[Tú cầu mèo] Chương 5.2

“Đại ca. . . . . . trên bả vai là vật gì vậy? !” Long Hoa nhìn lên thấy Long Nghiêm để cho hắn chờ đã lâu, vốn là muốn muốn mở miệng oán trách hắn đến trễ, nhưng là vừa nhìn thấy trên bả vai hắn có gì đó thì lập tức kinh ngạc thất thanh hỏi.

 

“Con mèo, ngay cả cái này đệ cũng không nhìn ra sao?” Long Nghiêm liếc hắn một cái.

 

“Đệ dĩ nhiên biết đó là con mèo, hơn nữa đệ còn biết nó chính là con mèo tròn trịa hung ác, vấn đề là đại ca mang theo nó làm cái gfi?” Nhìn nó hướng về phía hắn nhe răng trợn mắt uy hiếp, hắn đã cảm thấy da đầu tê dại, thật không biết đại ca làm sao sẽ để cho con súc sinh này quấn mình!

 

“Không mang theo nó, nó sẽ làm ầm ĩ không cho Thư Nguyệt nghỉ ngơi.” Long Nghiêm nói chuyện đương nhiên, khi hắn ngồi xuống đối diện, cầm lấy bầu rượu rót một chén rượu.

 

Nói đến nghỉ ngơi, liền nghĩ đến mình đợi bao lâu, rõ ràng là đại ca nói giờ Thân gặp mặt, lại làm cho hắn cực khổ đợi đến bây giờ, giờ Hợi cũng đã qua!

 

“Huynh có biết đệ chờ bao lâu hay không?” Long Hoa oán trách.

 

“Không biết.” Hắn trả lời như thể đó  là chuyện đương nhiên.

 

Đáp án của hắn khiến cho Long Hoa giận đến mắt trợn trắng mãnh liệt, không nhịn được cất cao giọng, ” Tại sao đại ca đến bây giờ mới đến?”

 

“Meo ô.” Tròn trịa cảnh cáo  hướng hắn rống lên một tiếng.

 

“Súc sinh thối!” Long Hoa hơi run lên, không nhịn được khẽ nguyền rủa.

 

Long Nghiêm giơ tay lên vỗ vỗ đầu tròn trịa, ý bảo nó yên lặng.

 

“Con mèo hung dữ làm nhiều việc ác, mới không thể nào yên lặng đợi ở một bên, đại ca, đem nó vứt xuống bên ngoài đi.” Ở Lam trang hắn đã thấy qua nó hung dữ thế nào, hắn một chút cũng không muốn cùng nó ngồi chung một chỗ.

 

“Nó sẽ yên lặng.”

 

Long Hoa nhìn chằm chằm tròn trịa, tròn trịa cũng nhìn chằm chằm hắn, nhưng một người một mèo cũng không lên tiếng nữa.

 

“Được rồi! Đệ không cùng con mèo thối so đo. Đại ca, huynh vẫn chưa trả lời vấn đề của đệ, làm sao  đến bây giờ mới tới?”

 

“Ta mang Thư Nguyệt đến 『 Nguyệt hồ 』 tản bộ thưởng xuân, trở về chậm.” Hắn là quên mất thời gian, nhưng một chút ý hối hận hắn cũng không có.”Ta đợi nàng ngủ sau đó mới tới được.” Không có nói mình bởi vì tham nhìn gương mặt thê tử lúc ngủ, lại chậm trễ.

 

Long Hoa kinh ngạc, mắt trợn lớn, miệng há hốc, một bộ dạng ngây ngô.

 

Long Nghiêm uống xong một chén rượu, ngẩng đầu liếc hắn một cái.”Đệ muốn tiếp tục giả bộ nói lời ngây ngô…, ta sẽ không phụng bồi.” Trở về ôm Thư Nguyệt ngủ tốt hơn so với bây giờ.

 

“Từ từ, từ từ a!” Long Hoa  ủy khuất  kêu.”Đại ca, huynh cũng biết Tam đệ ta là ở Long gia bảo làm trâu làm ngựa, đừng… đối với đệ! Huynh khi nào mới chịu trở lại a?” Hắn không muốn đem tất cả thời gian đều dành cho công việc.

 

“Ta không phải là đem Long gia bảo giao cho đệ sao?”

 

“Nhưng là đệ nghĩ đại ca đối với một chuyện  hứng thú đều không lâu dài, đợi đến  khi huynh chán ghét, sẽ trở lại. . . . . .”

 

Long Nghiêm cau mày.”Đệ đang nói gì?”

 

“A? Không phải sao? Theo đệ biết, đại ca là người như vậy a!” Làm chuyện gì cũng dễ dàng, dần dần liền mất hứng thú, không có hứng thú liền tiêu sái  quay đầu đi.” Đệ nhớ ca đối với thân phận người ở rể Lam trang rất nhanh sẽ chán ghét, cho nên. . . . . .”

