Thủy Tâm cũng không nhịn được nữa, nàng một tay ôm lấy nhi tử, thật chặt ôm vào trong ngực, “Nương cũng nhớ, thật là nhớ. . . . . . Thật là nhớ!”Nàng cũng lên tiếng khóc lớn.

 

Lạc Trân Trân đã hoàn toàn không biết làm sao.”Tiểu. . . . . . Tiểu Lan, này. . . . . . Đây là chuyện gì xảy ra a?”

 

Tiếng khóc của hai mẹ con  so với câu hỏi của nàng còn lớn hơn, cho nên, vấn đề của nàng đương nhiên không ai trả lời, không làm sao được, nàng không thể làm gì khác hơn là chờ”mưa” ngừng hãy nói a!

 

Thật lâu, thật lâu ——

 

Thủy Tâm từ từ thu hồi nước mắt, nàng lấy ra khăn tay, lau xong nước mắt của mình sau đó lại xoa một chút gương mặt nhi tử.”Đừng khóc, đừng khóc!”

 

Mập Mạp nghe vậy, vội vàng thu hồi nước mắt, tránh cho mẫu thân lại mất hứng, hắn thậm chí cứng rắn nặn ra nụ cười hề hề .”Nương, đừng khóc. Mập Mạp không khóc.”

 

Thủy Tâm đau lòng hôn trên gương mặt Mập Mạp một cái.”Ai! Ngươi tiểu tử này. Chính là làm cho người đau lòng, nhưng làm cho người tức giận cũng thực khiến người ta. . . . . .”

 

“Sẽ không, nương, sẽ không, “Mập Mạp vui mừng kêu lên: “Sẽ không để cho nương tức giận, Mập Mạp sẽ rất ngoan thật biết điều, Mập Mạp sẽ nghe lời, nương, không được  bỏ Mập Mạp đi, nương!”

 

Thủy Tâm thở dài.”Thật ra thì nương cũng không phải thật  giận ngươi,. . . . .”

 

“Phụ thân, “Mập Mạp nhìn nàng.”Phụ thân nói nương giận phụ thân.”

 

Thủy Tâm muốn nói lại thôi.

 

“Nương, Mập Mạp không muốn phi phi rồi, “Mập Mạp sợ hãi nói: “Về sau phụ thân sẽ mang nương phi phi.”

 

Thủy Tâm bật cười nói: “Ngươi cho rằng cũng chỉ là vì phi phi sao? Đứa ngốc, nương nào có dễ giận như vậy, phải . . . . .”

Nàng than nhẹ, “Cha ngươi căn bản cũng không thích nương, hắn không thích cùng nương nói chuyện, cũng không thích cùng nương ở chung một chỗ, hắn chỉ thích ngươi, cho nên nương. . . . . .”

 

Nàng lại thán một tiếng.”Chớ nói, nói ngươi nghe cũng không  hiểu.”

 

Mập Mạp làm nũng ở trong ngực Thủy Tâm.”Nhưng là Mập Mạp thích nhất nương a!”

 

“Là đó!”Thủy Tâm véo mũi của hắn.”Là ai nói ghét nương, ừ?”

 

Mập Mạp lập tức lại sụp mặt xuống, ngập ngừng nói: “Nương, là Mập Mạp không đúng, nương không nên tức giận. . . . . .”

 

“Tốt lắm, tốt lắm, nương chẳng qua là trêu ngươi mà thôi!”Thủy Tâm cười nói, lúc này, nàng mới đột nhiên nhớ tới còn có người trước mặt. Nàng bận rộn chuyển sang Lạc Trân Trân, “Thật xin lỗi, tiểu thư, ta nhất thời. . . . . .”Nàng ngừng nói, bởi vì Lạc Trân Trân căn bản không có nghe nàng nói chuyện.

 

Chỉ thấy Lạc Trân Trân giật mình thẳng nhìn chằm chằm sau lưng Thủy Tâm.

