[Tú cầu mèo] Chương 6.1

Nhìn người trên giường an ổn ngủ, Long Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, có chút tức giận lời nói của Long Hoa, nhưng Long Hoa nói cũng không sai, hắn không còn là một mình nữa, hắn có một nhược điểm, chính là Lam Thư Nguyệt.

 

Thật ra thì, ngay từ lúc hai năm trước ở Cảnh Sơn tự cứu nàng, hắn vì tìm nàng nên mới quyết định ở Ma thành định cư thì lúc đó nàng cũng đã thành nhược điểm của hắn rồi!

 

“Meo. . . . . .” Tròn trịa vẫn nằm ở trên vai hắn kêu to một tiếng.

 

“Xuỵt!” Long Nghiêm lập tức xuỵt nhẹ, đứng dậy đem nó thả ra ngoài phòng.”Đi hoạt động một chút, đừng đến quấy rầy Thư Nguyệt.” Con mèo coi như là động vật hoạt động ban đêm, chẳng qua là trải qua nuôi, loại tập tính này có chút không rõ ràng, nhưng mấy ngày gần đây, tròn trịa ban ngày không thấy bóng dáng, buổi tối tinh thần sáng láng  xuất hiện. Hắn đành phải chịu trách nhiệm “quản giáo” nó, không để cho nó tới quấy rầy Thư Nguyệt.

 

Trở lại mép giường ngồi xuống, nhìn nàng, hắn suy nghĩ lộn xộn.

 

Hắn không quan tâm nàng trở thành nhược điểm của hắn, nhưng hắn lại không thể không quan tâm chuyện mình làm liên lụy tới nàng. Nếu như bởi vì hắn mà để cho nàng bị thương tổn, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bản thân!

 

“Phu quân?” Mơ mơ màng màng  tỉnh lại, nhìn thấy bóng đen bên giường trái tim Lam Thư Nguyệt mãnh liệt giật mình, bình tĩnh nhìn lên, sau đó thấy rõ ràng là ai, nàng thở phào nhẹ nhõm, rồi lại để cho vẻ mặt hung  tợn của hắn làm cho sợ hết hồn.

 

Long Nghiêm phục hồi lại tinh thần, thần sắc chợt chuyển, khôi phục thành bộ dáng lúc trước.

 

“Đánh thức nàng?” Hắn ôn nhu chạm nhẹ gương mặt có vẻ hồng nhuận của nàng.

 

“Ban đêm luôn đột nhiên tỉnh lại một hai lần.” Lam Thư Nguyệt lắc đầu một cái, muốn ngồi dậy.

 

Hắn lập tức đỡ nàng dậy, lấy  hai gối  đệm đặt ở sau lưng nàng.

 

“Vẫn là  không ngủ ngon?” Hắn cau mày.

 

“Đã tốt hơn rất nhiều rồi, trước kia dường như cả đêm trằn trọc, đây đều là công lao của phu quân.” Nàng đứng thẳng người dậy đến gần hắn, giơ tay lên vén tóc mai cho hắn.”Phu quân, đã xảy ra chuyện gì sao?”

 

Hắn kinh ngạc  nhướng mày.”Tại sao hỏi như thế?”

 

“Bởi vì chàng nhíu mày lại thật chặt.” Nàng vuốt lên nếp nhăn trên mi cho hắn.

 

Giơ tay bắt được tay của nàng, ôm trọn trong lòng bàn tay chính mình, tay nàng hết sức mềm mại, giống như người của nàng, lòng của nàng.

 

“Không có gì, nàng đừng suy nghĩ lung tung.” Không nên để cho nàng suy nghĩ nhiều, đối với thân thể của nàng không tốt.

 

“Phu quân. . . . . .” Lam thư Nguyệt hỏi, mi nhuộm một tia mất mát.”Là Nhật ca lại làm khó dễ chàng sao?”

 

Lại?”Lam Thư Nhật khi nào làm khó ta?” Vì không để ý suy nghĩ người khác, hắn rất ít khi tốn tâm tư  ở trên người khác.

