[Tuyệt sắc yêu tiên] Cuộc sống cấm đoán 2

Khắc một vạch ngang cuối cùng, một chữ đã khắc xong rồi, năm ngày tới Mộc Bạch Ly không rời hắc động một bước, trừ ngẩn người ra chính là nói chuyện cùng Viên Thịt, mặc dù mình không tắm, làm cho Viên Thịt bây giờ nhìn đến Mộc Bạch Ly cuộn tròn thân thể vùi đầu nức nở cũng không dám đi tới nữa, trên người  lông dài cũng cuộn tròn thành một khối, quá đáng thương. . . . . .

 

“Viên Thịt, Viên Thịt, ta lại tới rồi. . . . . .”

 

 

Hôm nay so với thường ngày Trương Mẫn Chi tới sớm hơn một tý, giọng  nghe rất là vui vẻ, Viên Thịt chạy đến cửa động nghênh tiếp, hắn liền ôm lấy xoa nắn hai cái nhíu chân mày, “Hả, tại sao bẩn như vậy! Mộc Bạch Ly, ngươi ra ngoài cho ta, ngươi ngược đãi Viên Thịt?”

 

 

Mộc Bạch Ly từ từ đi đến cửa động, Trương Mẫn Chi càng thêm khoa trương  lui về phía sau một bước, trong miệng không biết đọc khẩu quyết gì, thân thể trôi lơ lửng trên không trung cao gần nửa thước, một cái tay xách theo rổ, một cái tay bịt lỗ mũi, “Oa, Mộc Bạch Ly, ngươi có phải vẫn chưa từng tắm gội hay không, còn đem Viên Thịt xinh đẹp làm cho bẩn như vậy, ngươi có phải là con gái hay không a. . . . . .”

 

 

Nhìn Mộc Bạch Ly ngửa đầu nhìn mình  ánh mắt ngây ngốc, Trương Mẫn đắc ý hất mặt lên, “Thấy được chưa, ta hiện tại cao bao nhiêu, bay, ha ha!”

 

 

Lại thấy Mộc Bạch Ly trên mặt đất gật đầu một cái, vẻ mặt thành thật nói, “Ừ, bây giờ là so với ta cao hơn, lúc này mới giống như mười tuổi!”

 

 

“Ngươi!” Cả người Trương Mẫn run một cái, thẳng tắp từ trên thân kiếm ngã xuống, ngay cả rổ cũng đổ trên mặt đất, tất cả thức ăn đều lăn xuống rơi ra ngoài.

 

 

Cũng khó trách Trương Mẫn Chi tức giận, mình mười tuổi  cũng chỉ cao bằng Mộc Bạch Ly bảy tuổi, vào lúc này để cho nàng dùng loại giọng nói hết sức vô tội nghiêm túc nói ra thật đơn giản, thật là quá đáng ghét, xoa xoa cái mông đau vì bị ngã, hung hăng liếc Mộc Bạch Ly một cái.

 

 

“Ngu ngốc, ngu ngốc, không nhìn ra ta học được ngự kiếm pháp sao!” Miệng bất mãn chu lên. Lúc này nhìn Viên Thịt không ngừg xoay quanh  món ăn ở giỏ chiêm chiếp chiêm chiếp gọi, Trương Mẫn Chi cũng có chút ngượng ngùng, “Cái đó, thức ăn rơi rồi!”

 

 

 

“Không sao, ta không đói bụng!” Mộc Bạch Ly thuận miệng đáp.

 

 

Nghe được giọng nói Mộc Bạch Ly nhàn nhạt đáp nghe không ra lời nói có một chút tức giận nào. Nhìn Mộc Bạch Ly tái nhợt, hai má nước mắt chưa khô, Trương Mẫn Chi  tính khí không biết làm sao lại nóng nảy, “Ngươi có bệnh a, mỗi ngày ta lãng phí nhiều thời gian tu luyện như vậy để đưa cơm cho ngươi, ngươi xem ngươi không phải là ăn một chút xíu mà chính là không đói bụng, cả ngày trưng bộ mặt muốn chết cho ai nhìn, vốn là Thanh Phạm tiểu sư thúc bảo hôm nay muốn thay ta tới, hiện tại thật may là tiểu sư thúc tạm thời có chuyện, tránh cho gặp người dáng vẻ bẩn thỉu này làm mất hứng thú!”

