[Tú cầu mèo] Chương 2.2

“Meo ô. . . . . .” Con mèo kêu lên, biến mất một khoảng thời gian, tròn trịa rốt cục lại xuất hiện.

 

“Tròn trịa, ngươi đã về rồi! Mau tới đây.” Lam Thư Nguyệt nhìn thấy sủng vật, lập tức khom người nói.

 

Tròn trịa lập tức nhảy tới đây, chui vào trong ngực mềm mại của chủ nhân làm nũng.

 

“Hử? Tròn trịa, ngươi có phải lại gây họa hay không?” Hoa Quế nhìn thấy trên móng nhọn tròn trịa có vết máu.

 

“Tròn trịa?” Lam Thư Nguyệt bất đắc dĩ kêu.”Ngươi lại đả thương người rồi?”

 

“Ô –” nó trốn tránh thực tế nhắm mắt lại, giả bộ ngủ.

 

“Lại giả bộ ngủ!” Hoa Quế muốn đem nó ôm đi.

 

“Đừng!” Lam Thư Nguyệt vội vàng ngăn cản nàng, “Coi chừng bị nó làm thương, em quên, trừ cho ăn ra, tròn trịa còn không nguyện ý để cho em ôm nó!” Trừ phi tâm tình nó tốt hơn.

 

“Đu là bởi vì tiểu thư quá cưng chiều nó rồi, nó mới có thể không để ai vào trong mắt, trừ tiểu thư cùng thiếu gia ra, không ai đến gần được nó, em nghĩ về sau cô gia có thể rất thảm.” Hoa Quế ngừng lại một chút, trừng mắt hướng tròn trịa, có chút nổi giận  đe dọa nó, “Ngươi a, tốt nhất an phận một chút, tiểu thư cũng nhanh thành hôn, về sau nếu ngươi chọc giận cô gia, sẽ bị cô gia chém thành tám đoạn hầm súp cách thủy uống!”

 

“Meo meo ô –” tròn trịa làm như nghe hiểu nàng nói, thê lương hướng về phía nàng ấy gào lên một tiếng.

 

“Cái tên phách lối.” Hoa Quế chun mũi.

 

“Tốt lắm, hai người các em chớ đấu.” Lam Thư Nguyệt bật cười, thật không hiểu nổi một người một mèo làm sao còn có thể đấu thành như vậy.

 

Có điều băn khoăn của Hoa Quế  không thể không có lý, kể từ hai năm trước sau sự kiện kia, tròn trịa trở nên vô cùng không thân người, trừ nàng cùng Nhật ca ra, ít có người có thể đến gần được nó.

 

“Ta xem dứt khoát đem tên phách lối này ăn mặc thành tú cầu, đến lúc đó ném ngươi đi ra ngoài, để cho ngươi đi chọn một người nguyện ý tiếp cận, tránh cho về sau ngươi thật sự bị nấu  ăn hết.” Hoa Quế nói giỡn.

 

“A. . . . . .” Lam Thư Nguyệt ngẩn ra, vậy mà nghiêm túc suy tính.

 

“Tiểu thư, nàng sao vậy?” Hoa Quế quan tâm hỏi, hoàn toàn không nghĩ tới lời nói đùa của mình bị làm thành thật.

 

“Không, không sao.” Có lẽ. . . . . . Cái phương pháp này có thể được .

 

Mười bốn tháng hai, giờ Thìn dưới tú đài cũng đã tụ tập thật nhiều nam tử, buổi trưa vừa đến, dưới tú đài đã sớm đầy ắp người, tiếng người xôn xao, náo nhiệt.

 

Buổi trưa, Lam lão gia chậm rãi bước lên tú đài, chắp tay hướng về phía quần chúng đông đảo dưới đài.

 

“Nhờ các vị hôm nay tới trước tham dự ném tú cầu chọn rể của tiểu nữ, đối với điều kiện Lam gia đưa ra, tin tưởng mọi người cũng rất rõ ràng, ở chỗ này Lam mỗ đi trước hô hào, người không phù hợp điều kiện, ngàn vạn lần đừng đi theo giành tú cầu, tránh cho lãng phí thời gian. Người nhận được tú cầu, tra rõ tài sản, điều kiện phù hợp, liền lập tức bái đường thành thân, nếu không phù hợp điều kiện, ném lại tú cầu, hi vọng mọi người tự lo thân. Nếu không có vấn đề, Lam mỗ ở chỗ này tuyên bố, ném tú cầu chọn rể bắt đầu!”