 

“Phu quân đừng giấu giếm ta, ta biết mấy ngày trước đây Nhật ca đi tìm chàng, nếu như chàng không muốn, đừng vì ta mà miễn cưỡng chính mình, được không?”

 

Vẻ mặt Long Nghiêm không thay đổi, vừa ý gật đầu, mấy ngày trước Lam Thư Nhật đúng là đi tìm hắn, nhưng hắn nói cái gì sao?

 

Cố gắng  hồi tưởng, chuyện Thư Nguyệt cho rằng làm hắn suy nghĩ rốt cuộc là chuyện gì chứ?

 

Thấy hắn im lặng, Lam Thư Nguyệt khe khẽ thở dài.

 

“Thật xin lỗi, Nhật ca trước kia sẽ không như vậy, ta mặc dù không biết giữa Nhật ca và Long Hoa rốt cuộc có đụng chạm gì, nhưng đại ca khẳng định rất giận Long Hoa, cho nên mới giận chó đánh mèo trên người chàng, xin chàng đừng trách đại ca, được không?”

 

“Thư Nguyệt. . . . . .” Long Nghiêm thấy nàng khó nén vẻ u sầu, khó khăn nhìn nàng.”Thư Nguyệt, nàng trực tiếp nói cho ta biết đi, Lam Thư Nhật rốt cuộc làm khó ta cái gì, ta thật không nghĩ ra.”

 

Lam Thư Nguyệt lăng ngốc, tiếp theo ôn nhu cười một tiếng.

 

“Cám ơn phu quân.” Nàng cho là hắn an ủi nàng, là nói hắn đã không để ý hành động của Nhật ca.

 

“Cám ơn ta?”

 

“Cám ơn phu quân đại lượng, không trách Nhật ca.”

 

“Nhưng là Thư Nguyệt, ta thật không nghĩ ra, nàng không nói cho ta sao?”

 

Nàng nháy mắt mấy cái.”Phu quân. . . . . . Là thật sự quên mất?”

 

“Vừa rồi không phải ta đã nói rồi sao?” Nhìn thấy bộ dạng nàng ngây ngốc, Long Nghiêm không nhịn được câu dẫn khoé môi, lộ ra một ít ý cười khó có được.

 

“Nha!” Nàng thấp giọng hô, mê muội  nhìn nụ cười khó gặp  .

 

“Nàng thế nào?” Hắn cảm thấy hồ nghi, thích thú ôn nhu hỏi thăm.

 

Lam Thư Nguyệt không cách nào chớp mắt, nàng dĩ nhiên biết bộ  dáng hắn đẹp mắt, nhưng mới vừa cười một chút, khiến cho người ta cảm giác hắn thêm nhu hòa, có vẻ càng tuấn mỹ, làm cho nàng không nhịn được chăm chú nhìn hắn.

 

“Thư Nguyệt?” Long Nghiêm bị nàng nhìn thấy có chút không được tự nhiên, lại vẫn không nhịn được lo lắng nàng làm sao.

 

Hắn đối với nàng thật tốt, cẩn thận quan tâm chăm sóc, hơn nữa chỉ đối với một mình nàng.

 

Làm sao bây giờ? Nàng là làm sao? Chỉ là nhìn hắn như vậy, cũng tự mình đỏ mặt nóng tai, nhịp tim thật loạn.

 

“Nàng có phải là không thoải mái hay không? Gương mặt thật là đỏ, nóng rần lên sao?” Hắn giơ tay chạm trán của nàng, chân mày lo lắng nhíu lên, “Hơi nóng.” Hắn lấy tay bắt mạch, phát hiện mạch tượng nàng dồn dập, trừ lần đó ra không có những bệnh trạng khác, ngẩng đầu nghi ngờ  nhìn nàng, “Thư Nguyệt, nàng sao vậy?”

 

“Ta không sao, chẳng qua là cảm thấy. . . . . .” Gương mặt đỏ hơn.

