[Dê ác đánh sói] Chương 3.2

Tầm mắt của nàng lại từ trên mặt Mập Mạp  chuyển qua Triển Ngạo Trúc đang vững vàng  ôm hắn, nàng lập tức hít một hơi lãnh khí. Vẻ mặt thật tàn nhẫn! Cứ như vậy một cái, Thủy Tâm đã cảm nhận được một loại uy hiếp vô hình, một cỗ áp lực rõ ràng. Cho dù chẳng qua là ở một bên xem Triển Ngạo Trúc cũng không tránh khỏi cái loại sợ hãi sâu sắc như  đối mặt với ác ma.

 

Cả người hắn tản mát ra hơi thở âm trầm cùng khí thế tàn khốc làm người ta rợn cả tóc gáy, “không rét mà run” là phản ứng duy nhất Thủy Tâm có thể có, mặc dù biết rất rõ ràng hắn là phu quân của mình, nàng lại vẫn thân bất do kỷ  run rẩy .

Đại Cẩu hùng trên mặt hiện đầy thống khổ cùng sợ hãi. Hắn giương miệng rộng hấp khí gãy đoạn, cánh mũi phập phồng, từ cổ họng nặn đi ra thanh âm a a thê thảm làm cho người khác không đành lòng nghe.

 

Thủy Tâm lúc này mới chú ý tới tay Đại Cẩu hùng chuẩn bị chụp vào người nàng đang bị Triển Ngạo Trúc thật chặt tiếp được, nàng vội vàng nhận Mập Mập từ Triển Ngạo Trúc không ngừng nhảy lên rồi lui ra một bước. Ánh mắt Triển Ngạo Trúc thô bạo chậm rãi quét về phía huynh đệ mặt đen sắc mặt đã sớm đại biến, hắn tiện tay ném đi, liền dễ dàng đem thân thể Đại Cẩu hùng to lớn  ném hướng bọn họ.

 

Huynh đệ mặt đen mặc dù đã vững vàng tiếp, ngưng tụ công lực giữ vững tư thế nhưng ba người vẫn ngã thành một đống, ngươi ôm chân hắn, ta kéo đầu ngươi, xô vào nhau đến trời đất mù mịt. Choáng đầu nhức óc!

 

Triển Ngạo Trúc nhàn hạ lạnh lùng đứng yên.

 

Phụ thân rất đẹp trai, xuy! Oh “Phụ thân, ôm ôm. Phụ thân, ôm!” Mập Mạp thực thông minh lập tức dời tình yêu hướng Triển Ngạo Trúc đưa ra hai cánh tay.

 

Triển Ngạo Trúc xoay đầu lại nhìn hắn. Thủy Tâm bận rộn thở dài một tiếng””Mập Mạp, không được quấy phụ thân, phụ thân đang bề bộn lắm!”

 

Cái miệng hồng hồng nho nhỏ không vui bĩu môi, ngoan cố.”Không sao! Phụ thân, ôm ôm đi! ôm đi!”

 

“Ngươi tiểu tử này, cái mông lâu nay chưa được ai đánh có phải hay không?”Thủy Tâm thấp giọng mắng chửi.”Ngươi không thức thời một chút cẩn thận lão nương trở về trước hết giáo huấn ngươi xong hãy nói!”

 

Vành mắt lập tức đỏ lên, Mập Mạp lã chã chực khóc nhìn Triển Ngạo Trúc.”Phụ thân, mẹ đánh cái mông, đánh cái mông Mập Mạp, cái mông đau đau, đau đau!”

 

Đau? Nàng căn bản còn chưa có hạ thủ ! Đau đớn từ đâu?

 

Ánh mắt lạnh như băng hướng nàng liếc, nhưng Thủy Tâm ngay cả nhìn cũng không dám nhìn một cái, bận rộn ăn nói khép nép mới làm dịu.”Hảo, hảo, Mập Mạp tiểu tử. . . . . . Không! Lão Tử, Mập Mạp tiểu tổ tông, Mập Mạp Bồ Tát sống, van cầu tiểu đại nhân đại lượng, tha thứ cho nương ngươi lần này, cầu xin ngươi liền ngoan ngoãn nghe lời. Nương sẽ mua kẹo hồ lô cho ngươi, có được hay không?”