 

Thủy Tâm vỗ bàn tay Lạc Trân Trân.”Tiểu thư, ngươi làm sao vậy?”

 

Lạc Trân Trân giật mình sững sờ  nhìn nàng một cái, rồi sau đó tầm mắt nhìn mặt nàng, sau đó lại trở về sau lưng Thủy Tâm.

 

“Tiểu thư, ngươi rốt cuộc. . . . . .”

 

Nói được một nửa, Thủy Tâm chợt kêu, đồng thời nhanh chóng xoay người về phía sau, chợt phát hiện người làm nàng vừa hận vừa tức dĩ nhiên cũng đứng nghiêm ở trước mặt nàng, đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh lẳng lặng nhìn chăm chú vào nàng. Cảm xúc phức tạp nan giải đầy cõi lòng thoáng chốc ùa lên, trong khoảng thời gian ngắn Thủy Tâm tựa hồ cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn lại hắn.

 

Một lúc lâu, Mập Mạp mới nhẹ giọng nói: “Nương. Phụ thân cũng nhớ người!”

 

Thủy Tâm đột nhiên khôi phục lại tinh thần, nàng thu hồi tầm mắt, do dự hạ xuống, ngay sau đó quay người lại như cũ đưa lưng về phía vị hôn phu, “Phải không?”Nàng chê cười một tiếng.”Ngươi nghĩ ta còn có thể, cha ngươi mới không cần ta đấy!”

 

Mập Mạp nhìn cha một cái.”Thật mà! Nương, phụ thân thật sự có nhớ người!”

 

Thủy Tâm lắc đầu một cái.

 

“Nương, “Mập Mạp kéo váy của nàng.”Phụ thân thật nhớ người! Nương hỏi phụ thân đi!”

 

Thủy Tâm vẫn như cũ không động.

 

“Nương, hỏi phụ thân đi!”

 

Lạc Trân Trân đột nhiên đứng lên, “Ta. . . . . . Ách. . . . . . Ta chợt nhớ tới ta muốn thay Du Thanh mua đôi giày, các ngươi hàn huyên một chút, tự ta đi mua là được rồi, sau đó ta trở lại.”Không đợi Thủy Tâm trả lời, nàng vội vã rời đi.

 

Mập Mạp lại kéo váy Thủy Tâm.”Nương, phụ thân cũng có đồ tặng nương đó!”

 

“Cho ta?”Thủy Tâm hừ lạnh một tiếng.”Là cho ngươi đi!”

 

Giọng nói vừa mới ra, một bao bố nhỏ lại đột nhiên xuất hiện ở trên bàn trước mặt nàng. Mập Mạp lập tức cầm lên nhét vào trong tay nàng.”Nương, xem một chút, xem một chút đi!”

 

Thủy Tâm nhăn nhăn mũi, bất đắc dĩ mở ra, khi nàng mở góc khăn vải cuối cùng thì ánh sáng mờ lập tức theo khe hở phát ra, nàng không khỏi kêu lên một tiếng, trừng mắt nhìn dây chuyền bảo thạch nằm trên bao bố.

 

Đó là lấy một chuỗi bảo thạch nối liền mà thành dây chuyền, màu sắc huyền ảo chói lọi sáng rực ở bên trong, mặt dây chuyền là Phỉ thuý hình trái tim, bên trong đột nhiên lộ ra hoa văn màu đỏ mơ hồ giống như hình rồng. Sợi dây chuyền này, bất luận trong nghề hoặc ngoài nghề, chỉ cần vừa nhìn, sẽ hiểu được đây là đồ giá trị, kỳ trân dị hiếm thấy chỉ sợ là ngàn vàng cũng khó có được đấy!

 

Thủy Tâm cẩn thận từng tí chạm tới  hình trái tim phỉ thuý. Nàng biết, đây là huyết long thúy, liền có giá trị liên thành . Nàng bất khả tư nghị**  quay đầu nhìn chằm chằm Triển Ngạo Trúc chậm rãi ngồi xuống bên trái nàng. Nàng giơ giơ dây chuyền trong tay. “Ngươi. . . . . . Này. . . . . . Làm sao ngươi sẽ. . . . . .”