 

“Cảm thấy như thế nào?”

 

“Ta chỉ là cảm thấy. . . . . . Phu quân thật là đẹp mắt.”

 

Đường cong trên gương mặt Long Nghiêm trở nên cứng ngắc, gương mặt ở trong chớp mắt đỏ lên rồi, nàng không có chút nào che giấu ánh nhìn nóng bỏng, cả tâm rung động, không nhịn được cúi người hôn bờ môi nàng.

 

Một hồi triền miên hôn sâu, hai người hơi thở dồn dập.

 

“Đáng chết!” Long Nghiêm không nhịn được khẽ nguyền rủa.”Đừng nhìn ta như vậy, bằng không ta sẽ nhẫn không được!” Hắn không giữ được tự chủ nữa rồi.

 

Gương mặt Lam Thư Nguyệt càng thêm đỏ, nhưng nàng vẫn e lệ  nhắm mắt lại, hai tay vòng trên cổ của hắn, đem hắn kéo xuống, hôn hắn.

 

“Thư Nguyệt?” Hắn nồng đậm thở gấp, dường như muốn trì hoãn không được, nhưng là thân thể của nàng. . . . . .

 

“Ta. . . . . . Không có chuyện gì, ta đã tốt hơn rất nhiều rất nhiều, để cho ta trở thành thê tử chân chính. . . . . .” Lam Thư Nguyệt ngượng ngùng  nói nhỏ.

 

Một lời quan trọng này làm cho tự chủ của hắn oanh một tiếng hỏng mất, đè nén  dục vọng trong nháy mắt tan vỡ.

Các nàng mong chờ điều gì a~

cơ mà đọan này chả có gì cả, có làm các nàng mừng hụt k ? ;))

 

“Ta sẽ rất cẩn thận, rất cẩn thận. . . . . .” Giơ tay lên khẽ run vì nàng nhẹ thoát quần áo, nhìn thân thể mềm mại mảnh khảnh của nàng, nhẹ giọng thở dài, ôn nhu yêu ngữ, tiên tử trong lòng hắn làm hắn tưởng nhớ hơn hai năm qua, tối nay cuối cùng cũng thuộc về hắn. . . . . .

 

Hắn vẫn còn quá mức kịch liệt.

 

“Nàng có khỏe không?” Triền miên đi qua, Long Nghiêm bất an hỏi thăm nữ nhân nằm sấp trên người hắn.

 

Lỗ tai dán ở lồng ngực của hắn, nàng nghe tiếng tim hắn đập mạnh.

 

“Ừ.” Lam Thư Nguyệt đỏ mặt, có chút đau, nhưng cảm giác là tốt đẹp như vậy, cảm giác đau ban đầu cũng không cảm thấy nữa.

 

“Vậy thì tốt.” An lòng, hắn giơ tay khẽ vuốt ve  lưng nàng.

 

Lam Thư Nguyệt được hắn xoa nhẹ giống như con mèo được thoả mãn, thoải mái  nhắm mắt lại, cảm thấy  buồn ngủ, nhưng vẫn bận tâm đến sự kiện kia.

 

“Phu quân. . . . . .” Nàng mang theo buồn ngủ  nhẹ giọng nỉ non.

 

“Ừ?” Long Nghiêm ôn nhu ôm lấy nàng, lấy một vài lọn tóc  của nàng, tại đầu ngón tay xoay xoay .

 

“Phu quân có phải có chuyện gì hay không?” Phanh! Thẳng thắn! Bên tai  tiếng tim đập  trong nháy mắt  mất tốc độ, nhưng ngay sau đó liền vững vàng hơn.

 

“Ta đang suy nghĩ nàng mới vừa nói, ta còn là không biết  Lam Thư Nhật rốt cuộc làm khó ta cái gì. Thư Nguyệt, nàng nói cho ta biết đi!” Chuyện có thể để cho nàng bận tâm như vậy, hắn không muốn làm cho nàng để ở trong lòng. Về phần chuyện”Mai Dịch Thần” . . . . . Nói sau đi! Dù sao hắn sẽ bảo toàn Lam trang không bị quấy rối .

