[Tú cầu mèo] Chương 8.1

Bốn người tới thư phòng, bình tĩnh ngồi xuống, Long Nghiêm liền trực tiếp mở miệng, “Có chuyện ta cảm thấy cần thiết phải nói cho ngươi biết, bởi vì ta đã dùng một thân phận khiến Lam trang rất có thể gặp phải  nguy hiểm lớn.”

 

Lam Thư Nhật rùng mình, “Tiêu đoạn hồn?” Tiêu đoạn gây thù chuốc oán hơi nhiều, nhưng là. . . . . . Người nào can đảm tìm tiêu đoạn hồn trả thù? Liều mạng người?

 

“Không.” Long Nghiêm lắc đầu.

 

Không phải ?  Vậy. . . . . .

 

“Là Mai Dịch Thần.”

 

Mai Dịch Thần? Kỳ quái, cái tên này có chút quen tai.

 

“Nếu như ngươi không biết Mai Dịch Thần là hạng người gì, như vậy Lận Khúc Vô có nghe qua chưa?” Long Ngâm nói.

 

“Lận Khúc Vô? ! Đương đại thần y Lận Khúc Vô, dĩ nhiên nghe qua.” Lam Thư Nhật gật đầu, đột nhiên cổ quái nhìn Long Nghiêm.”Đừng nói cho ta Lận Khúc Vô thật ra cũng là ngươi, ta tuyệt đối sẽ không tin tưởng, bởi vì ta biết hắn, hắn đã chẩn bệnh cho Lam Thư Nguyệt” Thứ hai nữa là về tuổi tác, có khi đã chết cũng nên.

 

“Không, lão đầu tử kia không phải là ta, ta chỉ là đã từng hướng hắn học y thôi.” Long Nghiêm nói.

 

“Ngươi là đồ đệ Lận Khúc Vô? Đợi một chút. . . . . .” Lam Thư Nhật đột nhiên khiếp sợ trợn to mắt, “Ngươi chính là Mai Dịch Thần kia? !”

 

“Ngươi biết?”

 

“Ta cảm thấy cái tên này có chút quen tai, ta nhớ ra rồi, Mai Dịch Thần chính là tam đồ đệ của Lận Khúc Vô, là người phản bội sư môn hơn nữa còn đại khai sát giới giết mấy trăm. . . . . . A, rất nhiều người – Mai Dịch Thần!”

 

“Ha ha!” Người cười to là Long Ngâm.”Ngày đó ta mới vừa trở lại Ma thành, ở trong tửu lâu cũng nghe người ta nói như vậy, trên giang hồ rốt cuộc đem Đại ca truyền thành cái dạng ma đầu gì  a.”

 

“Ta biết lời đồn đãi luôn là thổi phồng, ta cũng sẽ không tin hoàn toàn, nhưng Mai Dịch Thần vong ân phụ nghĩa phản bội sư môn là thật, không phải sao?”

 

“Đó là bởi vì đại ca vốn không có nhận Lận Khúc Vô làm sư phụ, ban đầu là đại ca lấy một vạn lượng bạc trao đổi học y ba năm, mọi người nói chỉ học y, không vào cửa bái sư. Ai ngờ ba năm sau Lận Khúc Vô lại phát hiện  không biết dạy đại ca thế nào mà ngắn ngủn trong ba năm, y thuật của đại ca so với hắn trở nên lợi hại rất nhiều, tiến tới sinh lòng ghen tỵ. Lúc đại ca rời đi, dùng tiền thuê năm tên sát thủ đi giết đại ca nhưng ngược lại lại bị đại ca phế đi.”

 

Lam Thư Nhật hơi giật mình nghe phiên bản hoàn toàn mới, sau đó quyết định một lần nữa, không bao giờ tin tưởng lời đồn đại của giang hồ.

 

“Vậy bây giờ? Lận Khúc Vô bây giờ là thần y đệ nhất của một nước, địa vị cao quý, Long Nghiêm cũng đã là Long Nghiêm, tại sao còn có người muốn tìm 『 Mai Dịch Thần 』?”