 

 

Mộc Bạch Ly không biết mình làm sao lại chọc tới hắn, đôi môi giật giật, thanh âm gì cũng không phát ra được, giống như nước mắt lại không bị khống chế  chảy ra, cố nén rơi lệ chợt hít mũi một cái, cúi đầu thật thấp, thật lâu mới phát ra thanh âm khàn khàn, “Thật xin lỗi!”

 

 

Lần này đến phiên Trương Mẫn luống cuống rồi, phản ứng mãnh liệt, mình có nói lời nào quá đáng không, bàn tay trên đầu bắt lại bắt, muốn nói xin lỗi lại không nói được, cuối cùng vội vàng đem kiếm gài đến bên hông, sau đó một tay nhấc Viên Thịt một tay kéo lấy cổ tay Mộc Bạch Ly  liền hướng ngoài động chạy!

 

 

“Ngươi. . . . . . Ngươi muốn làm gì?” Mộc Bạch Ly  bước có chút lảo đảo.

 

 

“Tắm cho hai người bẩn các ngươi!” Nói xong cũng cắn đầu lưỡi, đỏ mặt giống như trái cà chua, lắp bắp  giải thích, “Mang bọn ngươi đi tắm, trên đường tới đây ta thấy một ao nước !”  ( chính bạn ý nói là ao nước nha=)) )

 

 

“Chiêm chiếp, chiêm chiếp!” Chỉ có Viên Thịt mang theo tiếng kêu hưng phấn hòa hoà với âm thanh gió thổi lá cây xào xạc.

 

 

Chạy trong chốc lát Trương Mẫn nghe thấy tiếng thở dốc phía sau liền ngừng lại, “Thật vô dụng, đi mấy bước mà đã thở gấp như vậy, đừng bảo là đệ tử của phái tu chân đệ nhất!” Mặc dù bây giờ không phải là đệ nhất nhưng không bao lâu nữa lại khôi phục danh tiếng, trong lòng Trương Mẫn âm thầm bổ sung.

 

 

“Ừ!”

 

 

Nghe được Mộc Bạch Ly  trả lời Trương Mẫn Chi lúng túng lại bị làm cho buồn bực, quay đầu muốn mắng thì thấy bộ mặt kia thương tâm lại bắt đầu tự trách, vẫn là cúi thấp mặt, lỗ mũi hừ một tiếng quay đầu hết nhìn đông tới nhìn tây.

 

 

“Này, năm ngày nay có phải là  ngươi chưa từng ra ngoài!” Trương Mẫn Chi chần chừ trong chốc lát quyết định đổi đề tài!

 

 

“Ừ!” Lại một tiếng đáp nhẹ.

 

 

“Ta biết ngay mà, như vậy sao được, một tháng sau ta sẽ không tới đưa cơm, ngươi ăn cái gì, chẳng lẽ ngươi phải chết đói ở trong núi?” Một bộ dạng tức giận.

 

 

“Ta. . . . . .”

 

 

“Ta cái gì ta, khẳng định ngươi không muốn sống đi, nếu muốn cũng nhất định là đói chết cho xong hết mọi chuyện, vậy ngươi chết Viên Thịt làm sao bây giờ, cùng ngươi đói chết, có chủ nhân ác tâm như vậy sao?”

 

“Ta. . . . . .” Trên tay Mộc Bạch Ly thấy nặng, mới phát hiện Viên Thịt đã bị Trương Mẫn Chi nhét vào trong ngực của mình, giương mắt nhìn hắn, trong con ngươi còn tràn đầy hơi nước.

 

 

“Nhìn cái gì vậy, Linh Thú của mình thì tự mình trông nom, đừng hy vọng ta chiếu cố nó! Khóc cũng sẽ không ai thương hại ngươi!” Dừng một lúc, “Ngươi biết cái gì?”

