[Tú cầu mèo] Chương 10.1

Tròn trịa trở về rồi, mặc dù yếu ớt, nhưng cuối cùng Long Nghiêm vẫn giữ được tính mạng cùng chân của nó, nhưng là. . . . . .

 

Lam Thư Nguyệt lại mất tích!

 

Sắc mặt Long Nghiêm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Hoa Quế liên tục phát run, khóc đến nỗi nói không ra tiếng.

 

“Đem chuyện đã xảy ra nói rõ ràng!” Hắn hét lớn.

 

“Đại ca, để ta nói!” Trông cậy vào Hoa Quế là không thể nào, Long Ngâm bước tới.”Đại tẩu tự nguyện đưa xiêm áo đến thêu lâu, kết quả bởi vì phụ công đợi không thấy đồ được mang đến, liền tới hỏi thăm, mới biết đại tẩu vẫn không tới thêu lâu, dọc theo đường nhỏ đi tây viện  tìm kiếm, phát hiện giỏ trúc đặt ở trên đường nhỏ, cùng với chút  máu nhưng chung quanh không thấy thân ảnh đại tẩu.”

 

“Cũng đều là nô tỳ không tốt. . . . . .” Hoa Quế nghẹn ngào  nói.”Nếu như không phải là. . . . . .”

 

“Không có nếu như, chuyện đã xảy ra rồi!” Long Ngâm cắt đứt lời nàng, tránh cho nàng càng thêm chọc giận đại ca.

 

“Hừ! Ba người kia đâu? Đệ cũng vẫn duy trì giám sát bọn họ?”

 

“Trước mắt bọn họ vẫn ở khách sạn, không có tin tức  mới truyền về. . . .”

 

“Báo!” Tiếng người đến, thám tử phụ trách giám thị ba người Lý Ứng Vi người bọn họ chạy vào đại sảnh.

 

“Nói mau, có tin tức gì?”

 

“Có cỗ xe ngựa từ kinh thành dừng ở khách sạn, người tới là Lận Khúc Vô.”

 

“Lận Khúc Vô tới Ma thành!” Long Ngâm kinh ngạc. Hắn tới Ma thành làm cái gì? Chẳng lẽ muốn tự mình xem kết quả của « phản đồ »?

 

“Đúng vậy, sau khi vào khách sạn, không bao lâu, Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ liền điều khiển một xe ngựa khác hướng cửa thành rời đi, thuộc hạ suy đoán chúng định ra khỏi thành.”

 

“Ra khỏi thành?” Long Nghiêm cau mày trầm tư.”Chỉ có hai người bọn họ?”

 

“Đúng vậy, chỉ có điều trong xe ngựa dường như chở cái gì, bọn họ đem xe ngựa che rất kín.”

 

“Là Thư Nguyệt!” Long Nghiêm tiếp theo một cái chớp mắt liền phi thân rời đi Lam trang.

 

“Đệ cũng cùng đi.” Long Ngâm cũng thi triển khinh công, đi theo phía sau hắn.”Đại ca, huynh tốt nhất tỉnh táo một chút, đệ lo lắng đây là cái bẫy.” Hắn phí sức  đuổi theo Long Nghiêm.

 

“Bất kể là bẫy hay không, ta cũng sẽ đi.”

 

“Đệ biết, nhưng là đại ca cũng phải vì đại tẩu, nếu như đại ca trúng bẫy địch nhân, như vậy ai cứu đại tẩu?”

 

Không còn kịp rồi, xa xa, bọn họ đã thấy chiếc xe ngựa kia.

 

Tung người nhảy lên, Long Nghiêm nhảy trên xe ngựa, sau khi Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, cả người đã bị đánh bay cách xa xe ngựa, nặng nề rơi trên mặt đất.

 

Long Nghiêm không có ý định đi để ý tới bọn họ, siết dừng xe ngựa, đưa tay muốn đánh mở cửa đóng chặt.

 

“Chờ một chút, đại ca, cẩn thận một chút, có thể có bẫy.”

 

Long Nghiêm vươn tay ra, không chút do dự mở cửa xe. . . . . .

 

“Nguyệt!” Hắn nhìn thấy thân ảnh nằm trong xe ngựa, lập tức vọt vào, đem người đỡ lên.”Nguyệt, tỉnh.” Hắn vỗ nhẹ gương mặt của nàng, không có phản ứng.

 

Cau mày lấy tay bắt mạch, mạch tượng cho thấy nàng trừ giật mình ra thì không có những tổn thương khác.

 

Hắn thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy Lam Thư Nguyệt nhảy xuống xe ngựa, chạy trở về Lam trang.

 

Long Ngâm cau mày, nhìn xe ngựa cùng với hai người chết ngất ở cách đó không xa.

