[Tú cầu mèo] Chương 7.2

Kể từ khi tiếp quản  Long gia bảo tới nay, Long Hoa mỗi ngày đêm đều làm trâu làm ngựa, hắn đã có một thời gian thật dài không đến Lam trang la cà xem đại ca, cùng với trêu chọc Lam Thư Nhật một chút.

 

Cho nên, khi hắn nhận được tin đại ca”gọi đến”, lập tức vội vã  rời đi bữa tiệc cùng mấy thương gia Đại lão bản, trực tiếp chạy tới Lam trang.

 

“Tiểu Nhật Nhật –” vừa thấy được Lam Thư Nhật hắn ngày đêm mong nhớ, hắn lập tức nhiệt tình vọt tới.

 

Lam Thư Nhật xoay người lại, đang lúc Long Hoa muốn cho hắn một cái ôm nhiệt tình, đồng  thời  nhấc chân không chút lưu tình  đá một cước ngay giữa ngực của Long Hoa.

 

” Ách!. . . . . .” Khụ. Long Hoa che ngực, một hơi thiếu chút nữa nói không nổi.”Tiểu Nhật Nhật, ngươi thật là ác độc a!”

 

” Họ Long các ngươi đích thực là khiến người chán ghét!” Hắn tức giận nói.

 

“Vậy ta sửa họ Lam là được.” Long Hoa thuận theo” ý dân ” .

 

Lam Thư Nhật tức giận  nhìn chằm chằm hắn. Người Long gia bọn họ là như thế nào? Đổi tên sửa họ thành thích rồi!

 

“Ngươi tới Lam trang làm cái gì?”

 

“Đương nhiên là nhớ ngươi, cho nên mới tới xem ngươi một chút để an ủi nỗi khổ tương tư. . . . . .”

 

“Long Hoa, ngươi có phải muốn ta giết ngươi mới hài lòng hay không?” Lam Thư Nhật rất nghiêm túc nói. Hắn không biết Long Hoa nghiêm túc hay là cố ý tìm hắn phiền toái, nhưng hắn đối với long dương chi phích** một chút hứng thú cũng không có, nếu như Long Hoa  tiếp tục nói nữa, hắn thật sự sẽ động thủ!

**là gay ý ;))

 

Long Hoa giơ hai tay đầu hàng, hắn biết rõ giới hạn của Lam Thư Nhật.

 

“Là đại ca tới tìm ta, nói có chuyện muốn bàn bạc.”

 

Lam Thư Ngày cau mày, hôm nay Long Nghiêm cũng đột nhiên nói có chuyện muốn cùng hắn nói, không nghĩ tới ngay cả Long Hoa Long Nghiêm cũng mời đến. Hắn có dự cảm, chuyện nhất định không đơn giản!

 

“Đi theo ta.” Bỏ qua người đang vui mừng, Lam Thư Nhật dẫn Long Hoa đi tới Tú khinh lâu, xa xa liền nhìn thấy Long Nghiêm cùng Lam Thư Nguyệt ở trong vườn hoa tản bộ.

 

Long Hoa nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, người kia không phải là đại ca, tuyệt đối không phải!

 

“Đây là quỷ kế gì?” Hắn mờ mịt nhìn Lam Thư Nhật.

 

“Cái gì?” Lam Thư Nhật ngẩn ra, không hiểu người này hôm nay hỏi có ý gì.

 

“Người kia không thể nào là đại ca, là ngươi tìm người dịch dung?” Long Hoa tuyệt đối không tin nam tử  đang ân cần chăm sóc một cô nương, mặt ôn nhu thâm tình, thậm chí chơi đùa với một con con mèo để có được một nụ cười của mỹ nhân, chính là đại ca lãnh khốc của hắn.

 

Lam Thư Nhật có thể lý giải, bởi vì Long Hoa và hắn cũng đều trải qua, nhưng sau khi hiểu được ý của Long Hoa, hắn lại vui mừng, là Long Nghiêm trở thành em rể hắn.

 

“Hắn tên là 『 Lam Mai 』.” Lam Thư Nhật cố ý nói.

 

Trán Long Hoa đầy hắc tuyến, một hàng quạ đen từ đỉnh đầu cạc cạc bay qua.

 

“Ta. . . . . . Có thể xin hỏi tại sao gọi là『 Lam Mai 』 không?”

 

“Hắn nói muốn sửa thành họ Lam, sau đó muội muội ta yêu mai, cho nên hắn phải gọi Lam Mai.” Lam Thư Nhật nhún vai.

 

Long Hoa ngửa mặt lên trời thở dài, Lam Thư Nhật vừa nói như thế, hắn ngược lại khẳng định người  kia chính là Long Nghiêm, vẫn tuỳ ý chọn tên như vậy.

 

“Ta chết cũng không tin tưởng!” Hắn không cách nào tiếp nhận kẻ ngốc như vậy làm đại ca nữa! Ô ô. . . . . .

 

“Vậy ngươi đi chết đi.” Lam Thư Nhật lười cùng hắn cãi cọ.

 

“A!” Tiểu tử này cũng là người vô tình, ô ô, hắn thật xấu số.”Ta xem không nổi nữa!” Long Hoa xoa cả người nổi da gà, sẽ tiếp tục nhìn nữa, hình tượng đại ca ở trong lòng hắn anh minh thần võ  sẽ bị sụp đổ.

 

Lam Thư Nhật hừ một tiếng, đi tới đằng trước, dẫn hắn đi đến chỗ Long Nghiêm cùng Lam Thư Nguyệt.