 

Lam lão gia vung tay lên, Hoa Quế liền đỡ lấy Lam Thư Nguyệt mặt che lụa trắng, một thân hồng trù lên đài.

 

Dưới đài một hồi hoan hô, chúng nam tử trận địa sẵn sàng đón quân địch.

 

“Tiểu. . . . . . Tiểu thư, thật là nhiều người đó!” Hoa Quế thanh âm khẽ run, thấp giọng nói.

 

“Chú ý bên ngoài.” Môi ở dưới lụa trắng giễu cợt. Không nghĩ tới nam tử nguyện ý ở rể  thật đúng là nhiều a!

 

“Tiểu thư, nàng, nàng không sợ sao?”

 

“Không có gì phải lo lắng.” Lam Thư Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng, một đôi phượng mâu nhìn quanh quần chúng dưới tú đài, “Hoa Quế, ta không thích tú cầu này.” Đem tú cầu giao cho Hoa Quế, nàng xoay người đi tới một bên cầm lên một tú cầu khác bộ dáng quái dị.

 

“A? Tiểu thư, kia, đó không phải là. . . . . .” Nàng kinh ngạc chỉ vào”tú cầu” trong tay tiểu thư.

 

“Meo meo ô. . . . . .” Bị đánh giả trang thành dáng vẻ tú cầu tròn trịa miễn cưỡng  kêu một tiếng, mở mắt liếc Hoa Quế đang ngạc nhiên một cái

 

“Là tròn trịa.” Lam Thư Nguyệt cười yếu ớt.”Em quên, là em đề nghị nha!”

 

“Nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .” Nàng là nói giỡn đó! Hoa Quế há hốc mồm cứng lưỡi, tại sao nàng cảm thấy giờ phút này  tiểu thư giống như thiếu gia xấu xa chứ? Chẳng lẽ là thiếu gia giả trang ?

 

Không không không, không thể nào, thiếu gia sẽ không làm thế, cho nên trước mắt thật sự là tiểu thư sao!

 

“Đừng lo lắng, tròn trịa sẽ giúp ta chọn một vị hôn phu tốt. Có đúng hay không, tròn trịa?” Nàng cúi đầu khẽ vuốt ve đầu sủng vật, cách cái khăn che mặt thân mật  hôn nó.

 

“Meoooo. . . . . .” Tròn trịa  nó meo ô một tiếng, giống như đang nói lời cam đoan.

 

“Tiểu thư, không được! Sẽ xảy ra chuyện ! Nơi này cao như vậy, nàng không lo lắng tròn trịa sẽ ngã chết ư?” Hoa Quế liều chết  muốn ngăn cản hành động hoang đường  của tiểu thư.

 

“Meo meo.” Không đợi Lam Thư Nguyệt nói chuyện, tròn trịa kháng nghị rồi, hướng về phía Hoa Quế kêu một tiếng.

 

“Ha ha, tròn trịa tức giận sao!” Lam Thư Nguyệt thật thấp cười một tiếng.”Đừng lo lắng, gốc cây mấy trăm năm trong Lam trang chúng ta so với tú đài cao hơn gấp mấy lần, đối với tròn trịa mà nói cũng không có vấn đề gì rồi, tú đài này thì càng không là vấn đề.”

 

“Thư Nguyệt, sao vậy?” Lam Thư Nhật đi tới, thấp giọng hỏi thăm muội muội chậm chạp không ném tú cầu.

 

“Không sao, chẳng qua là Hoa Quế quá lo lắng.” Nàng khẽ mỉm cười.

 

Lam Thư Nhật nhìn nàng, đáy mắt cũng có chút lo lắng.”Cẩn thận nhìn, nhìn thấy thuận mắt, liền nhắm hắn ném ngay.”

 

“Muội biết.” Lam Thư Nguyệt nhẹ giọng  nói.

 

Lam Thư Nhật vỗ vỗ nàng, đi tới một bên, ở bên cạnh Lam lão gia ngồi xuống.