 

Thật là quá kỳ quái, bọn họ phí tâm tư  bắt Lam Thư Nguyệt đi, rồi lại khinh suất  như vậy để cho mình đem người cứu đi, làm cho hắn không nhịn được hoài nghi bọn họ rốt cuộc đang diễn trò gì?

 

Hơn nữa. . . . . . Vừa lúc sau khi Lận Khúc Vô đến Ma thành. . . . .

 

Lận Khúc Vô là người âm hiểm  ngụy quân tử, coi trọng danh tiếng hơn sinh mạng, lần này hắn rốt cuộc muốn làm cái gì?

 

Hắn có thể đem Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ cứu tỉnh, tra hỏi hai người bọn họ, nhưng hắn không nghĩ rằng bọn họ biết nhiều chuyện hơn so với hắn, cho nên cũng không cần làm điều thừa.

 

Chuyện khẳng định có ẩn tình, hắn vạn phần xác định.

 

Nhưng là. . . . . . Không có.

——————–

Hai tháng đã qua, sau khi thương thế của Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ khỏi hẳn, hộ tống Lận Khúc Vô về kinh thành, Lý Ứng Vi chẳng biết đi đâu. Mọi việc hết thảy bình thường, gió êm sóng lặng, thiên hạ thái bình!

 

Không, chưa tính là thiên hạ thái bình, ít nhất trong Lam trang đã có một người náo loạn rồi, từ ngày Long Nghiêm tuyên bố Lam Thư Nguyệt mang thai đã bắt đầu rồi.

 

“Tiểu tử thúi, ngươi lại dám để cho Thư Nguyệt mang thai, ta trước hết giết ngươi. . . . . .” Ngày thứ tư, Lam lão gia sáng sớm nhìn thấy Long Nghiêm thì liền hướng về phía hắn gầm thét những lời giống vậy.

 

“Meo meo.” Tròn trịa đã khôi phục thân thể, nó vẫn yêu thích nằm trên bờ vai rộng của Long Nghiêm, hướng về phía Lam lão gia nhe răng trợn mắt, cáu kỉnh gầm thét.

 

“Tròn trịa thối, ngươi dám chống đối ta, sẽ không sợ ta đem ngươi. . . . . .”

 

“Cha!” Lam Thư Nguyệt từ sau lưng Long Nghiêm nhô đầu ra, trong nháy mắt để cho thanh âm Lam lão gia im bặt, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc.

 

Khụ!” Nguyệt nhi, con. . . . . . Không sao chứ? Có khỏe không? Có nơi nào không thoải mái ?” Lam lão gia đối với nữ nhi hỏi han ân cần, thuận tiện tặng một cái liếc mắt cho con rể cùng tròn trịa.

 

“Cha, con nói rồi rất nhiều lần rồi, là con tự mình nghĩ muốn có một hài tử, cho nên năn nỉ Long Nghiêm đáp ứng, nếu như cha đối với Long Nghiêm tức giận, con cùng chàng dứt khoát đến Long gia bảo.” Nàng tựa vào trong ngực Long Nghiêm, cảnh cáo  nhìn phụ thân.

 

“Không cho phép!” Lam lão gia hoảng sợ  rống to, bất đắc dĩ đầu hàng, “Được được được, cha không tìm hắn trút giận, con không thể đến Long gia bảo, có biết hay không?”

 

“Chỉ cần cha tuân thủ cam kết, nữ nhi dĩ nhiên sẽ không đến Long gia bảo.” Nàng ôn nhu cười, mặc dù chỉ là thời kỳ đầu mang thai, nhưng đã dạt dào tình mẫu tử rồi.

 

Lam lão gia thở dài, “Nguyệt nhi, con thật không sao đúng không?” Ông thật sự lo lắng a, kể từ khi biết được nữ nhi mang thai, mấy ngày nay ban đêm ông luôn mơ thấy ái thê sinh xong huynh muội này sau đó kiệt sức mà ra đi.

 

“Phu quân, chàng nói cho cha, ta không sao.” Nàng hướng về phía Long Nghiêm mỉm cười.

 

“. . . . . . Thư Nguyệt không sao, có con phụng bồi, không có việc gì.” Long Nghiêm yên lặng một lát, mới chậm rãi  nói.

 

“Đều là ngươi làm hại còn dám nói, nếu không phải là ngươi. . . . . .” Lam lão gia không nhịn được lại muốn bắt đầu oán trách.

 

“Cha.” Lam Thư Nguyệt liếc ông, ý vị cảnh cáo mười phần.

 

“Quên đi ! Ta đi tìm Hoa Quế học điêu khắc.” Ông hừ hừ, xoay người rời đi.