 

Mập Mạp mắt to đen nhánh xoay tròn chuyển một cái, phút chốc nhếch miệng cười nói: “Phi nha! Phi nha!”

 

Gì? Bay nha. . . . . . A! Là chỉ diều hâu đi! Thủy Tâm không khỏi đại thán một tiếng.”Tiểu tổ tông của ta, mua cái đó làm cái gì a? Ngươi cũng sẽ không chơi, ta. . . . . .”

 

“Phụ thân. Nương, nương đánh. . . . . .”

 

“Được, được, bay nha liền bay nha!”Thủy Tâm một bên uất ức đáp ứng, một bên đảo mắt nhìn trộm Triển Ngạo Trúc một cái, hoàn hảo, đôi mắt sắc của người đó đã dời đi.

Nàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Trong miệng lại không tự chủ nói thầm .”Ta đây là trêu ai ghẹo ai a? Không những sinh ra tiểu nhân vương không thể trị nổi, còn dẫn  vị đại nhân vương lãnh khốc, a! A! Ta thật đáng thương a!”Nàng ai thán không dứt.

 

Triển Ngạo Trúc nghiêng mắt nhìn nàng ăn năn hối hận, ngay sau đó đảo mắt nhìn chăm chú Đại Cẩu hùng cùng huynh đệ mặt đen đỡ nhau bò dậy.

 

Cũng không phải là nhân sĩ giang hồ hoàn toàn không có biết Cuồng thư sinh, chẳng qua là ít lại càng ít mà thôi, tất cả đều là bởi vì một chút cơ duyên đúng dịp đụng phải, hơn nữa lá gan cũng phải lớn hơn. Dám ở trước mặt Cuồng thư sinh giết người cướp của, tránh ở phía xa ăn cắp, còn có thể kịp thời \ tránh được một trận sát khí của Cuồng thư sinh, huynh đệ mặt đen chính là một người trong đó.

 

Cuồng thư sinh khi tức cuồng bạo hung ác, khi hắn nổi lên sát khí thì nốt ruồi son càng đặc biệt đỏ tươi, hai điều đó hợp ở trên khuôn mặt tuấn mỹ, càng lộ vẻ quỷ dị tà mị, chỉ cần gặp một lần, liền không người nào có thể quên.

 

Cho nên, khi huynh đệ mặt đen vừa thấy được Triển Ngạo Trúc liền hoảng sợ kinh hãi mặt không còn chút máu. Bọn họ giống nhau không cách nào quên, Cuồng thư sinh một thân võ công tuyệt đỉnh tinh xảo khó dò, cho dù là bọn họ tăng lên một trăm người cũng đánh không lại! Bọn họ kinh hãi muốn chết  nhìn chằm chằm nốt ruồi son đỏ tươi, giống như thấy Câu hồn sứ giả ở Địa phủ gọi hồn, tim và mật như muốn nứt, toàn thân của bọn hắn như lá rụng trong gió rét run, lo lắng hôm nay chính là ngày giỗ của bọn họ.

 

Nhưng Đại Cẩu hùng lại một chút cũng không biết hai vị huynh đệ kết nghĩa sợ hãi, hắn chật vật ôm tay phải của mình, vẫn còn không biết chết  kêu: “Hai vị huynh đệ, tiểu tử này dám liều lĩnh chọc chúng ta, đơn giản là tìm cái chết, chúng ta cùng nhau. . . . . .”

 

Tên lão Đại mặt đen một phen che miệng Đại Cẩu hùng, mồ hôi rơi như mưa, hết sức lo sợ hướng Triển Ngạo Trúc cúi đầu nhận lỗi.”Thật xin lỗi, Triển đại hiệp, huynh đệ chúng ta không biết ngài cùng nơi này có liên quan. Xin Triển đại hiệp đại nhân đại lượng tha thứ chúng ta, tha thứ chúng ta. . . . . .”

