[Tú cầu mèo] Chương 10.2

Lại qua một tháng, chuyện giải dược vẫn không có tiến triển.

 

Lam Thư Nguyệt thường xuyên một người lẳng lặng  ngồi ở dưới tàng cây, khẽ vuốt ve bụng, đáy mắt có chút lo âu.

 

Nàng cũng không lo lắng cho mình có chết hay không, nàng lo lắng có đủ thời gian để cho nàng sinh hạ hài tử không, nàng mong mỏi đứa bé này có thể ngăn cản ý định cùng nàng xuống Hoàng Tuyền của Long Nghiêm.

 

Mỗi sinh mạng đều là trân quý, không có người nào nên vì ai mà chết, nếu tính mạng của nàng nhất định hết, nàng yên lòng tiếp nhận, nhưng hắn không được!

 

“Tiểu thư, nên dùng đồ ăn.” Hoa Quế đi tới dưới tàng cây, nhẹ nhàng chạm vào Lam Thư Nguyệt đang xuất thần, ưu tâm lo lắng nhìn hai hàng lệ trên má tiểu thư. Tiểu thư thế nào? Vì sao thương tâm? Bởi vì cô gia  lạnh nhạt sao?

 

Lam Thư Nguyệt nháy mắt mấy cái, chậm rãi phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy vẻ mặt Hoa Quế lo lắng, nàng bày ra nụ cười, cũng không được lâu đột nhiên lại rơi xuống hai giọt lệ.

 

“Tiểu thư. . . . . .”

 

“Ta không sao, là bởi vì mang thai, cho nên mới động một chút là chảy nước mắt, tâm tình có thể không cách nào khống chế, đây là bình thường, em không cần lo lắng.” Nàng lau nước mắt.

 

“Tiểu thư, nàng không cần gạt nô tỳ, nô tỳ cũng biết.”

 

“Em biết? !”

 

“Cô gia gần đây dường như rất ít trở về phòng, có đúng hay không?”

 

Lam Thư Nguyệt gật đầu, bởi vì hắn không ngủ không nghỉ  muốn cứu nàng a!

 

“Tiểu thư, tại sao nàng không tố cáo với lão gia hoặc thiếu gia chứ? Cô gia như vậy thật là  quá đáng, nô tỳ nhìn không được, nô tỳ nhất định phải. . . . . .” Lời nói căm phẫn của Hoa Quế đột nhiên bị cắt đứt, khiếp sợ nhìn chằm chằm người phía trước cách đó không xa, tiếp theo một cái chớp mắt, nàng kịp thời phản ứng, ôm lấy Lam Thư Nguyệt bỏ chạy.

 

“Hoa Quế?” Lam Thư Nguyệt bị giật mình.

 

“Có ai không! Người đâu mau tới a!” Hoa Quế không giải thích, liều chết  hô to, triển khai toàn bộ công lực dưới chân, ôm Thư Nguyệt chạy trối chết.

 

“Chạy nữa, ta đại khai sát giới.” Thanh âm lãnh khốc vang lên đồng thời Lý Ứng Vi đã phi thân đến phía trước Hoa Quế, chặn lại đường đi của các nàng.

 

Lam Thư Nguyệt giờ mới biết hành động của Hoa Quế là vì cái gì .

 

“Ngươi muốn làm cái gì?” Hoa Quế chất vấn.

 

“Ngươi. . . . . . Ngươi đừng làm loạn đó, tiếng kêu của ta rất nhanh sẽ làm mọi người tới, ngươi thức thời liền chạy ngay đi!” Hoa Quế để nàng xuống, hộ ở phía sau.

 

“Là thế này phải không?” Lý Ứng Vi cười lạnh, nói như vậy, đúng ý hắn.

 

“Đương nhiên là như vậy!” Hoa Quế hừ nói.

 

“Lý Ứng Vi , ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

 

“Hừ, đừng nóng vội, chờ người tới nói sau, ta tự nhiên sẽ nói ra mục đích của ta.” Lý Ứng Vi lạnh lùng nói.

 

Quả nhiên, chỉ lập tức, Long Nghiêm liền phi thân chạy tới, đáy mắt bao hàm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý Ứng Vi.

 

“Đừng vội  nổi giận, Tiêu đoạn hồn, ta hôm nay tới nơi này là muốn làm một giao dịch.”

 

Tiêu đoạn hồn? Chân mày Long Nghiêm nhăn lại, “Giao dịch gì?”

 

“Ta đưa cho ngươi cách điều chế giải dược, mà ngươi, cùng ta chiến một cuộc!” Hắn là đệ nhất thiên hạ, tuyệt đối không cho phép có người gọi là “Tiêu đoạn hồn” đủ để cùng hắn đối kháng!

 

“Được, ta đáp ứng!”

 

“Không!” Lam Thư Nguyệt kêu lên, muốn ngăn cản, đáng tiếc đã tới không kịp.

 

Lý Ứng Vi bỏ lại cách điều chế sau đó liền phi thân rời đi, chỉ để lại một câu nói, “Mười ngày sau, trên Cô Phong nhai.”

 

“Phụng bồi!” Bắt được cách điều chế, Long Nghiêm khó nén kích động, chạy vội tới trước mặt Lam Thư Nguyêt.”Thư Nguyệt, ta. . . . . .”

 

“Nếu như chàng đi ứng chiến, ta tuyệt đối sẽ không ăn giải dược !” Nàng cắt đứt lời của hắn, người kia là cao thủ đệ nhất trong giới sát thủ, nàng không cách nào trơ mắt nhìn hắn vì nàng chịu chết!

 

Long Nghiêm cau mày.”Thư Nguyệt, giống như Lận Khúc Vô chấp nhất với danh tiếng thần y đệ nhất, Lý Ứng Vi cũng là vì tranh 『đệ nhất 』. Mà ta, là vì mình, cho nên trận chiến này là không thể tránh khỏi .”

 

Nàng liều chết lắc đầu.”Chàng căn bản là vì ta, nếu không phải là ta, chàng như thế nào. . . . . .”

 

Ngón trỏ nhẹ chặn môi của nàng, “Ta thật sự là vì ta, vì để cho mình có thể cùng thê tử sống đến đầu bạc, vì để cho mình có thể cả đời dắt tay của nàng, vì mình có thể cùng nàng cùng hưởng niềm vui thú của người già, vì mình có thể lúc nào cũng nhìn thấy nụ cười ôn nhu của nàng, vì mình có được. . . . . . Hạnh phúc. Thư Nguyệt, ta tất cả đều là vì chính ta.”

 

Lam Thư Nguyệt nghẹn ngào, châu lệ chậm rãi rơi xuống.

 

“Như vậy, phu quân, chàng có thể đáp ứng ta một chuyện sao?”

 

Hắn ôn nhu cười một tiếng.”Nàng biết ta sẽ đáp ứng nàng bất cứ chuyện gì.”

 

“Vì ta, nhất định phải còn sống trở về.”

 

Hắn ôn nhu hôn nàng, “Ta đáp ứng nàng.”

Advertisements

4 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 10.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s