**không thể tưởng tượng nổi

 

“Ta nhớ nàng.”

 

Thủy Tâm lại một lần nữa há mồm cứng lưỡi, nàng mãnh liệt nháy mắt, hoài nghi mình mới vừa rồi có phải nghe lầm hay không.

 

“Nương, phụ thân nói phụ thân cũng nhớ nương!”Mập Mạp đắc ý nói.

 

“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .”Ngươi nửa ngày, Thủy Tâm rốt cục nặn ra câu nói kế tiếp, “Nói lại lần nữa!”

 

Triển Ngạo Trúc lẳng lặng  đưa mắt nhìn nàng.”Ta nhớ nàng.”

 

Lúc thấy dây chuyền là vui mừng, nhưng bây giờ cảm động sâu sắc, ngọt ngào ấm áp nhanh chóng tan vào trong lòng. Thủy Tâm biết lấy cá tính lãnh mạc cố chấp của Triển Ngạo Trúc mà nói, có thể phun ra ba chữ này đã là vô cùng vô cùng rất giỏi rồi, cơ hồ có thể dự đoán hôm nay mặt trời nhất định sẽ từ phía đông rơi xuống.

 

Hơn nữa, hắn cũng là nhượng bộ trước, không phải sao? Có thể để cho Cuồng thư sinh bá đạo cậy mạnh cúi đầu, đây chính là chuyện nàng nghĩ cũng không dám! Đạp lên bậc thang thành tựu này, nàng cũng có thể đắc ý xuống đài đi, huống chi, nàng cũng thật nhớ hai cha con bọn họ!

 

Vì vậy, nàng cười, “Ta cũng nhớ chàng.”Nàng cúi đầu ngượng ngùng nói, vừa cẩn thận cất dây chuyền, vừa trộm dò xét hắn một cái.”Hai người là ra ngoài tìm ta sao?”

 

Triển Ngạo Trúc gật đầu một cái.

 

“Hai người tìm ta đã bao lâu?”

 

“Ngày nàng bỏ đi chúng ta liền đi tìm”

 

“Di?”Thủy Tâm kinh ngạc trợn to mắt, “Ngày ta bỏ đi? Vậy hai người. . . . . .”Nàng đột nhiên dừng lại, ngay sau đó”A!” một tiếng.”Hai người đại khái là đi theo ngã ba đường sao!”

 

Triển Ngạo Trúc không lên tiếng.

 

Thủy Tâm cũng quen cùng hắn nói chuyện đều phải tự quyết định.”Bất quá, ta sợ rằng không thể cùng chàng trở về.”

 

Triển Ngạo Trúc khiêu mi, Mập Mạp lại lập tức kêu to.”Nương, Mập Mạp sẽ ngoan, Mập Mạp sẽ nghe lời, Mập Mạp. . . . . .”

 

“Ngươi tiểu tử này, xong chưa a!”Thủy Tâm gõ gõ trán hắn.”Nương là có chuyện, cho nên hiện tại không thể trở về, hiểu không?”

 

“Có chuyện?”Mập Mạp lẩm bẩm nhắc, đồng thời quay đầu nhìn cha.”Phụ thân. . . . . .”

 

“Chúng ta chờ nàng.”Triển Ngạo Trúc nhàn nhạt nói.

 

“Chờ ta?” Thủy Tâm  con ngươi linh lợi chuyển một cái, lập tức mặt mày hớn hở  gật đầu.”Tốt! Tốt! Đó là tốt nhất, vậy thì chờ ta làm xong việc sau đó chúng ta cùng nhau trở về a!”

 

“Nương, “Mập Mạp chỉ vào đậu phộng trên bàn.”Con muốn ăn đậu đậu.”