 

“Như vậy sao được!”Thủy Tâm kêu lên, nàng ôm Mập Mạp liên tục không ngừng an phận tiến tới bên người Triển Ngạo Trúc tố cáo.”Tướng công, phu quân. Đại Cẩu hùng kia nghênh ngang đập phá nơi này còn chưa đủ, còn bắt lão bà ngươi bồi hắn lên giường! Loại sỉ nhục này ta liền không tin người trên giang hồ uy danh hiển hách Cuồng thư sinh chịu được!”

 

Nàng cũng không biết Triển Ngạo Trúc nốt ruồi son đặc biệt đỏ tươi ở mi tâm là đại biểu ý nghĩa gì, còn không ngừng quạt gió đốt lửa.

 

Triển Ngạo Trúc  sắc mặt quả nhiên lập tức âm trầm tới cực điểm, huynh đệ mặt đen bị dọa đến thiếu chút nữa bĩnh ra.

 

“Triển. . . . . Triển  phu. . . . . . Phu nhân, xin. . . . . . tha. . . . . .”

 

“Tha thứ cái rắm!”Thủy Tâm giận dữ mắng mỏ: “Ngày hôm nay nếu không có phu quân tới cứu ta, ai biết ta sẽ bị các ngươi chà đạp thành bộ dạng gì! Các ngươi cứ như vậy xem thường nữ nhân sao? Lão nương ngươi thì không phải là nữ nhân sao? Còn có nơi này. . . . . .”

 

Tay trái nàng rảnh rỗi phất phất.”Cả chiếc thuyền này không sai biệt lắm cũng bị các ngươi phá hủy, người ta làm sao buôn bán được a? Người ta lại không giống các ngươi, ít bạc thiếu lộ phí, chỉ cần dọc theo đường đánh động, xấp xỉ một nghìn liền vào hà bao. Mặc dù người ở đây đều là kẻ ít tiền nhưng chúng ta luôn nộp phí làm ăn!”

 

“Không, không. . . . . . Triển. . . . . . Triển phu nhân. . . . . . Chúng ta sẽ. . . . . . Bồi, sẽ bồi.”

 

“Bồi cái đầu ngươi!”Thủy Tâm như cũ không muốn dễ dàng tha thứ cho bọn họ, “Các ngươi là loại người gì? Không cho các ngươi biết tay, chỉ sợ các ngươi sẽ không biết rõ mình là ai!”

 

Nàng dùng đầu vai đẩy đẩy Triển Ngạo Trúc.”Tướng công, phu quân, cho bọn hắn nếm mùi đau khổ a!”

 

Nếu nói không vào giang hồ thì không biết giang hồ hiểm ác. Thủy Tâm nói”Cho bọn hắn nếm mùi đau khổ ” chính là chỉ doạ cho bọn họ một chút, nhưng nàng không nghĩ tới người trong giang hồ, nhất là lấy Cuồng thư sinh tàn nhẫn này nếu nói “Cho bọn hắn nếm mùi đau khổ “, cũng chính là trừng phạt thích đáng!

 

Huynh đệ mặt đen vốn là sắc mặt xanh trắng càng ngày càng vặn vẹo khó coi. Bọn họ kinh hoàng cơ hồ hồn phi phách tán, muốn cầu xin tha thứ, mới run run  hé miệng liền nghe đến một tiếng gào buồn bã thê lương, theo thân hình khổng lồ bay vụt lên trời cao mà vang lên, hại bọn họ mạnh mẽ nín thở.

 

Ánh mắt mọi người cũng không khỏi tự chủ  rơi vào trên người Đại Cẩu hùng ngồi phịch ở đó, thân xác đã sớm rách mướp. Thân thể hắn lớn như vậy cấp tốc  co rút , khóe miệng chảy ra bọt mép. Một đôi mắt chuột cũng bắt đầu giật, giống bộ dáng có thể thể tắt thở bất cứ lúc nào.

 

Người bình thường sẽ cho là hắn là rớt bể, nhưng người giang hồ nhìn một cái là ra, Đại Cẩu hùng  tứ chi cũng bị chia ra cắt thành từng đoạn, nói vậy sinh mệnh của hắn cũng cùng hắn ‘nói tạm biệt’ rồi! Thủy Tâm tự nhiên cũng nhìn thấy thảm trạng của Đại Cẩu hùng, trong lòng nàng run sợ  nhìn chằm chằm “thi thể bán thành phẩm” kia.

