[Tú cầu mèo] Hồi cuối

Hình như do truyện 10c nên là tác giả chỉ dừng đến đó thôi thì phải

Chúng ta đi đến hồi kết HE luôn đi nhở=)) Có hụt hẫng lắm k hở mọi người

*************

“Đều là ngươi, đều là ngươi, nếu như ngộ nhỡ Nguyệt nhi có chuyện gì, ta nhất định phải đem ngươi chôn theo!” Ngoài phòng sinh, Lam lão gia vẫn còn làm ồn. Mọi người đã sớm quen, đem những lời đó vào tai này ra tai kia, thổi qua không dấu vết.

 

 

 

“Nhạc phụ, người yên tâm, ngộ nhỡ nếu có gì, tự con sẽ chôn theo. Hiện tại có thể để cho con đi vào đỡ đẻ giúp Thư Nguyệt không?” Long Nghiêm không nhanh không chậm  nói.

 

 

 

Lam lão gia bĩu bĩu môi, không tự nguyện  buông hắn ra, để cho hắn vào phòng đỡ đẻ.

 

 

 

“Ca ca, tại sao kể từ khi mẹ mang thai, ông ngoại vẫn  mắng phụ thân?” Thân ảnh nho nhỏ dắt tay ca ca, nghi ngờ  ngửa đầu hỏi ca ca không biết phải nói sao.

 

 

 

“Bởi vì ông ngoại rất nhàm chán.” Một đạo âm thanh ôn nhu nhàn nhạt đáp trả.

 

 

 

“Lam Tinh, chớ dạy hư đệ đệ con!” Lam lão gia hé ra nét mặt già nua, trừng hướng Lam Tinh năm nay mười tuổi, gương mặt đó cùng nữ nhi bảo bối của hắn dường như giống nhau như đúc đều làm cho ông muốn ôm vào trong ngực thương yêu. Hơn nữa họ Lam của ông đâu rồi, xinh đẹp lại thông minh, nhưng là. . . . . . Nhưng là Lam Tinh kia tính tình lại giống như  Long Nghiêm, mỗi lần hắn còn chưa ôm đến, sẽ tạt cho ông một thùng nước lạnh quay đầu đi ra, lạnh a! Thật là làm cho ông vừa yêu vừa hận a!

 

 

 

“Phải” Lam Tinh rất thuận theo  trả lời, cúi đầu ngắm nhìn đệ đệ.”Long Dịch, cái vấn đề này chính đệ đi hỏi ông ngoại.”

 

 

 

Long Dịch quả nhiên nghe lời chạy đến trước mặt Lam lão gia, làm nũng  dắt tay của ông lắc lắc.

 

 

 

“Ông ngoại, ông ngoại, người tại sao vẫn mắng cha? Cậu nói, trước kia lúc mẹ sinh Dịch nhi, người cũng vẫn mắng, có phải người ghét Dịch nhi hay không?”

 

 

 

Nhìn cái khuôn mặt nhỏ nhắn kia cực giống Long Nghiêm, nhưng thần thái vẻ mặt, cá tính cử chỉ lại cực kỳ giống nữ nhi, đồng dạng là để cho hắn vừa yêu vừa hận.

 

 

 

“Ông ngoại không có ghét Dịch nhi, ông ngoại rất thích Dịch nhi a.” Ông giang cánh tay ôm lấy bé con.

 

 

 

“Dịch nhi cũng thích ông ngoại đó, ông ngoại không mắng cha có được hay không?” Long Dịch nghiêng đầu, vẻ mặt đáng yêu chớp chớp đôi mắt ngập nước.

 

 

 

Lam lão gia ngơ ngẩn, nhìn vẻ mặt Dịch nhi đáng yêu như thế, ông không nhịn được đem ôm vào, ngay sau đó khì khì một tiếng cười ha ha.

 

 

 

“Ông ngoại?”

 

 

 

“Được, nếu như lần này mẹ Dịch nhi sinh một một nữ nhi hoàn toàn giống như nàng, ông ngoại không mắng cha Dịch nhi nữa.”

 

 

 

“Dịch nhi  cũng thích muội muội.” Long Dịch ha ha cười.

 

 

 

“Không nên ôm hy vọng quá lớn.” Lam Tinh lạnh nhạt nói.”Có lẽ là một đệ đệ hoàn toàn giống cha.”

