[Tú cầu mèo] Chương 4.2

Hồi lâu, hắn mới không nỡ buông nàng ra, nhẹ mổ mấy cái, thở dài, đè xuống dục vọng dường như muốn nổ tung.

 

“Còn không được!”

 

Lam Thư Nguyệt chậm rãi phục hồi lại tinh thần, “Cái gì?”

 

” Thân thể nàng  vẫn không thể chịu đựng hoan ái.” Hắn nói thẳng.

 

Vốn đang ngây ngất sắc mặt nàng lập tức trướng đến đỏ bừng, nàng mắc cỡ thiếu chút nữa nắm chăn bông trùm kín đầu.

 

Hắn đỡ nàng nằm xuống.”Đêm đã khuya, nên nghỉ ngơi.”

 

“Long Nghiêm. . . . . .” Nàng do dự  mở miệng.

 

“Ừ?” Ở bên cạnh nàng nằm xuống, hắn chăm chú nhìn nàng.

 

“Tại sao chàng muốn cưới ta?”

 

“Nghe Long Hoa nói, ta phải『 gả 』 cho nàng.”

 

“Tại sao chàng nguyện ý?” Nàng thật không hiểu, mà vốn là không sao cả, nàng lại đột nhiên rất muốn biết.

 

“Rất đơn giản, bởi vì ta muốn, cho nên ta làm như vậy.”

 

Hôm sau, Long Nghiêm cầm đơn dược giao cho Hoa Quế, dặn dò nàng dựa theo đơn bốc thuốc, không tới một khắc, Lam Thư Nhật liền phái người tới mời hắn.

 

“Có chuyện gì gọi hắn tự mình tới đây.” Long Nghiêm lãnh đạm nói, cúi đầu trước án, vận bút viết nhanh.

 

Lam trang tổng quản Lam Hồng ngớ ngẩn, không biết như thế nào cho phải. Nhưng nếu hôm nay cô gia chỉ là một dân chúng bình thường, hắn sẽ dùng thái độ cứng rắn một chút  “mời ” hắn đi, nhưng cô gia không phải là người bình thường, thân thể của hắn so với Lam trang hiển hách, mặc dù không hiểu cô gia tại sao lại nguyện ý ở rể, nhưng hắn cũng không dám vô lễ đối với bá chủ Ma thành.

 

“Cô gia, nhưng thiếu gia. . . . . .” Lam Hồng có chút không biết làm sao, hắn không dám đắc tội cô gia, nhưng thiếu gia  tính khí từ hôm qua mới bắt đầu vô cùng nóng nảy, sáng nay  hỏa khí so với hôm qua càng thêm chỉ có hơn chứ không kém, hắn cũng không dám cãi lời mệnh lệnh của thiếu gia!

 

“Ta bề bộn nhiều việc, đi ra ngoài.”

 

Một câu nói rất đơn giản, nhưng Long Nghiêm khí thế không giận mà uy để cho cả người Lam Hồng run lên, dường như muốn nhấc chân đi.

 

“Nhưng, nhưng là. . . . . .” Tận trung cương vị công tác  Lam Hồng cưỡng ép mình không thể trốn.

 

Long Nghiêm đột nhiên đứng lên, nghiêm mắt trừng hắn, dọa hắn sợ đến nỗi lạnh cả người, chợt lui về phía sau hai bước. Cô gia hắn. . . . . . Hắn muốn làm gì?

 

Khẩn trương run rẩy, không nghĩ tới Long Nghiêm chỉ là trừng hắn một cái, liền xoay người đi vào phía trong, ngay sau đó, hắn nghe được cô gia cùng tiểu thư nói chuyện, lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra là cô gia nghe được âm thanh tiểu thư tỉnh lại.

 

“Trời còn sớm, ngủ tiếp một lát.” Long Nghiêm đem Lam Thư Nguyệt đang muốn đứng dậy nhẹ nhàng đè xuống giường, sắc mặt của nàng vẫn rất yếu ớt, hắn biết đêm qua nàng ngủ không an giấc.

 

“Ta nghe thấy âm thanh của Hồng thúc, có phải là có chuyện gì hay không?” Nàng hỏi. Đêm qua cả đêm trằn trọc chưa chợp mắt, để cho nàng trở nên có chút suy yếu.

 

“Không sao.” Long Nghiêm phủ nhận.

 

Có rồi có rồi, hắn có chuyện a! Lam Hồng ở đáy lòng kêu.

 

“Hồng thúc không có gì làm sao sẽ tới?” Nàng mới không tin.