 

“Tròn trịa, nửa đời hạnh phúc sau của ta phải dựa vào ngươi, tìm một người ngươi vừa lòng, ngàn vạn lần đừng bị người ngươi không thích bắt được đó!” Lam Thư Nguyệt ở bên tai nó dặn dò, tiếp theo  Hoa Quế đỡ nàng, đi tới bên tú đài.

 

Biết Lam gia tiểu thư muốn ném tú cầu rồi, dưới tú đài một trận xôn xao, mọi người chen thành một đoàn, liền hy vọng có thể cướp được tú cầu.

 

Lam Thư Nguyệt giơ tay lên, “Tròn trịa, đi đi!” Nàng thấp giọng  nói, vững vàng  đem tròn trịa hướng không trung ném đi. . . . . .

 

“Meo ô.” Nó kêu một tiếng, bị vứt ra ngoài.

 

Khi “tú cầu” nhẹ nhàng linh hoạt  rơi vào người đàn ông đầu tiên, nam nhân đưa tay muốn tiếp được “tú cầu” thì “tú cầu” lại “bắn ra”  ra, cứ như vậy, một tên tiếp theo một tên, không người nào có thể thành công bắt được “tú cầu”, thậm chí còn có người gặp phải “tú cầu”  công kích, để lại vết thương.

 

“Đây là cái đồ quỷ gì? !” Người bị thương giận dữ kêu.

 

“Đó không phải là tú cầu!” Cũng có người la như vậy .

 

“Meo meo ô.” Tròn trịa lại kêu dài một tiếng, tiếp tục nhiệm vụ khó khăn, nhảy qua từng đầu người một, ở trong đám người chật chội  muốn thay chủ tử tìm kiếm một vị hôn phu.

 

Tất cả đều là người đáng ghét, làm sao cũng không tìm được một người có thể để cho nó cảm giác thư thái an tâm  a!

 

A! Quảng trường đối diện,từ một gian chủ quán đi ra, nam nhân mặc trường bào màu lam, a? ! Người kia. . . . . .

 

Là hắn! Chính là hắn! Nó thích người kia!

 

Ai nha, hắn sẽ đi quá chỗ này, không vội vàng đi đến, người kia sẽ rời đi. . . . . .

 

Hỏng bét! Cảm giác được cái đuôi của mình bị người bắt được, tròn trịa quýnh lên, xoay người lại dùng sức bắt cái tay kia, để lại vết cào.

 

“Súc sinh đáng chết!” Người nọ bị đau, theo tính phản xạ  hung hăng vung.

 

“Meo meo ô!” Tròn trịa kêu thảm một tiếng, phát hiện mình bị vứt lên thật cao, cái này cùng phương thức chủ nhân ném cao hoàn toàn khác nhau, nó trên không trung vẫn đảo quanh, chuyển a chuyển a, đầu nó xoay chuyển choáng váng rồi, một lát, rơi vào một lồng ngực kiên cố.

 

A! Không được, nó không thể bị bắt! Nó phải tìm được người nam nhân kia. . . . . .

 

Tròn trịa nhớ tới nhiệm vụ của mình, cũng không còn thấy rõ ràng là ai tiếp nhận nó, liền ra sức  hướng người nọ cào mặt.

 

“Vật nhỏ?” Giọng nam nhân trầm thấp, có chút kinh ngạc, lại cảm giác không lộ ra hờn giận.”Ngươi thật ác độc.”

 

A? Tròn trịa trừng mắt nhìn, lúc này mới phát hiện thì ra là người nam nhân kia tiếp nhận nó, chân trước nó bắt lên vai nam tử, cẩn thận nhìn hắn, thật tốt quá, thật sự là hắn!

 

“Ô –”

 

Gia đinh Lam gia canh giữ ở bốn phía đợi lệnh  nhìn thấy tú cầu đã bị người tiếp được, lập tức tiến lên.

 

“Có người cướp được tú cầu!”

Advertisements

3 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 2.2

    • ừ con tròn trịa cực khôn ý, cực kute mà cũng cực hám giai đệp
      ta mà có con mèo như vầy, bắt nó dẫn hết soái ca về nhà, hô hô hô

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s