 

“Ta nghe nói Long Hoa ngày gần đây chuyên giành buôn bán của Lam trang, khiến cho Nhật ca cực kỳ tức giận. Ngày đó Nhật ca không phải là tìm phu quân đi nói chuyện này sao?” Nàng nhẹ giọng thở dài, hắn không muốn nói cho nàng biết tâm sự thật của  hắn sao?

 

Ách, hắn nghĩ tới, ngày đó Lam Thư Nhật đích xác là tìm hắn”giảng dạy” đi, nhưng chuyện như vậy đối với hắn mà nói bây giờ không quan trọng, cho nên hắn không thèm chú ý, cũng lập tức bị hắn ném ra sau đầu.

 

Nhưng Lam Thư Nhật sẽ nói cho nàng biết chuyện như vậy sao?

 

“Nàng nghe ai nói ?”

 

“Cho dù là ai nói, phu quân, mặc dù Nhật ca 『 hi vọng 』 chàng đi chịu trách nhiệm đối với việc buôn bán bị giành đi, nhưng chàng có thể không cần để ở trong lòng, buôn bán bị giành coi như xong, Lam trang buôn bán tổn thất một chút cũng tốt, Nhật ca cũng không cần bận rộn ngày đêm.”

 

Long Nghiêm khiêu mi. Thì ra là Lam Thư Nhật muốn hắn đi bàn bạc cùng Long Hoa, khó trách nàng cho rằng hắn sẽ vì thế mà khó xử. Nhưng Long Hoa thường ngày mặc dù cà lơ phất phơ, nhưng hắn không cho rằng Long Hoa ngu ngốc, tại sao phải làm ra chuyện ngu xuẩn như thế chứ? Rõ ràng thích Lam Thư Nhật, rồi lại cố ý cùng hắn đối nghịch, thích một người, không phải là đối với người kia càng thêm quan tâm sao?

 

Ha! Hắn bây giờ không hiểu nổi nữa! Cho nên nói, ý nghĩ mỗi người không giống nhau, không thể trông nom những người khác nghĩ gì.

 

“Thư Nguyệt, nàng yên tâm, ta sẽ không làm chuyện ta không thích, chẳng qua nếu như Long Hoa làm quá mức…, ta sẽ ra mặt cho hắn một bài học, dù sao lấn đến trên đầu Lam gia ta, ta không thể ngồi nhìn.” Chỉ là bởi vì hắn ngu ngốc để cho Thư Nguyệt lo lắng như vậy, hắn chết vạn lần cũng không hết tội!

 

Lam Thư Nguyệt kinh ngạc  nháy mắt mấy cái, nâng nửa người trên dậy, ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Chàng nói. . . . . . Lấn đến trên đầu Lam gia « ta » ?

 

“Thế nào?”

 

“Phu quân cảm thấy mình là người Lam gia?”

 

“Hả? Ta không phải sao? Ta cho rằng ta đã gả vào Lam gia, chính là người của Lam gia, không phải sao?” Long Nghiêm không hiểu.”Chính là ta cũng nên sửa họ Lam?” Lam Nghiêm. . . . . . Lam Long Nghiêm? Ừm, đọc không quá thuận miệng, dứt khoát đổi tên khác đi, phải gọi Lam gì đây?

 

“Phu quân thật không ngại sao?” Chuyện này ngay cả nam nhân yếu đuối đều vẫn cảm thấy sỉ nhục, tại sao chàng có thể nói tự nhiên như vậy? Kỳ quái hơn chính là, từ  trong miệng chàng  nói ra, lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

 

“Để ý cái gì?”

 

“Tất cả, chuyện ở rể, chuyện Nhật ca làm khó dễ chàng, chuyện người ta thêm mắm dặm muối. . . . . .” Chuyện này để cho nàng khó xử.