 

Thủy Tâm đem cả đĩa đậu phộng chuyển đến trước mặt hắn, tuỳ Mập Mạp tự mình ăn, nàng là lấy ánh mắt toan tính nghiêng mắt nhìn  Triển Ngạo Trúc.

 

“Tướng công, phu quân, nếu như nói. . . . . .”Nàng dừng lại suy nghĩ một chút.”Nói như vậy tốt lắm, nếu như nói có người muốn tổn thương ta, chàng sẽ giúp ta sao?”

 

Triển Ngạo Trúc gật đầu một cái.

 

Thủy Tâm âm hiểm cười trộm một chút.”Vậy nếu như ta cùng người khác đánh nhau, chàng cũng sẽ giúp ta sao?”

 

Triển Ngạo Trúc lại gật đầu.

 

Thủy Tâm nheo lại mắt, tận lực giấu vẻ gian trá trong mắt.”Kia nếu là có người muốn cùng ta đánh, chàng sẽ dứt khoát thay ta giải quyết phiền toái?”

 

Triển Ngạo Trúc lại gật đầu.

 

Rốt cục, Thủy Tâm cũng mãn ý theo sát gật đầu.”Như vậy là được rồi.”

 

“Như thế nào là được?”

 

Thủy Tâm theo giọng nói quay đầu nhìn lên.”A! Tiểu thư, ngươi trở lại? Giầy mua được sao?”

 

Lạc Trân Trân giơ giơ túi nhỏ trong tay, “Mua được.”Nàng ngồi vào chỗ cũ. Hướng Triển Ngạo Trúc bên phải liếc một cái.”Vị này là. . . . . .”

 

“Tướng công nhà ta a! Hắn họ Triển, “Thủy Tâm ngượng ngùng nói, tiếp lại chỉ Mập Mạp ngồi ở lòng mình mà ăn lấy ăn để đậu phộng.”Còn có nhi tử Mập Mạp của ta.”

 

“Quả nhiên không sai.”Lạc Trân Trân tựa hồ không chút nào kinh ngạc khẽ cười một tiếng.”Nhìn dáng dấp, ngươi là với vị hôn phu gây gổ nên bỏ nhà a?”

 

Thủy Tâm le lưỡi.”Bị ngươi biết rồi.”

 

“Vậy ngươi muốn cùng hắn trở về sao?”

 

“Còn không có, “Thủy Tâm nháy mắt.”Chờ chuyện Lạc phủ giải quyết xong hãy nói.”

 

“Tiểu Lan, ngươi không. . . . . .”

 

“Ta tên là Thủy Tâm, Lãnh Thuỷ Tâm.”

 

Lạc Trân Trân ngẩn người một chút.”A! Thì ra tên ngươi là Lãnh Thuỷ Tâm, ừ! Tên rất tao nhã.”

 

“Cám ơn.”

 

“Ít đi!”Lạc Trân Trân nhẹ xuy.”Đem ta thành con trai của ngươi sao? Đừng đổi chủ đề nữa, Tiểu. . . . . . Ách. . . . . . Thủy Tâm, ngươi không thể lưu lại, hơn nữa, tướng công của ngươi cũng sẽ không nguyện ý về trước. . . . . .”

 

“Bọn họ sẽ theo ta lưu lại, ta nghĩ, gian phòng kia cũng có thể. . . . . .”

 

“Ngươi điên rồi!”Lạc Trân Trân cả kinh kêu lên: “Trong phủ nguy hiểm như thế, tránh xa cũng không kịp rồi, ngươi còn muốn cho tướng công của ngươi một thư sinh yếu đuối cùng con trai của ngươi một tiểu oa nhi vào ở?”

 

“Thư sinh yếu đuối?”Thủy Tâm thú vị  nhìn khuôn mặt lãnh mạc tuấn mỹ của Triển Ngạo Trúc.”Ta nói lão gia, người ta nói chàng vô dụng! Chàng không tức giận sao?”