 

“Là ta gọi ông ấy tới, có chuyện giao phó ông ấy đi làm.” Long Nghiêm nói.”Nàng ngủ tiếp một lát, chớ đứng dậy, đợi lát nữa đồ ăn sáng chuẩn bị xong, ta lại gọi nàng dậy dùng bữa.”

 

Lam Thư Nguyệt lẳng lặng  nhìn hắn, mặc dù ngữ khí của hắn lãnh đạm, nhưng cử chỉ của hắn là rất quan tâm.

 

“Thật xin lỗi.” Mệt mỏi  nhắm mắt lại, nàng bây giờ không phải là một thê tử lý tưởng, nàng thật lo lắng. . . . . .

 

“Đừng nói xin lỗi với ta nữa.” Thanh âm của hắn mang theo điểm tức giận. Nàng luôn nói xin lỗi hắn, mà hắn căn bản không biết tại sao, nghe được ba chữ “Thật xin lỗi” từ trong miệng nàng nói ra, hắn đã cảm thấy không khỏi  tức giận.

 

Mở mắt ra, nhìn thấy trên mặt hắn không vui, trực giác há mồm muốn nói xin lỗi, lại nói không nên lời, trừ nói xin lỗi, nàng còn có thể làm cái gì đây?

 

“Ngủ tiếp một lát.” Hắn lại nói, đứng dậy rời đi.

 

Lam Hồng vừa thấy hắn ra ngoài, lập tức tiến lên, “Cô gia. . . . . .”

 

“Đây là tờ danh sách, tìm người đi mua đủ tất cả thức ăn cùng dược liệu, còn tờ này là sách dạy nấu ăn, cầm đi cho Lam trang đầu bếp, hôm nay ba bữa cơm nấu  theo sách dạy nấu ăn ta viết rồi  mang tới đây, tư liệu cùng phương pháp ta cũng viết rất rõ ràng, nhất định phải theo như ta viết mà đi làm.” Long Nghiêm cắt đứt lời hắn, đem tờ  giấy vừa viết gì đó giao cho hắn.”Sau nửa canh giờ đem đồ ăn sáng bưng tới đây, về sau mỗi ngày buổi tối ta sẽ viết ra hôm sau phải theo sách dạy nấu ăn, nhớ phái người tới đây cầm.”

 

“A, phải” Lam Hồng cung kính, sau khi nhận lấy mới đột nhiên nhớ tới mục đích mình tới đây  .”Cô gia, thiếu gia đang chờ ngài. . . . . .”

 

“Chờ Hoa Quế trở lại.” Long Nghiêm cắt đứt lời của hắn.

 

A? Thiếu gia tìm cô gia, liên quan gì  đến chuyện Hoa Quế ? Lam Hồng nghi ngờ.

 

“Nhưng không thể để cho thiếu gia chờ lâu!”

 

Long Nghiêm có chút không kiên nhẫn  liếc xéo hắn một cái.”Ta sẽ không để cho Thư Nguyệt ngồi một mình.”

 

A! Thì ra là như vậy! Nhận ra sơ sót của mình, hắn không nhịn được có chút cảm động, không nghĩ tới cô gia như thế này mà coi trọng tiểu thư, thật sự là quá tốt.

 

“Cô gia nói đúng, lão đây trở về đi bẩm báo thiếu gia.” Lam Hồng lập tức lui ra.

 

Kết quả, hai khắc sau, Lam Thư Nhật liền tự mình tới.

 

“Ngươi hiểu y thuật?” Không có dư thừa nói nhảm, Lam Thư Nhật đi thẳng vào vấn đề hỏi.

 

“Ừ.” Long Nghiêm lãnh đạm đáp lại.

 

Hắn kinh ngạc cực kỳ, không có lời đồn đãi bá chủ Ma thành là người hiểu y thuật a!

 

“Phương thuốc này có thể trị bệnh Thư Nguyệt?”

 

“Nàng không phải là bị bệnh, chẳng qua là trời sinh thể chất chênh lệch, cho nên dễ dàng nhiễm bệnh, bệnh đã lâu, thân thể liền tổn hại, chỉ cần điều dưỡng thật tốt một thời gian sẽ cải thiện, chỉ  là không cách nào cải thiện giống như người bình thường, nhưng ít nhất sẽ tốt hơn bảy tám phần.”

 

“Ngươi nghĩ rằng chúng ta không có giúp nàng điều dưỡng sao? Bao nhiêu dược liệu trân quý cùng nhân sâm, linh chi trăm năm, Lam trang đều không tiếc tiền thu mua, đáng tiếc toàn bộ không thấy hiệu quả!”

 

“Những thứ đó không thích hợp với thân thể của nàng, chỉ biết càng điều dưỡng càng kém, nàng còn có thể sống được đơn giản là dựa vào may mắn!” Long Nghiêm cau mày.