 

Khác hẳn với bầu không khí  không vui vẻ  của  hai người, Long Nghiêm cùng Lam Thư Nguyệt bên này ngọt ngào, ân ân ái ái, nhưng khi Long Nghiêm giương mắt liếc hướng Long Hoa thì Long Hoa vô cùng khẳng định, ô ô. . . . . . Người này thật sự là đại ca của hắn.

 

“Đại ca, đệ tới .”

 

“Ừ.” Long Nghiêm gật đầu, để cho ái thê ở trong đình ngồi xuống, rồi sau đó nhìn về phía sau bọn họ.

 

Hai người quay đầu lại, nhìn thấy Long Ngâm cùng Hoa Quế thong dong mà đến.

 

“Hả? Cũng? !” Long Hoa nhìn lên thấy Long Ngâm, đầu tiên là hoài nghi  xoa xoa mắt, ngay sau đó sợ hãi kêu một tiếng, trốn sau lưng Lam Thư Nhật.

 

“Ngươi làm gì? !” Lam Thư Nhật không nhịn được rống, muốn tránh ra, lại bị Long Hoa từ phía sau kéo lấy.

 

“Hì hì, đã lâu không gặp, Tam đệ, đệ mạnh khỏe a!” Long Ngâm cười khanh khách  chào hỏi.

 

“A, ha ha, nhị ca, biệt lai vô dạng.” Từ sau lưng Lam Thư Nhật lộ ra một cái đầu, Long Hoa cười khan. Ô ô, nhị ca trở về lúc nào? Đại ca tại sao không có nói cho hắn biết nhị ca ở chỗ này chứ? Nếu như sớm biết nhị ca ở chỗ này, hắn chết cũng sẽ không tới.

 

“Nhờ phúc Tam đệ, nhị ca hết thảy đều tốt, vô cùng tốt, thật là cám ơn đệ, hôm nào nhị ca nhất định sẽ tìm cơ hội báo đáp đệ cho thật tốt.” Long Ngâm cười càng thêm ngọt.

 

“A a? Nhị ca không cần khách khí, ha ha, cũng không cần báo đáp, đây là Tam đệ phải làm, không cần báo đáp, ngàn vạn lần không cần.”

 

“Thì ra là. . . . . . đúng là Tam đệ 『 cần phải 』 làm a. . . . . .” Long Ngâm cười liếc nhìn hắn, khiến cho Long Hoa càng cảm thấy sợ nổi da gà.

 

“Tốt lắm, ân oán giữa các ngươi tự mình từ từ giải quyết.” Long Nghiêm ngăn hai người, chuyển sang Lam Thư Nguyệt, đem tròn trịa trên vai để xuống, đặt ở trên đất, cũng lên tiếng ngăn lại hành động nó muốn nhảy lên trên đùi  nữ chủ nhân.”Thư Nguyệt, ta cùng mọi người có chút chuyện làm ăn muốn bàn bạc, nàng mang theo tròn trịa về phòng trước đi được không?”

 

Lam Thư Nguyệt nhìn mấy nam nhân, cuối cùng gật đầu một cái, “Ừ.”

 

Khẽ vuốt một chút đôi má phấn nộn của nàng gần đây đã không hề tái nhợt nữa, hắn mới chuyển sang Hoa Quế, “Hoa Quế, ngươi tạm thời phụng bồi tiểu thư, chờ một chút uống xong thuốc, nhớ canh cho tiểu thư ngủ trưa.”

 

“Dạ, cô gia.” Hoa Quế tiến lên, dìu Lam Thư Nguyệt đứng dậy: “Tiểu thư, chúng ta trở về phòng đi!”

 

“Tròn trịa đi thôi.” Lại nhìn Long Nghiêm một cái, Lam Thư Nguyệt rũ mắt, xoay người trở về phòng.

 

Trở lại trong phòng  nàng lo lắng.”Hoa Quế. . . . . .”

 

Hoa Quế vì nàng rót một chén thuốc, nâng đến trước mặt nàng.”Sao vậy? Tiểu thư?”

 

Lam Thư Nguyệt nhận lấy, uống xong một hớp, nhìn về phía mấy nam nhân ngoài cửa sổ kia.

 

“Hoa Quế, em có cảm giác gần đây cử chỉ bọn họ có chút kỳ quái, giống như xảy ra chuyện gì hay không.”

 

“Có sao?” Hoa Quế nghi ngờ.”Tiểu thư, có muốn Hoa Quế đi hỏi thăm một chút?”

 

Lam Thư Nguyệt do dự một chút, cuối cùng vẫn là lắc đầu.

 

“Không cần, nếu như phu quân muốn cho ta biết, sẽ chủ động nói cho ta biết, có  thể chẳng qua là trên phương diện làm ăn, có phu quân cùng Nhật ca ra tay, nhất định không thành vấn đề.” Có thể là Long Hoa ban đầu quản lý Long gia bảo, kinh doanh có chút vấn đề, cho nên mới tìm phu quân thương lượng.

 

“Được rồi! Nô tỳ cũng  không đi nghe nữa.” Hoa Quế ngay thẳng gật đầu.”Đúng rồi, tiểu thư, Long Nhị gia hôm qua cả buổi tối đột nhiên nói một câu nói khiến cho em nghĩ mãi không hiểu!”

 

“Nói cái gì?”

 

“Hắn nói, chờ giải quyết chuyện bên này xong, hắn nên tự mình quyết định con đường của chính mình.” Hoa Quế suy nghĩ sâu xa cau mày.”Long Nhị gia tại sao không biết mình muốn đi đâu chứ?”

 

Nhưng mà chuyện  Lam Thư Nguyệt nghĩ đến chính là « giải quyết chuyện phiền toái »?

 

Sắc mặt của nàng dần dần tái nhợt, chẳng lẽ. . . . . . Thật sự đã xảy ra chuyện gì sao?

Advertisements

3 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 7.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s