 

Long Nghiêm dắt nàng trở lại trong phòng.

 

Tròn trịa vừa vào phòng, liền lập tức nhảy xuống vai Long Nghiêm, chạy đến gian phòng nhỏ phía sau, nơi đó hiện tại thành chỗ ở riêng của nó.

 

“Mệt mỏi sao?” Đem nàng nâng lên giường, hắn thay nàng kéo chăn.

 

“Không mệt.” Lam Thư Nguyệt lắc đầu, ngồi dựa trên giường, đối với hắn bày ra nụ cười vui vẻ.”Phu quân, chàng thích nam hài hay là nữ hài tử? Không thể nói là không quan trọng  đó!” Nàng tức thì nói, vừa đúng cắt đứt ba chữ chưa kịp ra khỏi miệng hắn.

 

“Nữ nhi, một nữ nhi giống nàng, dáng ngoài giống như nàng, cá tính giống như nàng, bởi như vậy nữ nhi nhất định sẽ được mọi người nâng niu che chở trong lòng bàn tay.”

 

Lam Thư Nguyệt lắc đầu một cái.”Nhưng ta thích nam hài, một nam hài giống phu quân, dáng ngoài giống như chàng, cá tính giống như chàng, thường ngày chàng dạy võ công cho con, ta ở một bên bảo vệ phụ tử hai người, lúc chàng dạy con thổi tiêu, ta sẽ ngâm xướng một khúc Thượng tà, về sau, nếu như con có muội muội, ta tin tưởng con nhất bảo vệ muội muội thật tốt. . . . . .” Có chút dừng lại, đáy mắt nàng nhiễm một tầng sương.”Phu quân, chàng nói có được hay không?”

 

“Ừ, nam hài cũng tốt, nam hài tương đối kiên cường, chúng ta làm cha mẹ  cũng không cần quá quan tâm.” Long Nghiêm thuận theo  nói. Khẽ vuốt gương mặt có vẻ tái nhợt của nàng, ở môi nàng ấn xuống một nụ hôn triền miên.

 

“Ưm. . . . . .” Nàng thở nhẹ, xụi lơ trong ngực hắn.

 

“Ngủ đi, chờ tỉnh ngủ còn phải uống thuốc.”

 

“Ừ.” Nhắm mắt lại, mặc cho hắn đỡ nàng nằm xuống, nàng rất nhanh liền chìm vào trong giấc mộng.

 

Long Nghiêm ngắm nhìn nàng thật lâu thật lâu, mới đứng dậy rời đi, nhìn thấy Hoa Quế đứng ở một bên, thấp giọng phân phó nói: “Nếu như sau khi tiểu thư tỉnh ta còn chưa  trở về phòng, nhớ để cho tiểu thư uống thuốc dùng bữa, còn có, tốt nhất một tấc cũng không rời  tiểu thư, biết không?”

 

“Dạ, Hoa Quế biết.”

 

Long Nghiêm gật đầu, xoay người rời khỏi phòng ngủ.

 

Ngoài cửa phòng, Long Ngâm chờ ở nơi đó.

 

“Đại ca.” Long Ngâm ngăn cản hắn.

 

“Có chuyện?” Hắn lãnh đạm  hỏi.

 

“Đại ca, thái tử chỉ còn lại thời gian là bốn tháng.”

 

“Ta sẽ không đi kinh thành.” Long Nghiêm cự tuyệt, lướt qua hắn, thẳng đi tới dược phòng vừa mới xây xong mười ngày trước, bắt đầu bốc thuốc chế thuốc.

 

“Đại ca, thái tử là một thái tử tốt, nếu khiến Nhị hoàng tử quỷ kế được như ý, hậu quả thật  không chịu nổi !” Long Ngâm chưa từ bỏ ý định, liều chết  khuyên.

 

“Không nên nói nữa, ta sẽ không rời đi.” Hắn quả quyết cự tuyệt.

 

“Đại ca!” Long Ngâm bịch một tiếng quỳ xuống, “Đại ca nếu không đáp ứng, Nhị đệ quỳ ở chỗ này không đứng dậy.”

 

Long Nghiêm làm như không thấy, tiếp tục công việc của hắn, thỉnh thoảng vùi đầu viết nhanh, thỉnh thoảng cau mày suy nghĩ, sẽ tiếp tục bốc thuốc chế thuốc, thời gian cứ như vậy qua mấy canh giờ, sắc trời dần dần tối.

 

Đã thấy sắc trời tối, hắn thở dài, vươn tay lên rồi lại ngồi trong chốc lát, mới đứng dậy rời đi dược phòng, không liếc mắt nhìn Long Ngâm đang quỳ gối một chỗ.