 

Không thể nào? Đây chính là”Cho hắn nếm mùi đau khổ “Sao? Trong khi nàng vẫn còn khổ khổ suy tư lời nói của mình có bị hiểu lầm hay không thì khóe mắt liền quét ma thủ của phu quân, lại quay người hướng huynh đệ mặt đen đã sớm bị hù dọa thành một đống bùn lầy.

 

Thủy Tâm phút chốc lấy lại tinh thần, đột nhiên sợ hãi kêu: “Đợi một chút!”

 

Triển Ngạo Trúc có chút dừng lại, chỉ là chuyển xem qua, khẽ nâng tay vẫn hướng huynh đệ mặt đen.

 

Thủy Tâm toàn thân hơi run, ngập ngừng nói: “Cùng. . . . . . Tướng công, phu. . . . . . Quân, xin đừng. . . . . . Chớ dọa  mà. . . . . . Nhi tử.”

 

Ánh mắt đông lạnh chậm chạp dời về phía nhân gian không biết chuyện kia, Mập Mạp vẫn hi hi ha ha, mà tiểu tử chuyên làm trái lời mẫu thân, vào lúc này cuối cùng giúp đúng lúc rồi.”Phụ thân, ôm ôm, phụ thân, ôm!”

 

Thủy Tâm không ngừng dậm chân ném nhi tử cho Triển Ngạo Trúc.” Ôm ôm, phu quân, Mập Mạp muốn ngươi ôm ôm đây!”

 

Mới vừa chạm đến người phụ thân,  Mập Mạp cũng rất hợp tác  bắt đầu ở trên người phụ thân nhảy nhảy nói .”Phụ thân, đường đường, bay nha!”

 

Thừa dịp Mập Mạp rất cố gắng  dây dưa trên người Triển Ngạo Trúc, Thủy Tâm bận rộn gọi Thôi đại nương chân như nhũn ra, đang thấp giọng phân phó nàng mấy câu sau đó hướng tên mặt đen quăng xuống lời nói.”Là hai người các ngươi nói muốn bồi thường nga! Kiện đại nương sẽ cho các ngươi biết nên bồi thường bao nhiêu, các ngươi hảo ngoan ngoãn theo đó mà làm, nếu không. . . . . . Hừ hừ. . . . . . Phu quân ta nhưng là rất nhàn rỗi a!”

 

Không cần nói quá nhiều, chỉ cần thoáng liếc về “phần tử nguy hiểm” đang dỗ dành nhi tử, huynh đệ mặt đen liền không chút do dự thẳng gật đầu.”Theo đó mà làm! Nhất định theo đó mà làm!”

 

Thủy Tâm cũng không lo lắng bọn họ sẽ lẻn chạy trốn, bởi vì coi như không sợ nàng, nhưng bọn họ vẫn phải sợ mấy phần người phía sau nàng đi? Hơn nữ xem bộ dạng bọn hắn, cũng không phải là sợ mấy phần mà thôi, chỉ sợ là từ đầu sợ đến đuôi!

 

Ngược lại nàng rất sợ, nếu là người nơi này lưu lại nửa khắc, nói không chừng lại làm Triển Ngạo Trúc tàn khốc đầy sát ý rồi! Kết quả là, nàng cố ý. . . . . .

 

“Phi nha! Phi nha! Phi nha đi! ? Nàng liên tiếp nhắc nhở nhi tử.

 

Mà Mập Mạp vậy. . . . . .”Phi nha! Phụ thân, phi nha!” Thật là phối hợp hiếm có!

 

Băng lãnh trên mặt Triển Ngạo Trúc chưa tan, hai mẹ con Thủy Tâm cùng Mập Mạp hợp tác khăng khít  đem sát tinh này mời ra Lan Phương.

 

Ai! Nàng rốt cục hiểu rõ danh hiệu của phu quân là như thế nào có được rồi!

 

Nhìn Triển Ngạo Trúc chuyên tâm cho Mập Mạp ăn, Thủy Tâm trong lòng không khỏi buồn bực, hắn rốt cuộc là cái dạng người gì?