 

Lạc Trân Trân không biết nên khóc hay cười một tiếng.”Thủy Tâm, cầu xin ngươi nghiêm chỉnh một chút có được hay không? Ngươi là có võ công có thể tự vệ, nhưng là bọn họ. . . . . . Bọn họ còn phải có người bảo vệ, này. . . . . . Đây không phải là. . . . . . Không phải là. . . . . .”

 

Thủy Tâm cười híp mắt  nói.”Không sao, không sao, tướng công nhà ta cùng nhi tử không cần người bảo vệ, có đúng hay không, phu quân?”

 

Trả lời chính là Mập Mạp.”Phụ thân có thể phi phi, phụ thân mang Mập Mạp phi phi, phụ thân cũng muốn mang nương phi phi, cùng nhau phi phi nha.”

 

Trái bay, phải bay, bầy chim nhỏ bay quanh đầu Lạc Trân Trân. Nàng hé miệng lại im lặng, lắc lắc đầu, lại lần nữa há mồm.”Thủy Tâm, ta biết ngươi rất có nghĩa khí, nhưng là, không đáng giá bắt ngươi  cùng tướng công và con trai mạo hiểm như vậy, ngươi nghĩ làm hiệp nữ tương lai còn có chính là cơ hội. Ta đáp ứng ngươi, nếu như Lạc phủ lần này có thể bình yên vượt qua kiếp nạn, ta nhất định sẽ cùng ngươi xông xáo giang hồ đi. . . . . . Ách. . . . . . Dĩ nhiên phải thông qua tướng công của ngươi  đồng ý.”

 

“Hắn a?”Thủy Tâm liếc xéo Triển Ngạo Trúc một cái.”Đời sau đi! Để ta ra ngoài một lát hắn cũng không nguyện ý, làm sao để cho ta tự mình đi ra ngoài bước chân vào giang hồ!”

 

Triển Ngạo Trúc chỉ là lãnh đạm liếc nàng một cái, mà Mập Mạp lại bận rộn phun đậu phộng đầy miệng.”Nương, Mập Mạp không muốn phi phi nữa, phụ thân mang nương phi phi.”

 

Thủy Tâm buồn cười  véo mũi của hắn.”Ăn đậu phộng của ngươi đi! Tiểu tử, nương là đang nói cha ngươi, cũng không phải là nói ngươi.”

 

“Phụ thân?”Mập Mạp lập tức quay đầu nhìn cha.”Phụ thân, mang nương phi phi!”

 

Triển Ngạo Trúc mặc nhiên không lời, Lạc Trân Trân lại không nhịn được tò mò hỏi: “Cái gì là phi phi a?”

 

“Phi phi?”Thủy Tâm liếc xéo Triển Ngạo Trúc, hừ lạnh một tiếng.”Ta làm sao biết? Hắn cũng chưa từng mang ta phi phi !”

 

Mập Mạp lại vội vàng giãy giụa xuống đất, đi hai bước đến bên cạnh Triển Ngạo Trúc, lôi kéo tay áo cha.”Phụ thân, mang nương phi phi chứ sao. Phụ thân!”

 

Triển Ngạo Trúc duỗi cánh tay ôm lấy hắn, như cũ không tiếng động.

 

Dĩ nhiên Thủy Tâm là bị chọc tức đi! Lạc Trân Trân rốt cuộc minh bạch, Thủy Tâm cũng không phải là cùng vị hôn phu tuấn mỹ lạnh lùng này gây gổ mà rời nhà, bởi vì một bàn tay căn bản đập không vang! Nhìn thấy Thủy Tâm  sắc mặt bây giờ không đẹp mắt, Lạc Trân Trân bận rộn hoà giải, thuận tiện đổi chủ đề.”Thủy Tâm, tướng công của ngươi cũng là có tính toán, có lẽ hắn chẳng qua là không có tiện nói ra mà thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, vẫn là nói ngươi lúc nào thì phải trở về đi?”

