[Tú cầu mèo] Chương 3.1

Lam Thư Nhật nhìn lên thấy người cướp được tú cầu, không dám tin vào mắt mình.

 

“Long Nghiêm? !” Hắn khiếp sợ từ trên ghế nhảy lên, thất thanh hô to.

 

“Long Nghiêm?” Lam lão gia cả kinh, lúc này mới chăm chú nhìn coi nam tử cao ngất hiên ngang trên đại sảnh.

 

Mặc dù Long Nghiêm danh tiếng vang dội, nhưng ngay từ lúc bốn năm trước tất cả buôn bán của Lam gia toàn bộ do nhi tử phụ trách, hắn không quan tâm, đương nhiên cũng không xuất đầu lộ diện. Ma thành cũng thật lớn, muốn vô tình gặp gỡ một người cũng không dễ dàng, cho nên hắn chưa từng thấy qua Long Nghiêm, thì ra người này chính là Long Nghiêm sao? Thì ra là bá chủ Ma thành  có bộ dáng kia?

 

Dáng dấp rất tuấn tú! Hơn nữa khí thế ngạo nghễ. . . . . .

 

Phốc! Lam lão gia không nhịn được  bật cười, trên mặt Long Nghiêm kia có mấy đạo vết máu rõ ràng là chuyện gì xảy ra a? Tại sao thấy rất quen?

 

Nhưng coi như là thế, mấy đạo vết máu cũng không tổn hại vẻ ngạo nghễ khí thế của hắn, Lam lão gia có thể lý giải tại sao hắn  lại có danh xưng là bá chủ.

 

“Cha!” Lam Thư Nhật cau mày. Tại tình thế nghiêm túc như vậy, vậy mà cha lại thất thố, mặc dù trên mặt Long Nghiêm có chút buồn cười.

 

“Xin lỗi, nhi tử, con tới xử lý, ta nhìn là tốt rồi.” Mặt mày Lam lão gia cũng mang theo ý cười.

 

Lam Thư Nhật thầm thở dài, chuyển sang Long Nghiêm. Hắn híp mắt quan sát Long Nghiêm, kỳ quái, cái loại vết thương đó. . . . . . Nhìn rất quen mắt.

 

Long Nghiêm không nói một câu, ngạo nghễ  đi vào, một bước vào đại sảnh Lam gia, một đôi con ngươi bình tĩnh nhìn mặt Lam Thư Nhật, đáy mắt có chút kích cuồng **chợt lóe lên.

**kích: kích động, cuồng: mãnh liệt

 

“Tại sao ngươi đến giành tú cầu?” Lam Thư Nhật chất vấn.

 

“Là 『 tú cầu 』 nhà các ngươi tự mình nhảy đến trong ngực ta .” Long Nghiêm trầm thấp  đơn giản giải thích.

 

“Tú cầu tự mình nhảy đến trong ngực ngươi? Hừ, ta xem các ngươi là cố ý tới quấy rối? Long Hoa đâu? Hắn sẽ không chờ đến lúc đảm nhận, tự mình ra mặt. . . . . .” Lam Thư Nhật ngừng một lát, kinh ngạc mở rộng miệng, bởi vì hắn nhìn thấy “tú cầu” từ trong ngực Long Nghiêm rớt xuống, sau đó thật nhanh “cút” ra đại sảnh, còn để lại một tiếng kêu “Meo meo ô”  .

 

“A? Là tròn trịa sao?” Lam lão gia kinh ngạc  kêu.

 

Là tròn trịa.

 

Lam Thư Nhật tuấn mỹ  mặt đen  một nửa, thì ra là tú cầu nhà hắn thật sự “nhảy” vào trong ngực người ta!

 

Điều này cũng giải thích vì sao bọn họ sẽ cảm thấy vết máu trên mặt Long Nghiêm nhìn rất quen mắt, bởi vì đó là kiệt tác sở trường nhất của tròn trịa, trong hai năm qua trên mặt, trên tay người làm  ở Lam gia đều nhìn thấy.