 

Dưới ánh nến, giữa ban ngày tàn bạo tà ác không cánh mà bay, Triển Ngạo Trúc lại khôi phục thành tuấn nhã thư sinh lạnh lùng rồi. Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy, nàng thật muốn hoài nghi, hắn có thật là Cuồng thư sinh lãnh khốc vô tình trong truyền thuyết không đây!

 

Có lẽ là nàng từng thấy qua hắn mấy lần bay lơ lửng mà thân thủ lại sâu không lường được, luôn là bay tới bay lui  giống như âm hồn xẹt qua, không sờ được, cũng nhìn không rõ; nhưng là cũng là bởi vì quá mơ hồ, thật không thể tưởng tượng được, cho nên nàng luôn không tin nổi hắn có biểu hiện như vậy .

 

Nội công thâm sâu vốn là có ảnh hưởng đến thân ảnh sao? Nhưng hắn không có, hoàn toàn là bỗng nhiên xuất hiện, bỗng nhiên biến mất, đơn giản là làm người ta không thể tưởng tượng nổi, nổi đầy da gà ! Cho đến hôm nay, thân thủ của hắn như cũ người khác vẫn không thể nhìn thấy. Nhưng kết quả  luôn là hình ảnh máu chảy đầm đìa  đặt ở trước mặt nàng, nàng không thể tin được, rồi lại không thể không tin tưởng, cái thủ đoạn bạo ngược nhưng lại xuất phát từ người bên gối?

 

Mà quỷ dị hơn chính là người tàn bạo như hắn lại yêu thương nhi tử như vậy! Cho dù hắn thủy chung duy trì vẻ mặt lãnh mạc không nụ cười, nhưng mọi người có thể cảm thụ được đến tâm tư sủng ái Mập Mạp, tuyệt đối là toàn tâm toàn ý  bỏ ra. Cho dù là đối với nàng, bất kể là bởi vì nàng là mẫu thân của Mập Mạp  hoặc đơn thuần chỉ là bởi vì nàng là nàng, hắn cũng đối với nàng luôn là dễ dàng tha thứ cùng chiếu cố.

 

Nàng hi vọng hắn là đối xử tốt với nàng mà không phải đối tốt với mẫu thân của Mập Mạp! Nếu không bị ép gả nàng đương nhiên vẫn là hy vọng có thể làm nữ nhân, mà không phải một con heo mẹ. Mập Mạp ăn no sau đó liền vội vàng xuống đất chơi mấy món đồ mới con lật đật, trúc tiêu cùng con diều giấy.

 

Mà Triển Ngạo Trúc lúc này mới cầm bát của mình bắt đầu ăn cơm, Thủy Tâm để xuống bát cơm đã ăn một nửa, trộm dò xét hắn một cái.

 

“Ách! Phu quân, chàng . . . . . Có thể hay không nói cho ta biết, một năm kia chàng tại sao phải cùng ta. . . . . .”Nàng cau mày, suy nghĩ một chút lại nói: “Ta là nói, lấy tính tình của chàng, cũng sẽ không tùy tiện cùng nữ nhân. . . . . . Ách. . . . . . Cái đó. . . . . . Nhưng là, chàng ở đây hoàn toàn không biết ta, lại không biết rõ thân phận của ta lại cùng ta. . . . . . Ách. . . . . . Cái đó. . . . . .”

 

Hắn im lặng ăn cơm.

 

Thủy Tâm nhăn lại lông mày.”Này! Phu quân, Ngạo Trúc, nói cho người ta đi!”

 

Hắn im lặng gắp thức ăn.

 

Thủy Tâm trợn mắt một cái, tức giận nói: “Được rồi! Vậy đổi vấn đề khác. Nếu như. . . . . .”Nàng dừng một chút, “Nếu như ta không phải là mẫu thân của Mập Mạp, cũng không phải là nữ nhân khác, ta chính là ta, vậy hôm nay. . . . . . Hoặc là bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi nào, “Nàng cẩn thận đưa mắt nhìn hắn.”Chàng cũng sẽ tới cứu ta sao?”

 

Hắn im lặng bới cơm.

 

Thủy Tâm bất mãn quệt miệng.”Thế nào? Cái gì cũng không muốn nói cho người ta, ta đã là thê tử của chàng!”

 

Hắn im lặng ăn súp.

