[Tú cầu mèo] Chương 9.2

Tròn trịa không thấy đâu!

 

Có điều là không ai dám để cho Lam Thư Nguyệt biết, chỉ nói cho nàng tròn trịa cùng Lam Thư Nhật ở chung một chỗ. Từ lúc nó mất tích đã là ba ngày nay, Lam Thư Nhật cũng không dám ra ngoài xuất hiện trước mặt muội muội.

 

Dĩ nhiên, bọn họ cũng không dám để cho Hoa Quế không biết giữ mồm miệng biết điều này, bất quá lừa gạt Hoa Quế dễ dàng hơn nhiều, đối với việc không nhìn thấy tròn trịa cùng Lam Thư Nhật ở chung một chỗ, chỉ cần nói cho nàng biết tròn trịa đi nơi nào chơi là được.

 

“Tiểu thư, nàng làm đồ trẻ con thật đáng yêu đó!” Hoa Quế cầm cao đồ đã hoàn thành tán thưởng.

 

“Mặc cho búp bê đi, xem một chút hiệu quả như thế nào.” Lam Thư Nguyệt cũng hưng phấn nói, nghĩ đến mình cũng có chỗ hữu dụng, nàng vô cùng vui vẻ.

 

“Vâng.” Hoa Quế lập tức đưa đến nhiều búp bê trẻ con bằng gỗ, từng cái từng cái giúp chúng mặc vào, kết quả dần dần thể hiện rõ.

 

“A. . . . . . Thật đáng yêu đó!” Hoa Quế không nhịn được hưng phấn kêu to.”Tiểu thư, mọi người nhất định sẽ thích, nhất định sẽ, có đúng hay không?”

 

“Đó là dĩ nhiên, Hoa Quế điêu khắc tinh xảo như vậy, không phải là đã dự định hơn một trăm cái sao?”

 

“Đúng vậy đúng vậy, hiện tại hơn nữa tiểu thư làm quần áo, nhất định sẽ bán được tốt hơn.”

 

“Đại ca không phải là đã làm thuê phụ công may đồ sao?”

 

Nàng lúc này mới nhớ tới, “Ách, thiếu gia phân phó quần áo may xong sau đó cầm đi cho thiếu gia, người muốn đưa đến thêu lâu.”

 

“Nhật ca gần đây bề bộn nhiều việc, hay là ta tự đưa đi đi!”

 

“Hả? Nhưng là. . . . . .”

 

“Yên tâm đi, thân thể của ta đã không thành vấn đề, hơn nữa thêu lâu cũng ở  trong Lam trang, cũng không phải là đi ra bên ngoài, ngươi lo lắng cái gì?”

 

“Vậy nô tỳ đưa đi thì tốt hơn. . . . . .”

 

“Hoa Quế em phải nhanh chóng điêu khắc búp bê, em nên biết, búp bê không có hoàn thành trước, xiêm áo cũng không thể làm.”

 

“Vậy. . . . . . Được rồi, tiểu thư phải cẩn thận đó! Mặc dù thêu lâu cũng ở trong Lam trang, nhưng Lam trang lớn như vậy, nó lại là Tây viện vi vu vắng vẻ nhất, tiểu thư nếu là đi mệt rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, không thể quá miễn cưỡng mình đó!” Hoa Quế lải nhải dặn dò .

 

“Hoa Quế, làm chuyện của em đi.” Lam Thư Nguyệt bật cười lắc đầu, đẩy thân thể to con của Hoa Quế đi ra ngoài, sau đó cầm lấy giỏ trúc đựng quần áo hướng Tây viện thêu lâu đi.

 

Nàng lững thững đi, coi như tản bộ ngắm cảnh, trước kia bởi vì thân thể  yếu đuối, nàng trừ Tú khinh lâu ra rất ít đến những nơi khác trong Lam trang, Tây viện càng chưa đặt chân đến bao giờ, không nghĩ tới dọc đường vườn cảnh xinh đẹp như vậy, chung quanh trăm hoa đua nở, chim hót líu lo.

 

“Meo. . . . . .”

 

Nghe thấy một tiếng kêu Lam Thư Nguyệt dừng bước lại, nàng thử kêu: “Tròn trịa?”

 

“Meo meo ô. . . . . .” Một lúc lâu, mới lại nghe thấy, lúc này hiểu rõ ràng một chút, cũng làm cho nàng xác định là tròn trịa.

 

“Tròn trịa, ngươi đang ở đâu? Mau ra đây, ta không xử phạt ngươi, ngoan ngoãn, mau ra đây.” Nàng đem giỏ trúc đặt ở một bên, ngồi xổm người xuống mọi nơi kêu gọi.

 

“Ô ô. . . . . . Meo meo. . . . . .” Tròn trịa lại thật thấp giọng  kêu.

 

Lam thư Nguyệt chân mày nhíu lại, lo lắng nổi lên đáy mắt của nàng.

 

Thanh âm tròn trịa không đúng lắm, giống như rất thống khổ!

 

Chỉ thấy trong mắt kinh hãi, nhìn khúc quanh phía trước đột nhiên xuất hiện nam nhân, trong tay hắn xách theo, không phải là tròn trịa sao?

 

Nó vết thương chồng chất, xem ra đang thoi thóp.

 

“Không!” Nàng che miệng kêu lên.

 

“Lam cô nương, nàng tốt nhất chớ kêu la, bằng không ta liền một đao mở bụng con mèo thối này!” Trầm Ngũ hạ thấp giọng cảnh cáo, trên mặt, trên tay đều là vết cào của tròn trịa.