 

 

“Ừ?” Một câu nói không đầu không đuôi làm cho Mộc Bạch Ly sửng sốt.

 

 

“Đần, ngươi không thể thông minh một chút sao? Hỏi ngươi biết cái gì? Có biết phân biệt rau với cỏ dại không? Phân biệt loại quả nào ăn được, loại nào không ăn được? Có thể bắt thỏ bắt cá hay không. . . . . .”

 

 

Mắt thấy vẻ mặt Mộc Bạch Ly mờ mịt lại đầu lắc lắc giống như bằm tỏi, hàm răng Trương Mẫn Chi không tự giác cắn, “Vậy ngươi có thể nổi lửa hay không?”

 

 

Rốt cục hỏi xong vấn đề cuối cùng, Mộc Bạch Ly vẫn lắc đầu như cũ, Trương Mẫn Chi đưa tay cốc đầu nàng, “Ngươi thật là không có thuốc nào cứu được rồi! Chúng ta nhập môn học  pháp thuật đầu tiên chính là sử dụng số ít chân khí trong cơ thể, từ đầu ngón tay hội tụ thành tiểu hoả, ngươi quên? Hay là không học?”

 

 

“Ách!” Mộc Bạch Ly bừng tỉnh hiểu ra, loại biểu tình làm cho khóe miệng Trương Mẫn Chi  co giật  hai cái, “Nhưng là ta quên pháp quyết rồi!”

 

 

“Ngươi, ngươi, ngươi. . . . . .” Trương Mẫn Chi chỉ sợ là muốn nổ lên!

 

 

Chỉ là Mộc Bạch Ly thật sự không nói dối, trước kia Mộc Bạch Ly ham chơi chỉ vì đối phó với khảo sát của phụ thân  nên trong nháy mắt ghi nhớ đến khi hỏi lại cũng đã quên sạch, nhưng chỉ cần nhớ pháp quyết vẫn có thể dùng pháp thuật này.

 

 

“Ngươi nhớ cho kĩ cho ta, ta chỉ nói một lần!” Đem Linh Hoả  khẩu quyết nói hết một lần cho Mộc Bạch Ly sau đó dùng ánh mắt hung tợn cảnh cáo, “Ngươi cứ thử quên nữa cho ta, hừ!”

 

 

Mộc Bạch Ly thầm mặc niệm  khẩu quyết một lần, chợt một ngọn lửa nho nhỏ xuất hiện ở trên đầu ngón tay, cũng không phải một loại hồng vàng, còn dẫn theo một chút màu tím nhàn nhạt.

 

“Hả ? Đây là chuyện gì xảy ra?” Trương Mẫn Chi  đưa ngón tay tới muốn cảm thụ một chút lại đau đến kêu một tiếng, “Lửa gì a, đốt nóng đau như vậy!” Thật lâu đưa ngón tay từ trong miệng lấy ra phát hiện chỗ đó rách da còn có một khối sẹo màu đen, hận hận trợn mắt nhìn Mộc Bạch Ly một cái, cũng không quay đầu lại sải bước hướng phía trước bước đi.

 

 

“Ngươi đi đâu vậy?” Mộc Bạch Ly sợ hãi hỏi.

 

 

“Còn ở đấy làm gì, dẫn ngươi đi tắm!”

 

 

“Nhưng là mới vừa đi gấp, không mang y phục để thay!”Thanh âm Mộc Bạch Ly thật thấp xen lẫn mấy phần xấu hổ.

 

 

Từng bước cứng nhắc dừng lại, “Vậy sao ngươi không nói sớm! Không sao, trước tiên tắm cho Viên Thịt, ta sẽ dạy ngươi bắt cá, ngươi muốn tắm lúc nào cũng được!”

 

 

“A!” Mộc Bạch Ly ôm Viên Thịt, chạy chậm theo.

Advertisements

One comment on “[Tuyệt sắc yêu tiên] Cuộc sống cấm đoán 2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s