 

“Ngươi sẽ không cho rằng cướp được tú cầu là có thể cưới muội muội ta chứ?” Coi như tú cầu tự mình nhảy vào trong ngực Long Nghiêm, hắn cũng sẽ không nhận hôn sự này! Hắn cũng tin tưởng, Long Nghiêm không thể nào muốn cưới Thư Nguyệt.

 

“Ta cho rằng chỉ cần điều kiện phù hợp, liền lập tức bái đường thành thân.” Long Nghiêm nói.

 

Có ý gì? Người này thật sự muốn cưới Thư Nguyệt? !

 

“Điều kiện của ngươi không hợp!”

 

“Xin hỏi điều kiện nào không hợp?”

 

“Số tuổi của ngươi.”

 

“Ta hiện tại vừa tròn hai mươi tám, cũng vẫn còn ở trong phạm vi điều kiện.” Lam gia ném tú cầu chọn rể là đại sự ở Ma thành, hắn mặc dù không có hứng thú tham dự, nhưng vẫn biết được điều kiện của Lam gia.

 

Đáng giận, biết vậy sớm đặt ra điều kiện trẻ hơn hai tuổi! Lam Thư Nhật ở đáy lòng khẽ nguyền rủa. Ban đầu bởi vì lo lắng nam tử nguyện ý ở rể  không nhiều lắm, cho nên số tuổi hạn chế mới rộng một chút. . . . . . Đúng, ở rể, người này tuyệt đối không thể nào đáp ứng ở rể !

 

“Ngươi sẽ không nguyện ý ở rể Lam gia .” Điểm này nhất định không thành vấn đề, đường đường là Hoài Nam bá chủ, tuyệt đối không thể nào đáp ứng ở rể Lam gia !

 

“Không có gì đáng kể.” Long Nghiêm nhún nhún vai.

 

“Cái gì? !” Lam Thư Nhật kinh ngạc hô to. Hắn. . . . . . Hắn nói gì? Hắn nói cái gì? Ý là như thế nào?

 

” Ở rể hay không đều không quan trọng.” Long Nghiêm cũng không cho là tôn nghiêm một người nam nhân là dựa  trên loại sự tình này.

 

Vậy mà trên thực tế, Long Nghiêm là người đạt đến trình độ không coi ai ra gì, mới không muốn đi để ý tới quan điểm của người xung quanh, mọi việc hắn thấy cao hứng là tốt rồi, rất bá đạo

 

“Ngươi. . . . . . Không thể nào nguyện ý, ngươi là bá chủ Ma thành, là xưng bá bá chủ Hoài Nam, làm sao có thể nguyện ý ở rể? !” Lam Thư Nhật căn bản không tin tưởng, là quỷ kế của Long Hoa  có đúng hay không? Các ngươi nhất định có âm mưu gì!”

 

“Nhận được tú cầu hoàn toàn là ngoài ý muốn.” Long Nghiêm nhìn kỹ Lam Thư Nhật, trong lòng suy tư giữa hắn và Long Hoa rốt cuộc có thù gì không đội trời chung, tại sao hắn thoạt nhìn giống như hận chết Long Hoa?

 

“Cho nên hôn ước này không cách nào thành lập, Long bảo chủ có thể rời đi.” Lam Thư Nhật hạ lệnh trục khách. Coi như ban đầu hắn bật thốt lên nói « cho dù gả cho Long Nghiêm cũng không có thể gả cho Long Hoa », nhưng hắn tuyệt đối, tuyệt đối không nên cùng người đáng chết khốn kiếp kia biến thành người thân!

 

“Không.” Long Nghiêm quả quyết cự tuyệt.

 

“Long bảo chủ. . . . . .” Lam Thư Nhật giận tái mặt.