 

“Việc này có gì mà phải nói ?”Thủy Tâm vô tội nháy mắt.”Đương nhiên là chờ chuyện  Lạc phủ giải quyết xong nha!”

 

“Thủy Tâm. . . . . .”

 

“Chớ nói, tiểu thư, ta đã định, ngươi nói cũng vô dụng!”Thủy Tâm không lo lắng bưng lên trà nguội uống một hớp, rót đầy chén khác để trước mặt Triển Ngạo Trúc.”Tiểu thư, tin tưởng ta, ta sẽ không thay Lạc phủ mang đến bất cứ phiền phức gì. Càng sẽ không lấy tính mạng tướng công cùng con trai làm món đồ chơi đùa bỡn.”

 

Lạc Trân Trân hoài nghi  nhìn nàng thật lâu, rồi sau đó mới hỏi: “Tướng công của ngươi biết tình hình Lạc phủ sao?”

 

Thủy Tâm nhún nhún vai.”Có biết hay không đối với hắn mà nói căn bản không có gì giống nhau.”

 

Lạc Trân Trân ai thán.”Thủy Tâm, ngươi không muốn. . . . . .”

 

“Hảo, hảo, hảo.”Thủy Tâm lắc đầu một cái, ngay sau đó mắt liếc nhìn Triển Ngạo Trúc.”Uy! Gia, nói cho ta biết, thiên địa lớn như vậy, có thể có một chỗ ngươi không dám đi ?”

 

Không cần đoán, Triển Ngạo Trúc đương nhiên là vô thanh vô tức**.

**im hơi lặng tiếng

 

Vì vậy, Thủy Tâm chợt nổi giận vỗ mặt bàn một cái.”Uy! Tướng công, ta cảnh cáo ngươi đó! Ngươi ít nhất phải nói vấn đề này, nếu không ta sẽ bỏ đi lần nữa. Lần này, ta sẽ đi cho chàng tuyệt đối không tìm được!”

 

Triển Ngạo Trúc trong ánh mắt lãnh mạc đột nhiên biến mất, tàn bạo lãnh khí chợt hiện chợt ẩn, tốc độ nhanh đến nỗi Lạc Trân Trân không tự chủ được rùng mình một cái, rồi lại không biết tại sao lại có loại cảm giác này.

 

Nhưng Thủy Tâm chẳng những thấy rất rõ ràng, cũng rõ ràng cảm nhận được hắn tức giận, nàng không tự chủ co rúm lại một chút. Trong lòng thẳng hối tiếc làm gì tự dưng khơi mào hỏa khí của hắn, cái này nàng thật không biết làm như thế nào dập tắt rồi!

 

Ai biết. . . . . .

 

“Không có.”

 

Hắn thế nhưng trả lời! Thủy Tâm không dám tin lời nói của hắn, cơn giận của hắn thế nhưng không có bộc phát ra. Hơn nữa còn trả lời nàng? Đây quả thực là kỳ tích sao! Nhưng là. . . . . . Tại sao? Hoặc là nên hỏi, điều này là có ý nghĩa gì?

 

Thủy Tâm thấy hắn từ từ  nâng chén trà lên nếm một hớp, môi của nàng không khỏi chậm rãi dâng lên nụ cười vui sướng, “ý nghĩa” này nàng có thể từ từ suy nghĩ, dù sao không phải là không tốt.

 

Vì vậy, nàng hân hoan chuyển sang Lạc Trân Trân, “Nhìn, hắn nơi đó cũng dám đi, bất kể có nguy hiểm hay không cũng đều là một dạng.”Nàng nói thật đắc ý.

 

Lạc Trân Trân quay đầu nhìn Triển Ngạo Trúc thuỷ chung lãnh đạm lạnh nhạt chốc lát, rốt cục bất đắc dĩ thở dài, “Được rồi! Ta đầu hàng, bây giờ không cưỡng được ngươi!”Cuối cùng lại thán một tiếng kết luận.