 

“Hẹp hòi!”Thủy Tâm hừ hừ.”Vậy ta hỏi chàng, làm sao chàng nhận ra ta? Ngày đó trong phòng tối như vậy, ai cũng không nhìn thấy rõ, làm sao chàng có thể nhận được ta? Cái vấn đề này cũng có thể trả lời đi?”

 

Triển Ngạo Trúc vẫn như cũ giả câm vờ điếc  trầm mặc.

 

“Hẹp hòi! Hẹp hòi! Hẹp hòi!”Thủy Tâm căm giận kêu lên, rồi sau đó đột nhiên ôm lấy bát bới cơm giống như có cừu oán với bát cơm. Chẳng những dùng sức bới ra, còn dùng lực nhai, cuối cùng, còn tức giận đến nỗi mỗi khi Triển Ngạo Trúc gắp món gì, nàng liền đem toàn bộ còn dư lại đổ vào bát của mình. Coi như cũng không được, nàng cũng sẽ đem cả bàn đặt bên cạnh mình, không cho phép hắn gắp.

 

Triển Ngạo Trúc không tiếng động bới xong cơm khô, sau đó đứng dậy chuyển sang Mập Mạp, nhưng hắn chỉ bước đi thong thả hai bước, liền ngừng lại, Thủy Tâm nghi ngờ  nhìn lưng của hắn.”Ta muốn nàng, ta sẽ nhận ra được nàng.”

 

Hắn nói xong mấy câu không đầu không đuôi sau đó liền thẳng tắp hướng Mập Mạp đi tới. Thủy Tâm nghi hoặc  nháy mắt. Hắn đang nói cái gì a?

 

Thủy Tâm bối rối một bên tiếp tục ăn cơm, một bên dò xét hai cha con hắn cùng vui đùa, một bên lại suy tư những lời đó có ý tứ gì.

 

Cho đến khi nàng ăn miếng cơm cuối cùng nàng mới đột nhiên kinh thiên động địa “A! Một tiếng, mà bát đũa cũng đồng thời keng một tiếng loảng xoảng rơi xuống. Hai cha con Triển Ngạo Trúc cùng nhau quay đầu, kỳ quái nhìn nàng, nàng hoan hỷ cười trộm .

 

Hắn trả lời nàng! Hơn nữa còn là đáp án làm nàng rất vừa lòng a!

 

“Tướng công! Phu quân! Ngạo Trúc. . . . . .”Thủy Tâm dọc theo đường chạy vào nhà, nhưng mới vừa bước vào bên trong nhà một bước, liền bị người che miệng lại, nàng ô ô hai tiếng sau đó nhìn thấy ánh mắt Triển Ngạo Trúc không vui. Lúc này mới nhớ tới bây giờ là giờ Mập Mạp ngủ trưa. Nàng vội vàng gật đầu tỏ vẻ hiểu, khi Triển Ngạo Trúc vừa để tay xuống, nàng liền vội vã kéo hắn ra ngoài.

 

“Phu quân, nguy rồi, nguy rồi! Ta mới vừa rồi cùng Tích Tích tỷ đi dạo trong thành, chàng biết ta nghe được tin gì không?”

 

Triển Ngạo Trúc mặt không chút thay đổi tỏ vẻ bất kể là tin tức gì, hắn cũng không hứng thú biết.

 

Thủy Tâm đâu để ý được hắn có hứng thú hay không, nàng không ngừng  cầm chặt tay hắn, giống như hắn sẽ chạy đi, cũng nóng lòng  tố cáo nàng nóng nảy cùng lo lắng.”Trong thành những người tron giang hồ đều nói, hơn nửa năm trước cha ta lấy được tàng bảo đồ, nếu là tìm được nơi cất giấu, chẳng những có thể tìm được một gia tài hưởng thụ mười đời không hết, còn có một bộ thượng cổ tâm pháp võ công lưu truyền, đây chính là một loại võ công tuyệt thế có thể độc bá võ lâm!”

 

Nàng hổn hển thở gấp.”Cha ta tựa hồ đã hết sức giấu giếm, nhưng tin tức đúng là vẫn còn để lộ rồi, chỉ là bộ võ công có thể làm cho người ta xưng bá thiên hạ liền đủ khơi dậy dục vọng tham lam của con người, hơn nữa còn gia tài khổng lồ, lương tâm gì chứ sẽ bị lu mờ!”