 

Đêm khuya, sau khi Lam Thư Nguyệt ngủ say, hắn xách theo đèn lồng lại tới dược phòng, dưới ánh nến vàng, nhìn thấy Long Ngâm vẫn quỳ bên ngoài dược phòng.

 

“Đứng lên đi, đệ quỳ nữa cũng vô ích.” Hắn than nhẹ.

 

Long Ngâm không nói, kiên trì quỳ.

 

“Hừ, coi như ta đến kinh thành cũng vô ích.”

 

“Đại ca không đi thử một chút, làm sao chắc chắn là không được!” Long Ngâm không đồng ý.

 

Đáy mắt Long Nghiêm nhất thời bi thương, nhìn hắn, thấp giọng than thở.

 

“Bởi vì ta đã chẩn qua người trúng độc của Lận Khúc Vô.”

 

“Cái gì? Người nào?” Long Ngâm kinh ngạc, ngay sau đó bừng tỉnh hiểu ra.”Là đại tẩu? !”

 

Long Nghiêm gật đầu.

 

Hắn đứng lên, “Đệ liền biết chuyện có cái gì không đúng, nhưng không nghĩ tới Lận Khúc Vô lại sẽ hạ độc thủ đối với đại tẩu? !”

 

“Hắn muốn chứng minh hắn lợi hại hơn ta, chứng minh ta chẩn không ra độc, chứng minh ta không giải được độc, chứng minh hắn mới xứng đáng là『đệ nhất 』!” Long Nghiêm cắn răng.

 

“Nhưng là huynh chẩn ra.” Độc này vào cơ thể người sẽ không lập tức bị mất mạng, có thời gian gần mười tháng, có thể để cho người trúng độc suy yếu, chết vô cùng tự nhiên, ngay cả chẩn không ra nguyên nhân.

 

“Ta chẩn ra, nhưng làm không ra giải dược cũng vẫn là uổng công, dược liệu giải dược  tổng cộng có hai mươi loại, chỉ là phân biệt mỗi một loại dùng bao nhiêu liều lượng đã rất khó khăn, huống chi trong quá trình sắc thuốc, chỉ cần sai lầm thứ tự một chút, cũng không thể dùng.”

 

“Phức tạp như vậy!” Ngay thứ tự sắc dược liệu đều phải suy nghĩ, vậy muốn thử nghiệm tới khi nào?

 

“Đại tẩu nàng. . . . . . Biết chuyện mình trúng độc sao?”

 

“Lận Khúc Vô khi bắt đầu liền nói cho nàng biết rồi, mà nàng lại vẫn có ý định gạt ta, nếu không phải là ta chẩn ra, ngay cả nàng chết thế nào ta cũng không biết!”

 

“Đã như vậy, tại sao còn phải mang thai?”

 

“Bởi vì Thư Nguyệt muốn dùng thời gian còn lại sinh cho ta hài tử, nàng nghĩ rằng sau khi có  hài tử, cho dù mất đi nàng, ta cũng đều vì  hài tử sống thật tốt, nhưng là nàng sai lầm rồi, nếu như ta không cách nào hoá giải độc cho nàng, hài tử sinh hạ sẽ  nhất định là cô nhi!”

 

Cho nên hắn nói thích nữ nhi, có hình dáng cùng tính cách như nàng, vậy sẽ để cho mọi người thương nữ nhi, yêu nữ nhi, bọn họ có thể an tâm rời đi. Nếu là nam hài cũng tốt, hắn sẽ có ông ngoại cùng cậu  thương yêu, hơn nữa bé trai tương đối kiên cường, bọn họ làm cha mẹ có thể an tâm.”Cho nên, hừ, ta không đi kinh thành, bởi vì đi cũng không có tác dụng, không bằng để cho ta ở chỗ này thí nghiệm, nếu ông trời thương ta, thương nàng, để cho ta điều chế chính xác phương thuốc, như vậy đệ cũng có thể đưa đến kinh thành đi cứu mạng Thái tử.”

 

“Đại ca, dứt khoát đem Lận Khúc Vô bắt tới, buộc hắn giao ra giải dược!”

 

Long Nghiêm lắc đầu, “Lận Khúc Vô chỉ có một viên giải dược, hắn đã sớm tự mình dùng.”

 

“Vậy chúng ta buộc hắn giao ra cách điều chế.”

 

“Vô dụng, hừ, làm những chuyện uổng công vô ích, ta tình nguyện tự mình điều chế .”

 

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Long Ngâm tinh thần suy sụp.”Những người khác biết không?”

 

“Thư Nhật cùng Long Hoa cũng biết.”

 

“Đệ giúp đại ca, nói cho đệ biết, đệ phải làm gì?”

Advertisements

4 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 10.1

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s