 

“Nhật, con không cảm thấy hơi quá đáng sao?” Một mực yên lặng quan sát Long Nghiêm, Lam lão gia rốt cục lẩm bẩm  lên tiếng.”Tròn trịa nguyện ý để cho Long bảo chủ ôm đó.” Trái tim ông có chút oán niệm  nói, bởi vì sủng vật nữ nhi bình thường ngay cả sờ cũng không cho ông sờ, sao ông có thể không oán được chứ?

 

Lam Thư Nhật ngẩn ra, tròn trịa không cùng người thân cận  bây giờ lại chủ động nhảy vào trong ngực Long Nghiêm, hơn nữa còn để cho hắn ôm lâu như vậy. . . . . .

 

Là thế này phải không? Thư Nguyệt dùng tròn trịa làm tú cầu, là đại biểu nàng có tính toán gì đi?

 

Nói như vậy hắn cũng không nên dùng tới oán giận cá nhân của mình xử lý chuyện này, phải không?

 

“Ngươi nguyện ý ở rể Lam gia?” Hắn còn  rất khó tin tưởng.

 

Long Nghiêm nhăn mi, “Ta nói rồi, không quan trọng.”

 

“Như vậy Long gia bảo thì sao?”

 

“Có Long Hoa.”

 

“Tại sao ngươi cố ý muốn cưới Thư Nguyệt?”

 

“Ta hai mươi tám, là nên thành thân .” Long Nghiêm nhún vai.

 

Lam Thư Nhật hé mắt, “Ngươi muốn thành hôn nhất định vô cùng dễ dàng, không có cần thiết ở rể.”

 

Long Nghiêm  nhún vai, không trả lời.

 

Người này! Lam Thư Nhật mím môi, người này so với  tên khốn đệ đệ kia càng làm cho người ta tức giận!

 

“Ta phải nói cho ngươi biết, xá muội thân thể từ nhỏ không được khoẻ.”

 

Long Nghiêm nhìn thẳng hắn, một lát sau mới mở miệng, “Ta biết.”

 

Hắn biết?”Hơn nữa có  khả năng cực lớn là không cho phép sinh con .”

 

Hắn lại nhún vai.”Không quan trọng.”

 

Lại không quan trọng? ! Đây là đáp án của hắn, hoặc là ba chữ này căn bản chẳng qua là câu cửa miệng của hắn?

 

“Coi như Long gia vô hậu ngươi cũng không quan tâm?” Hắn một chút cũng không tin.

 

“Long gia còn có Long Hoa.” Coi như Long Hoa vô hậu cũng không sao, dù sao Long gia cũng không có liệt tổ liệt tông sẽ nhảy ra mắng hắn bất hiếu. Hắn họ”Long”, là chính bản thân hắn lấy, không có tiên nhân, cho nên coi như không có hậu nhân cũng không sao.”Còn có vấn đề sao? Lam thiếu gia ?”

 

Còn có thể có vấn đề gì? Hắn khó chịu họ Long  cưới muội muội sao?

 

“Cha, cha có lời muốn nói sao?” Lam Thư Nhật chuyển sang người rảnh rỗi  Lam lão gia.

 

Lam lão gia trầm mặc một hồi, mới từ từ  mở miệng nói: “Long bảo chủ, Nguyệt nhi là tâm can bảo bối Lam gia, nếu như có người để cho nàng bị ủy khuất, bất kể đối phương là người nào, Lam gia coi như từ bỏ tất cả, cũng sẽ thay nàng lấy lại công đạo.”

 

“Ta sẽ nhớ .” Long Nghiêm gật đầu.

 

“Như vậy hôn sự này cứ quyết định như vậy, bởi vì là ở rể, cho nên Long bảo chủ trước tiên tạm thời ở Lam trang, tất cả việc thành thân  do chúng ta phụ trách chuẩn bị, ngày mai sáng sớm giờ Tỵ vừa đến lập tức bái đường.” Lam lão gia  xuống quyết định sau cùng.

2 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 3.1

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s