 

Nàng lắc lắc cánh tay của hắn.”Tướng công, nghe nói tất cả người giang hồ đều tới? Cho nên thời gian này, nhân vật giang hồ gần đây mới nhiều như vậy, bọn họ đều là nghĩ đến chia một chén súp. Nhưng phu quân, nếu nói duy nhất, Lãnh gia trang trong giang hồ tuy có danh tiếng nhỏ nhưng cuối cùng đánh không lại nhiều người như vậy.”

 

Triển Ngạo Trúc hừ lạnh một tiếng, muốn xoay người trở về nhà, Thủy Tâm lập tức cả người ôm chặt ở cánh tay của hắn không để cho hắn đi, trong lòng còn có chút hối tiếc, tại sao mình lớn miệng như vậy đã nói cho hắn biết chuyện  nàng bị đuổi ra khỏi nhà từ lâu rồi.

 

“Phu quân, tướng công, giúp một tay! Bất kể như thế nào, ông ấy dầu gì cũng là cha ruột ta nha! Ân huệ cha mẹ lớn hơn trời cao, ta cũng còn chưa có báo đáp đây! Ngạo Trúc.”

 

Triển Ngạo Trúc mắt lạnh nhìn nàng, vẫn là không nhúc nhích.

 

“Ông ấy cũng là nhạc phụ của chàng, là ông ngoại Mập Mạp!”

 

Triển Ngạo Trúc sắc mặt chợt trầm xuống, Thủy Tâm lập tức phát hiện mình nói sai, nàng sớm đem chuyện ông ngoại tiểu tử đó đã từng buộc nàng đem hài tử phá đi nói cho hắn biết rồi! Ai! Nàng thật là lắm mồm nha! Thủy Tâm ảo não thiếu chút nữa cho mình một cái tát, nhưng là, nói ra không thể thu lại được, nàng chỉ có thể hết sức đền bù.

 

“Phu quân, cái đó. . . . . . Ách. . . . . . Cha ta! Ông ấy cũng là nhất thời giận điên lên, cho nên ách. . . . . .”

 

Đang lúc nàng cố gắng suy tư làm như thế nào để giải thích . Triển Ngạo Trúc đáng giận cư nhiên thân thể chuyển một cái, liền trượt ra nàng khỏi tay nàng. Nàng giật mình lăng  ngốc nhìn tay trống rỗng của mình một lúc lâu. . . . . . Không cần ngẩng đầu nhìn, nàng cũng có thể khẳng định không thấy  bóng người của hắn, nàng chỉ hận mình học nghệ không tinh. . . . . . Ai! Nàng chưa từng học qua nghệ a! Bất quá là đông trộm một chiêu, tây cầu xin một thức . Miễn cưỡng chắp vá một thân công phu “ngổn ngang” này. Nguyên tưởng rằng ít nhất có thể được xưng tụng là cao thủ, nhưng vừa đụng phải trường hợp giao thủ chân chính nàng là cái dạng gì cũng không phải!

 

Được rồi? Thân thủ không được, trí tuệ cũng nên có chút tác dụng đi?

 

Lúc sau

 

“Lão gia, tương không có, giúp ta mua một ít tương đi! A! Thuận tiện cũng mua chút đậu hủ cùng chân giò!”

 

Triển Ngạo Trúc  thân ảnh vừa biến mất, Thủy Tâm liền hỏa tốc tắt lò lửa, lao ra phòng bếp, trên lưng đã sớm chuẩn bị xong bọc quần áo, sẽ đem Mập Mạp cột chắc trước ngực. Rồi sau đó phi thân nhảy lên bạch mã của Triển Ngạo Trúc —— Băng Phách, quát một tiếng, Băng Phách lập tức kéo ra bốn vó chạy như bay.

 

Trong phút chốc người không phòng trống, chỉ còn dư một phong thư ngắn gọn lẳng lặng nằm trên bàn vuông.

 

Hết chương 3

Advertisements

One comment on “[Dê ác đánh sói] Chương 3.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s