 

“Thư Nguyệt.” Hắn ôn nhu ôm mặt của nàng, “Chung sống mấy ngày nay, nàng nên đối với ta có chút hiểu rõ đi? Ta giống như là sẽ ủy khuất mình sao?” Thì ra là nàng đối với những chuyện kia để ý như vậy.”Ta không phải đã nói rồi ư, ta sẽ không làm những chuyện mình không thích.”

 

“Nhưng là tất cả mọi người. . . . . .”

 

“Người khác dù muốn thế nào, nói như thế nào, đều là chuyện của người khác! Cho tới nay ta chính là không hiểu nổi điểm này, tại sao dường như mỗi người sẽ đem ý nghĩ của người khác coi trọng như vậy, thậm chí muốn nguỵ trang, như vậy không cảm thấy mệt sao? Mỗi người có một ý nghĩ khác nhau, nàng có thể lo chu toàn sao?”

Lam Thư Nguyệt giật mình lăng ngốc, chàng. . . . . . Sống thật thoải mái

 

“Long Hoa thường nói ta vô tình, ích kỷ, nàng cũng cảm thấy như vậy sao?” Mặc dù hắn một chút cũng không cảm thấy.

 

“Phu quân để ý ý nghĩ của ta?” Cùng lối nói của chàng  chẳng phải trước sau mâu thuẫn!

 

Đổi lại Long Nghiêm liền giật mình, nghiêng đầu suy nghĩ một chút.”Ừ, ta để ý.” Thật là cảm giác mới mẻ.

 

“Tại sao vậy chứ?” Nàng cười yếu ớt.

 

“Ta nghĩ bởi vì ta để ý nàng nên cũng để ý ý nghĩ của nàng  .”

 

“Cho nên, ta để ý gia nhân của ta, vì vậy sẽ để ý cảm giác của bọn họ, về những lời thêm mắm dặm muối của người  ngoài cũng là bởi vì ta để ý đến phu quân, cho nên cũng đang suy nghĩ cho cảm giác phu quân, không phải như thế sao?” Nàng mỉm cười  nghiêng đầu nhìn hắn.

 

“Bởi vì để ý. . . . . . Là thế này phải không?” Long Nghiêm có chút mờ mịt.”Cho nên Long Hoa nói rất đúng, ta ích kỷ vô tình, bởi vì ta chưa từng để ý bọn họ?” Lời nói tuy như thế, có thể coi là hiện tại, hắn vẫn cảm thấy thờ ơ.

 

“Không phải vậy, nếu như phu quân thật ích kỷ vô tình, Long Hoa cũng sẽ không tôn kính sùng bái người đại ca này. Nếu thật ích kỷ vô tình,chàng ban đầu cũng sẽ không ra tay cứu ta rồi, không phải sao?”

 

Hắn rất muốn nói cho nàng biết hắn không thèm để ý, nhưng nhìn bộ dạng nàng nghiêm túc, hắn lại nói không ra ba chữ “không quan trọng”. Chẳng qua là gật đầu một cái, coi như là tiếp nhận ý nàng, bởi vì nàng không giống hắn, nàng rất để ý suy nghĩ của người khác.

 

Lam thư Nguyệt ôn nhu  chăm chú nhìn hắn, ít nhiều có thể hiểu được ý nghĩ của hắn giờ phút này, khẽ mỉm cười, lần nữa nằm ở lồng ngực của hắn. Chẳng lẽ hắn không biết, biểu hiện của hắn chính là ” để ý” sao?

 

Đối với phương diện biểu hiện tình cảm, hắn giống như  hài tử mới học, có lẽ trong tương lai hắn sẽ có biểu hiện tốt hơn.

 

Ôn nhu cười, nàng dần dần chìm vào giấc mộng.

 

Cảm giác được nàng nhẹ nhàng hô hấp, biết nàng đã ngủ, ở đỉnh đầu nàng ấn xuống nụ hôn ôn nhu, hắn nhắm mắt lại.

5 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 6.1

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s