 

“Chuyện này, sẽ phải hỏi Long Ngâm.” Long Nghiêm nhìn về phía Long Ngâm.

 

Sắc mặt Long Ngâm rất nhanh thoáng qua một tia không được tự nhiên.

 

“Hửm, tại sao hoàng thất lại đột nhiên vội vã tìm kiếm ba đồ đệ của Lận Khúc Vô? Tại sao đệ rời khỏi kinh thành đi tới Ma thành?” Long Nghiêm hỏi.

 

Long Ngâm không trả lời, mím môi không nói.

 

“Nghe nói. . . . . . Thái tử trúng độc.” Lam Thư Nhật đột nhiên nói.

 

Long Ngâm chợt trừng hắn, “Chuyện này là bí mật!”

 

“A? Thì ra là có thật?” Lam Thư Nhật là ngoài ý muốn, vốn là quyết định không hề tin tưởng lời đồn đãi, không nghĩ tới lời đồn này ngược lại là thật.

 

“Thái tử? Không phải là. . . . . .” Long Hoa bừng tỉnh hiểu ra, bị Long Ngâm trừng, lập tức im miệng.

 

“Hửm, đệ rốt cục đã hạ độc thủ rồi?” Long Nghiêm trực tiếp hỏi.

 

“Đại ca, không phải là đệ!” Long Ngâm không nhịn được liếc mắt một cái.

 

“Không phải? Ta còn tưởng rằng đệ rốt cục không cách nào nhịn được, cho nên dứt khoát độc chết hắn .” Long Nghiêm gật đầu một cái.

 

“Các ngươi đang nói cái gì?” Lam Thư Nhật phát hiện có cái gì không đúng, Long Ngâm ở kinh thành rốt cuộc là thân phận gì?”Ngươi tại sao có thể  hạ độc thái tử?”

 

“Giống như có một ngày ngươi không thể nhịn được nữa, giết Long Hoa, ta cũng vậy sẽ bất ngờ làm như thế.” Long Nghâm nhún vai.

 

“Hả? Tiểu Nhật Nhật làm sao có thể. . . . . .” Long Hoa vội vàng kháng nghị.

 

“Ngươi câm miệng!” Lam Thư Nhật trong nháy mắt liền hiểu.

 

“Thái tử trúng độc! Lận Khúc Vô không cách nào chữa sao?” Long Nghiêm trầm ngâm.

 

“Căn bản là do Lận Khúc Vô hạ độc! Hắn đã bị Nhị hoàng tử mua chuộc, tuy hắn được gọi là thần y, thế nhưng lại chế tạo độc dược bí truyền hại người.”

 

“Cho nên hoàng thất mới nghĩ đến tìm ba đồ đệ của Lận Khúc Vô, xem có biện pháp nào giải độc, phải không?” Lam Thư Nhật thoáng suy luận.

 

“Không sai, chỉ là đại đồ đệ cùng nhị đồ đệ y thuật thường thường, ngay cả chẩn cũng chẩn không ra được thái tử có hiện tượng trúng độc, cho nên. . . . . .”

 

“Cho nên ngươi đem hi vọng đặt ở trên người Mai Dịch Thần.” Lam Thư Nhật gật đầu, coi như là hiểu rõ.”Nếu  tính mạng  thái tử còn có cơ hội, nhất định là có người sẽ không để cho hắn còn sống đến kinh thành phá hư kế hoạch của bọn họ, mà trước mắt hắn ở tại Lam trang, vì vậy mới có thể nói Lam trang đang gặp nguy hiểm, phải không?”

 

“Là 『có thể 』 gặp phải.” Long Nghiêm nhấn mạnh.

 

Lam Thư Nhật khiêu mi.”Có thể?”

 

“Đó là dự đoán xấu nhất, nhưng ta cũng không nghĩ để cho chuyện tới tình cảnh như thế.” Bởi vì trừ phi hắn chết, nếu không sẽ không thay đổi thành như vậy.

 

“Ngươi sẽ đi kinh thành sao?” Lam Thư Nhật hỏi.

 

Long Nghiêm nhìn về phía Long Ngâm.”Không biết.”