 

” Vị trí người ở rể Lam trang, ta sẽ không nhường lại !” Long Nghiêm nghiêm túc nói.”Nếu như đệ cần chính là cái này, thì im lặng, không cho đệ nhắc lại!”

 

“Được, đệ không nói chuyện này, chúng ta tới nói chuyện nội dung phong thư Nhị ca gửi.” Long Hoa giơ hai tay đầu hàng.”Đại ca cũng biết tính nghiêm trọng của chuyện này, vậy mà huynh vì một nữ nhân lại tới trễ, đại ca huynh. . . . . .”

 

“Thư Nguyệt là đại tẩu của đệ. . . . . .” Long Nghiêm cảnh cáo  trừng hắn một cái.”Nếu như đệ còn kêu ta một tiếng đại ca, cũng đừng để cho ta nghe thấy loại giải thích như thế .”

 

Long Hoa im lặng, lần nữa đầu hàng, không biết mình tối nay thế nào, đại ca không thích nghe những lời như vậy a.

 

“Được được được, là đại tẩu, đệ chỉ là nhất thời nhanh miệng, không có ác ý.” Thành thật mà nói hắn có chút ghen tỵ với Lam Thư Nguyệt, ai bảo trong mắt tiểu tử Lam Thư Nhật đều chỉ có Lam Thư Nguyệt, hắn ăn giấm a!

 

“Ừ.” Long Nghiêm nhàn nhạt nói.

 

“Đại ca, trong thư Nhị ca nói, nửa tháng trước, trong hoàng thất không biết vì nguyên nhân gì có tin đồn bỏ ra số tiền lớn muốn tìm ba đồ đệ mà danh y đệ nhất Lận Khúc Vô đã thu nạp. Nghe nói, đã tìm được đại đồ đệ Dương Bá Phi cùng nhị đồ đệ Mã Hồng Vân, về phần tin đồn năm đó tam đồ đệ trò giỏi hơn thầy – Mai Dịch Thần, vẫn là hành tung không rõ.”

 

“Cho nên ?” Long Nghiêm lãnh đạm  hỏi, bây giờ nghe chuyện này đối với hắn mà nói có nhiều”tính nghiêm trọng” .

 

Long Hoa theo dõi hắn, “Đại ca, còn cần hỏi sao? Bất kể là Lận Khúc Vô, hoặc là hai đồ đệ kia, tất cả đều coi Mai Dịch Thần là cái đinh trong mắt, huynh nói việc này có lợi, bọn họ sẽ im lặng không lên tiếng  để cho Mai Dịch Thần cùng chia sẻ sao?”

 

“Vậy chuyện liên quan gì tới ta?” Long Nghiêm nhún vai.

 

” Đệ là rất muốn lạc quan giống đại ca như vậy, nhưng là đại ca có phải quên có đại tẩu  tồn tại hay không?”

 

Hắn nhăn mày, “Đây liên quan gì đến Thư Nguyệt?”

 

“Vốn là không liên quan đến nàng, nhưng đại ca đừng quên, nhất cử nhất động của bá chủ Ma thành không khéo  bị thổi phồng, hơn nữa đại ca thành con rể Lam trang, dường như người người đều đang quan sát bàn tán chuyện của huynh. Hiện tại chuyện đại ca hiểu y thuật đã truyền ra, ngay sau đó, thỉnh nhiều danh y cũng không thể điều dưỡng tốt thân thể  Lam gia thiên kim tiểu thư, nhưng được đại ca điều dưỡng  hơn một tháng, vậy mà đã có thể tốt hơn! Chuyện như vậy cũng là đề tài tán gẫu cho những kẻ rỗi rãi nơi trà lâu, nhưng là rơi vào trong tai『 người xấu 』  ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

 

Thấy Long Nghiêm cau mày trầm tư, Long Hoa hài lòng gật đầu, xem ra hắn rốt cục hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện này.

 

Hồi lâu, Long Nghiêm đột nhiên”A” một tiếng, “Ta cảm thấy cái tên Mai Dịch Thần này có chút quen tai, thì ra là tên ta trước kia đã dùng qua!”

 

Long Hoa thiếu chút nữa ngã nhào trên đất.”Đại ca, ngay cả chuyện như vậy huynh cũng quên? !” Vậy những thứ hắn mới vừa nói, khẳng định đại ca xem như chuyện nhàm chán!

 

“Cũng chỉ là cái tên, chẳng có gì đáng ngại ?” Từ nhỏ đến lớn hắn đổi qua nhiều tên như vậy, làm sao có thể nhớ, có chút quen tai đã tốt  lắm rồi .