 

 

 

“Lam, Tinh!” Lam lão gia cắn răng nghiến lợi, muốn thống mạ một bữa, nhưng một khuôn mặt giống như nữ nhi bảo bối, lại không thể mắng. A — hận a!

 

 

 

“Oa oa –” Tiếng trẻ con khóc rốt cục truyền đến.

 

 

 

“Ai nha, sinh sinh.” Lam lão gia cao hứng hoan hô.

 

 

 

Bà mụ đem đứa nhỏ rửa sạch, ôm ra giao cho Lam gia lão gia. Nàng a, thích nhất tới Lam gia đỡ đẻ bởi vì thoải mái nhất, chỉ cần phụ trách một chút chuyện vặt là được, vì công việc đỡ đẻ đều là cô gia Lam gia xử lý.

 

 

 

“Chúc mừng Lam lão gia, là bé trai.” Bà mụ chúc.

 

 

 

Lam lão gia nhìn chằm chằm đứa trẻ trong tay bà mụ giao cho, mặc dù mới ra sinh, tuy nhiên nó đã là mười phần giống  Long Nghiêm, ông chỉ có thể ngây ngốc, không cách nào nhúc nhích.

 

 

 

“A, là đệ đệ, đệ đệ cùng con rất giống nhau, ha ha, con thích nó, ông ngoại, con thích đệ đệ.” Long Dịch lập tức liền phản bội .

 

 

 

“Xuy!” Lam Tinh chê cười một tiếng.”Vận khí của ông ngoại thật không tốt đó!” \

 

 

 

Lam lão gia phục hồi tinh thần, “Lam Tinh, con câm miệng!”

 

 

 

“Dạ, ông ngoại.”

 

 

 

Lam lão gia lại nhìn chằm chằm tiểu tử trong ngực, lòng chua xót

 

 

 

Đáng giận a! Long Nghiêm tiểu tử ngu ngốc kia, ta mắng!

 

 

 

“Ông ngoại, tính tình của mẹ rất ôn nhu, không sai chứ?” Lam Tinh đột nhiên nói.

 

 

 

“Đó là đương nhiên.”

 

 

 

“Rất biết thay người khác suy nghĩ, có đúng hay không?”

 

 

 

“Đây là dĩ nhiên, còn phải hỏi sao?”

 

 

 

“Nếu như có một người, mỗi lần mẹ đi đến nhà hắn, người kia vẫn chửi mắng, ông ngoại nói xem, mẹ có đi đến nhà hắn nữa không?”

 

 

 

“Dĩ nhiên sẽ không, chỉ có điều. . . . . . Rốt cuộc là người nào lá gan lớn như vậy, lại dám mắng nữ nhi bảo bối của ta, hừ, nói, là ai?”

 

 

 

“Ông ngoại, con chỉ so sánh.” Lam Tinh lãnh đạm  trấn an Lam lão gia  tức giận.”Con chỉ là muốn nói cho ông ngoại biết, nếu như người muốn có một muội muội hoàn toàn giống như mẹ, lần sau lúc mẹ mang thai, ông ngoại tốt nhất đừng mắng cha nữa, bằng không như vậy  muội muội không dám tới, ông ngoại chỉ biết tiếp tục ẵm được một tôn tử không sợ mắng.” 

 

 

 

Lam lão gia mở to mắt.”Lần sau? ! Không cho phép có lần sau!”

 

 

 

“Thì ra là ông ngoại có ba tôn tử chúng con liền hài lòng, phải không?” Lam Tinh cười đến đùa cợt.

 

 

 

Lam lão gia cứng họng, mặc dù không nói chuyện, nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định —

 

 

 

Lần sau lúc nữ nhi mang thai, ông. . . . . . tạm thời không mắng nữa .

 

【 Hết trọn bộ 】

*bắn pháo* *tung hoa* Vậy là bộ truyện đầu tiên của ta đã hoàn rồi, sung sướng quá, tuy vẫn còn có nhiều sai sót :”>

Ta chân thành cám ơn nàng ngocquynh520 nói riêng cũng như toàn thể các reader nói chung đã ủng hộ ta trong quãng thời gian( phải nói là ngắn ngủi) qua ;))

Mong mọi người sẽ luôn ủng hổ những truyện tiếp theo trong nhà ta

Love u so much :X :* 

Advertisements

31 comments on “[Tú cầu mèo] Hồi cuối

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s