 

Thủy Tâm càng đắc ý, “Dĩ nhiên, không có mấy người cưỡng qua được ta, trừ. . . . . .”Nàng liếc vị hôn phu một cái, “Cái đại khối băng đó.”Ngay sau đó lại xuy một tiếng.”Hắn cũng chưa từng lay chuyển ta, hắn căn bản là không bỏ rơi ta, cùng hắn nói chuyện, còn không bằng cùng Khanh khách nhà ta nói chuyện, nói không chừng còn có phản ứng một chút. . . . . .”

 

“Khanh khách?”Lạc Trân Trân mờ mịt nói.

 

Thủy Tâm khì khì một tiếng, chỉ vào Mập Mạp cười nói: “Hắn gọi gà trống nhà ta là Khanh khách, ta cũng vậy liền gọi theo a!”

 

Mập Mạp ngây ngô cười, Lạc Trân Trân không khỏi thở dài nói: “Con trai của ngươi thật thật đáng yêu, thật là xinh đẹp!”

 

“Không liên quan gì tới ta, “Ngón tay chỉ Triển Ngạo Trúc.”Ai nấy đều thấy được , hoàn toàn là công lao của cha hắn!”Thủy Tâm ăn vị nói.

 

Lạc Trân Trân bật cười.”Loại dấm này ngươi cũng ăn?”

 

Thủy Tâm quyết  quyết miệng.

 

Lạc Trân Trân lắc đầu một cái.”Thật không chịu nổi, đã làm thê người ta, cũng làm mẫu thân rồi còn ngây thơ như vậy, tướng công nhà ngươi thật đáng thương, một người phải chiếu cố hai đứa bé. . . . . .”

 

Thủy Tâm nhíu mày lại, tức giận chỉ vào Lạc Trân Trân.”Uy! Uy! Ngươi. . . . . .”

 

Lạc Trân Trân lập tức giơ hai tay.”Hảo, hảo, ta sai lầm rồi, ta sai lầm rồi, được chưa?”

 

Thủy Tâm nghếch cằm.”Dĩ nhiên không được, phải bồi thường danh dự mới được!”

 

“Bồi thường danh dự?”Lạc Trân Trân nhắc lại. Đột nhiên quay đầu nhìn về Mập Mạp chớp mắt.”Mập Mạp, di di dẫn ngươi đi mua tượng người có được hay không?”

 

Mập Mạp lập tức nhảy về phía trước .”Hảo, hảo, Mập Mạp muốn tượng người, Mập Mạp muốn tượng người!”

 

“Tiểu thư, là bồi thường ta! Không phải là. . . . . .”

 

“. . . . . . Sau đó sẽ đi ăn bánh, sủi cảo. . . . . .”

 

“Uy! Này không công bằng. . . . . .”

 

“. . . . . . Còn có ca kịch . . . .”

 

Thủy Tâm cong miệng.”Thật không công bằng!”

 

Tại sao tiểu nhân so với nàng còn được yêu quý hơn?

Advertisements

5 comments on “[Dê ác đánh sói] Chương 6

  1. Happy Lunar New Year, chúc nhà bạn năm mới có nhiều khách viếng thăm, vui vẻ cả năm, mọi việc thuận lợi, tinh thần thoải mái… rùi cho ra nhiều truyện hay như vầy nữa… 🙂
    Mùng một tết có nguyên 1 chap đọc thiệt vui quá đi, cám ơn bạn cherry nhiều nhé.

    • trời đất cái từ “viếng thăm” làm mình sợ quá=))
      cảm ơn bạn rất nhiều:XX
      thật ra chương này là mình post đêm 29
      cho những bạn phải ở nhà chờ giao thừa( như mình chẳng hạn:”> )
      còn quà hở
      hôm nay mồng 1 sẽ ra nhá;;)
      đón chờ nhé:*

    • ờ thì… vậy chúc lại là được nhiều người đến hỏi thăm sức khỏe có ổn hơn ko nhỉ……hì hì

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s