 

“Nhưng những thứ kia cũng là đại phu dặn dò .”Long Nghiêm đến tột cùng có phải thật hiểu y thuật hay không? Nhân sâm, linh chi trân quý  là vật phẩm dưỡng sinh, sao có thể càng ngày càng kém?

 

“Đại phu kia nếu như không phải là cùng Lam gia có cừu oán, chính là nhất danh lang băm!” Hắn phiết môi, “Về sau thân thể Thư Nguyệt  do ta phụ trách, các ngươi chỉ cần theo ta phân phó làm là được.” Giọng không che dấu chút khí phách nào.

 

Theo. . . . . . Theo phân phó của hắn? ! Rốt cuộc ai mới là người làm chủ hả!

 

“Lam Thư Nhật, dược liệu ta cần thiết mau sớm mua đủ giao cho ta.”

 

Lam Thư Nhật tức giận  nhìn chằm chằm hắn.”Long Nghiêm, mời làm rõ ràng, ở Lam trang người làm chủ  là ta!”

 

“Lam trang người nào làm chủ cùng ta không liên quan.” Hắn không kiên nhẫn  nói, “Ta đang nói chuyện về dược liệu với ngươi, ngươi nói sang chuyện khác làm gì? Chẳng lẽ Lam trang không có năng lực mua đủ dược liệu ta cần ?”

 

“Người nào nói sang chuyện khác, ta muốn ngươi rõ ràng người làm chủ  là người nào, muốn sống đừng ra lệnh cho ta.”

 

“Nếu như ngươi không có biện pháp, ta tự mình tới lấy.” Long Nghiêm không hiểu tại sao hắn hỏi một đàng trả lời một nẻo.

 

“Ai nói ta không có biện pháp!” Đơn dược hắn mới vừa nhìn rồi, cũng không phải là dược liệu khó cầu.

 

“Ngươi có cách lấy đủ?” Vốn là nhận định hắn vẫn nói sang chuyện khác là bởi vì không có năng lực, cho nên không nhịn được hoài nghi.

 

“Ta đương nhiên là có biện pháp, ít xem thường người!”

 

“Tốt lắm, ngày mai sáng sớm đem dược liệu chuẩn bị đầy đủ tới cho ta.” Hắn hài lòng gật đầu một cái.

 

“Long Nghiêm, ta nói rồi, muốn sống thì đừng ra lệnh cho ta!” Lam Thư Nhật lại kháng nghị.

 

Long Nghiêm hồ nghi nhìn hắn một cái.”Rốt cuộc người nào đang ở đây ra lệnh  cho ngươi?”

 

“Chính là ngươi!” Đáng chết, còn giả bộ.

 

“Tự ngươi nói ngươi có biện pháp.”

 

“Ta đương nhiên là có biện pháp.”

 

“Vậy chuẩn bị đầy đủ dược liệ không đưa cho ta, ngươi giữ lại làm gì?”

 

“Ta lúc nào thì nói muốn giữ lại?”

 

“Đã như vậy, ta lúc nào thì ra lệnh cho ngươi?”

 

Lam Thư Nhật ngừng một lát, tức giận  trừng hắn một cái, xoay người rời đi, tránh cho mình tức chết.

 

Long Nghiêm nhìn hắn nổi giận đùng đùng  rời đi, không hiểu cau mày, “Hắn rốt cuộc  tức cái gì?”

 

“Meo ô.” Tròn trịa đi tới, đảo quanh bên chân hắn, đi theo phía sau nó tiến vào, là một nha hoàn bưng đồ ăn sáng.

 

“Cô gia, đây là đồ ăn sáng ngài phân phó.” Nha hoàn nơm nớp lo sợ  nói.

 

“Đặt lên bàn.”

 

“Dạ, cô gia.” Nha hoàn để khay xuống, cung kính lui ra.

 

Long Nghiêm khom người đem tròn trịa ôm lấy, đặt ở trên đùi.”Ngươi biết Lam Thư Nhật hắn rốt cuộc  tức cái gì sao?”

 

“Meo meo.” Tròn trịa dùng đầu cọ trước ngực hắn .

 

“Thật không giải thích được, đúng không!” Hắn nhún nhún vai, xem thời gian, đứng lên, đem tròn trịa hướng trên vai, để cho nó nằm trên bả vai hắn, đi tới bên cạnh bàn bưng đồ ăn sáng lên.”Quên đi, mặc kệ hắn, đi thôi, chúng ta đi tìm nữ chủ nhân của  ngươi.”

Advertisements

9 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 4.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s