 

“Nhưng ban đầu không phải là vì tránh né Lận Khúc Vô  đuổi giết huynh mới mai danh ẩn tích sao?” Lận Khúc Vô phải chăng một đời thần y, y thuật cao minh, cũng suy tính khi dùng người, biết được tam đồ đệ học y ngắn ngủn ba năm, y thuật so với hắn càng cao minh hơn, sinh lòng oán ghét. Khi đại ca đã không có hứng thú học y, không chút nào quyến luyến  rời đi, Lận Khúc Vô sợ một đời tên thần y bị thay thế, vì vậy dùng  một số  tiền lớn mua sát thủ muốn vĩnh tuyệt hậu hoạn, nhưng việc duy nhất  hắn tính sai chính là, không biết đại ca trước khi trở thành”Mai Dịch Thần”, ở trên giang hồ còn có một phong hào, người ta gọi là”Tiêu đoạn hồn“** , đoạn hồn tiêu, tiêu ra hồn đoạn, chính là sát thủ sao có thể giết được. 

**tiêu: nhạc cụ (sáo), đoạn hồn: mất hồn

 

Chuyện trọng đại như vậy, như thế nào dễ dàng quên?

 

“Ai nói?” Long Nghiêm mặt nhàm chán  liếc nhìn hắn.

 

“A? Không phải sao?”

 

“Vốn là không phải như vậy, ta sẽ nhàm chán như vậy sao?”

 

“Vậy. . . . . . Đại ca tại sao đổi tên là Long Nghiêm?”

 

“Ban đầu ta đi qua Long Hổ sơn Nghiêm gia trại, cảm thấy hai chữ Long Nghiêm này thoạt nhìn rất thuận mắt nên dùng.” Hắn nhún vai.

 

Long Hoa trợn tròn mắt, này. . . . . . Đây là cái gì lý do? Loại lý do này mới thật gọi là “nhàm chán” có được hay không!

 

“Vậy, vậy tên đệ cùng Nhị ca  . . . . . .” Long Hoa do dự  hỏi.

 

Ban đầu ba người kết bái, nhưng thật ra là khi hắn ồn ào gây rối, Nhị ca gật đầu phụ họa, mới kết bái với đại ca dưới tình huống đấy. Về phần tên hắn cùng Nhị ca, bởi vì hai người đều là đứa trẻ bị vứt bỏ, vốn là vô danh không có họ, gặp phải đại ca cũng là lúc thời điểm đại ca chuẩn bị đổi tên, cho nên bọn họ kết bái sau đó liền do đại ca đặt tên, cho nên bọn họ đi theo đại ca họ Mai, sau bây giờ đổi  thành  Long. Nghĩ đến thời điểm ban đầu lấy cái tên này, đột nhiên quyết định một cái tên. . . . . .

 

“Ta nếu sửa họ Long, hai người dĩ nhiên cũng sửa họ Long, về phần tên Ngâm, chúng ta lần đó không phải là đứng ở trên đỉnh núi thưởng thức Hải Ngâm sao?”

 

“Cho nên Nhị ca gọi Long  Ngâm.” Hắn hiểu gật đầu.”Vậy đệ thì sao?” Đại ca nói ra tên của hắn thì bọn họ ở nơi nào?

 

“Trải qua Hoa Sơn thì vừa lúc bị đệ làm cho rất phiền, cho nên dùng.”

 

Ai, hắn biết a.

 

Quên đi, chuyện này không cần truy cứu, dù sao cái tên này dùng hơn hai năm, hắn đã thành thói quen.

 

“Đại ca, chúng ta trở lại chuyện chính, chuyện bá chủ Ma thành nếu rơi vào trong tai những người đó, đến lúc đó bọn họ chỉ cần tới Ma thành hỏi thăm, biết được mặt đại ca, cũng biết Long Nghiêm cùng Mai Dịch Thần căn bản là cùng một người.”

 

“Vậy thì như thế nào? Bọn họ không làm gì được ta.”

 

“Vậy đại tẩu thì sao?”

 

“Cái này cùng Thư Nguyệt không liên quan.”

 

“Nhưng là lấy tính tình bọn họ bụng dạ âm hiểm tiểu nhân, bọn họ không làm gì được huynh, khó bảo toàn sẽ không tìm tới đại tẩu.”

 

Long Nghiêm híp mắt.”Thư Nguyệt có ta che chở.”

 

” Đệ biết đại tẩu có ca che chở, nhưng là huynh có thể một ngày mười hai canh giờ một tấc cũng không rời sao? Tựa như giờ phút này đại ca ở nơi này, nếu như bọn họ đã tìm tới mà lại tùy thời hành động, giờ phút này chính là tốt nhất. . . . . .” Thanh âm biến mất, Long Hoa há hốc mồm cứng lưỡi, trước mắt đã không có thân ảnh Long Nghiêm, chỉ thấy cánh cửa đung đưa.”Thì ra là bộ dáng nghiêm túc của  Đại ca là như vậy a!”

4 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 5.2

  1. Chìm trong mơ mộng..*chảy nước miếng*..ước zề mềnh cũng có 1 phu quân như za nhể..hắc hắc
    thanks nang..

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s