 

Lam Thư Nguyệt che miệng, không dám để cho mình nghẹn ngào nức nở, tròn trịa đã chống cự, những vết thương trên người nam nhân kia  chính là chứng minh tốt nhất. Nó đã cố gắng, cho nên nàng cũng không thể kém tròn trịa, nàng. . . . . . Cũng muốn chiến đấu, nàng nhất định phải cứu nó.

 

“Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”

 

“Chủ tử chúng ta muốn mời Lam cô nương đi làm khách, thỉnh nàng đi theo ta!”

 

“Meo meo. . . . . .” Tròn trịa suy yếu  giãy giụa, phí sức đối với chủ nhân kêu. Không thể!

 

“Ngươi thả tròn trịa, ta liền đi theo ngươi.” Lam Thư Nguyệt nói.

 

“Không.” Trầm Ngũ quả quyết cự tuyệt.”Nơi này là Lam trang, trên tay ta không có con mèo thối này…, chỉ cần ngươi hô to một tiếng, làm cho người tới, ta không trốn thoát được, cho nên ngươi nên ngoan ngoãn, yên lặng đi theo ta, đừng nghĩ đùa bỡn, nếu không ta liền giết con mèo thối này! Tin  ta đi, ta tuyệt đối sẽ không nương tay!” Hắn hận chết con mèo thối này rồi!

 

Nàng dĩ nhiên tin hắn sẽ làm như vậy, chỉ là thấy trên mặt, trên tay hắn đầy vết thương thê thảm không nỡ nhìn, cũng biết tròn trịa trận này bị đánh cho thảm thiết, nàng tin tưởng, nếu không phải tròn trịa còn có giá trị lợi dụng, người đàn ông này đã sớm giết nó .

 

“Ta sẽ theo ngươi, bất quá ngươi phải bảo đảm không làm tổn thương tròn trịa nữa, chờ rời đi Lam trang, lập tức thả nó, không thể giết nó, nếu không ta hiện tại kêu to, dù sao nếu như chúng ta quay đầu lại đều là chết, có ngươi chôn theo cũng không tồi.” Lam Thư Nguyệt cưỡng bách mình trấn định lại, ở trong lòng liều chết nhắc nhở mình phải kiên cường.

 

Trầm Ngũ cuối cùng miễn cưỡng gật đầu.”Được, ta đáp ứng.”

 

Long Nghiêm tâm cực kỳ không yên, để cho hắn cơ hồ muốn bỏ lại Lam Thư Nhật trở về Lam trang, chỉ có đem Thư Nguyệt thật chặt  ôm vào trong ngực, mới có thể làm cho tinh thần lo lắng của hắn ổn định lại.

 

“Long Nghiêm?” Lam Thư Nhật kêu, nghi ngờ  nhìn hắn thất thần. Hắn thế nào? Kêu vài tiếng cũng không trả lời.

 

“Cái gì?” Hắn hồi thần, ngửa đầu nhìn Lam Thư Nhật đứng trên thang.

 

“Ngươi làm sao vậy?”

 

Long Nghiêm lắc đầu.”Không biết, trong lòng ta rất bất an.”

 

“Ngươi ở đây lo lắng cho Thư Nguyệt, có đúng hay không?” Lam thư nói.”Ngươi a, bảo vệ quá mức.”

 

Long Nghiêm mím môi không nói, đây không phải là do bảo vệ quá mức, đây là một loại thật là bất an.

 

“Ta trở về Lam trang một chuyến.” Cuối cùng hắn rốt cục không kiềm chế được, lao ra khỏi tiệm vừa mới tu sửa, phi thân nhảy lên nóc nhà, cấp tốc  hướng Lam trang bay vút.

 

Hả? ! Đó là. . . . . . Tròn trịa?

 

Long Nghiêm nhảy xuống nóc nhà, chạy về phía con mèo trên mặt đất không tốn sức kéo được nó. Không phải là tròn trịa, tròn trịa là hung hãn như thế, sẽ không để cho mình bị thương nghiêm trọng như vậy, có lẽ chỉ là một con mèo rất giống tròn trịa thôi . . . . .

 

“Meo ô. . . . . .” Tròn trịa thống khổ rên, nó nhìn thấy Long Nghiêm.

 

“Tròn trịa!” Long Nghiêm nhẹ nhàng vì nó bắt mạch, trên người nó vết thương chồng chất, vết máu loang lổ, nghiêm trọng nhất chính là bị thương tới nội tạng, cùng gãy xương chân sau.

 

Hắn nhìn một chút bốn phía, hướng nó muốn đi không phải là Lam trang, nó muốn đi đâu?

 

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, hắn móc ra dược đan cứu mạng muốn cho tròn trịa ăn, nhưng nó không ăn.

 

“Tròn trịa ngoan, trước tiên ăn đan dược này đi.”

 

“Meo. . . . . .” Tròn trịa liếm tay của hắn, chính là không liếm đan dược, như muốn nói cho hắn biết cái gì đó.

 

“Tròn trịa, ngươi không ăn…, sẽ không thấy Thư Nguyệt, nhanh lên ăn nó.” Hắn đem đan dược nhét vào trong miệng nó, ép nó nuốt vào.

 

“Meo meo. . . . . .” Tròn trịa suy yếu  kêu.

 

Xác định nó đem đan dược ăn, hắn vội vàng nhặt hai nhánh cây, trước thay nó cố định chân sau thật tốt, sau đó mới cẩn thận ôm lấy nó, phi thân trở lại Lam trang.

4 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 9.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s