 

Long Ngâm rũ mắt xuống, không nói thêm gì, từ trong lòng ngực lấy ra tranh vẽ ba người.

 

“Đây là lúc ta ở tửu lâu nhìn thấy ba người, trong đó hai người này không đáng ngại.” Hắn chỉ chỉ Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ, lại chỉ Lý Ứng Vi, “Người này mới đáng lo, hắn là sát thủ võ nghệ cao nhất của Nhị hoàng tử, là người lấy việc giết người làm niềm vui thú.”

 

“Chờ một chút, ngươi đã biết bọn họ, bọn họ làm sao không biết ngươi? Ngươi không phải là người tiếp xúc một lần liền quên, không phải sao?” Lam Thư Nhật tìm ra vấn đề.

 

“Không, ở kinh thành, ta chính là loại người như vậy.” Long Ngâm cười khẽ, “Coi như ra mắt một trăm lần, cũng sẽ không nhớ ra ta.”

 

Lam Thư Nhật hoài nghi.

 

“Trở lại vấn đề, ba người này là quân tiên phong, Trầm Ngũ cùng Hứa Vĩ phụ trách dò đường, xác định đại ca chính là Mai Dịch Thần sau đó lập tức trở về báo, mà Lý Ứng Vi   là người tới Ma thành chịu trách nhiệm trừ tận gốc.”

 

“Cái đó. . . . . .” Vẫn rất yên lặng ngồi bên cạnh Lam Thư Nhật, Long Hoa chẳng khác gì người vô hình đột nhiên lên tiếng để chứng minh sự tồn tại của mình.

 

“Làm sao?” Lam Thư Nhật cùng Long Ngâm trăm miệng một lời, tức giận trừng hắn.

 

“Ta có biện pháp có thể đem tổn thất phe ta xuống đến thấp nhất.” Long Hoa cười.

 

“Nói một chút coi.” Long Nghiêm gật đầu.

 

“Đã có người muốn đại ca cứu mạng, cũng không thể ngồi mát ăn bát vàng đi, hai người bọn họ sẽ để người của mình chiến đấu cho đến khi ta chết ngươi sống, thái tử bên kia nếu thắng, chúng ta nhẹ nhõm, nếu không may mắn bị thua, ít nhất cũng sẽ làm giảm sức lực chiến đấu bên Nhị hoàng tử cho nên nếu chúng ta tiếp tục chiến, cũng sẽ không phải cố hết sức, đúng không?” Long Hoa đắc ý nói.

 

“Điều này sao còn phải chờ đến lượt đệ nói!” Long Ngâm khịt mũi khinh thường, “Lý Ứng Vi đến Ma thành  dọc theo đường đi giết bao nhiêu nhân mã Thái tử phái tới, ngươi biết không? Võ công của hắn cao cường, chiêu võ ác độc, xuất thủ cũng hoàn toàn không lưu tình, theo ta được biết, trừ 『 Tiêu đoạn hồn 』đã mất tích tám năm ra, trước mắt trên giang hồ có rất ít người có thể đánh lại hắn.”

 

“Vậy hãy để cho Tiêu đoạn hồn đi đối phó hắn đi!” Lam Thư Nhật nhìn Long Nghiêm một cái, đứng dậy đi tới trước tủ sách, lại cầm một hộp gỗ hình chữ nhật, xoay người đặt trong tay Long Nghiêm.”Cho ngươi.”

 

“Đây là. . . . . .” Long Nghiêm khiêu mi, nhìn hộp dài trong tay.

 

“Thật ra không phải là. . . . . .” Hai người khác như hiểu ý, vừa mới mở miệng, Long Nghiêm đã đem hộp dài mở ra, bên trong rõ ràng là hắc ngọc tiêu.”Quả nhiên là hắc ngọc tiêu.”

 

Long Nghiêm có chút kinh ngạc  lấy ra hắc ngọc tiêu, “Ttại sao nó ở trên tay ngươi?”

 

“Ta chuộc về, ngươi tổng cộng thiếu ta ba vạn năm nghìn tám trăm sáu mươi tám lượng bạc.”

Advertisements

9 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 8.1

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s