[Tú cầu mèo] Chương 2.1

Sau nửa canh giờ, Lam Thư Nguyệt tìm được Lam Thư Nhật ở thư phòng.

 

“Thư Nguyệt, bên ngoài lạnh như thế, sao muội lại tới? Có chuyện gì để cho Hoa Quế tới gọi ta đi tới là được nha!” Lam Thư Nhật nhìn lên thấy muội muội, lập tức đứng dậy dẫn nàng vào thư phòng.”Muội nhìn một chút, cả người lạnh như băng, nếu là nhiễm phong hàn thì làm sao bây giờ! A Tứ, thêm hai ấm lò. Hoa Quế, áo khoác trên tay ngươi là để  đẹp mắt sao? Còn không mau thay tiểu thư phủ thêm!”

 

“Nhật ca, muội đã mặc một áo khoác rồi, trời không có lạnh như vậy. . . . . .”

 

“Ai nói không lạnh, hôm qua cả ban đêm tuyết rơi đấy! Muội a, vừa sinh ra thân thể so với người bình thường đã yếu, sức chống cự cũng kém, mỗi lần bị cảm lại lâu khỏi, mà vấn đề lớn nhất chính là, muội một chút cũng không chịu quan tâm đến bản thân.” Hắn vừa càu nhàu, vừa mang theo nàng đến bên ấm lò ngồi xuống, thuận tay đón thêm áo khoác không biết làm sao trên tay Hoa Quế  vì nàng phủ thêm.

 

“Nhật ca. . . . . .” Lam Thư Nguyệt bất đắc dĩ thở dài, rõ ràng hai người cùng tuổi cùng tháng sinh, tại sao mình thì phải giống như tiểu hài tử nghe hắn càu nhàu đây?”Cha đâu?” Vì bên tai thanh tĩnh, nàng vội vàng nói sang chuyện khác.

 

“Cha vừa rời đi, tìm cha có chuyện gì không?” Lam Thư Nhật khiêu mi.

 

“Không sao, hỏi ca cũng giống như nhau.” Dù sao ngay từ lúc bốn năm trước cha cũng không quản sự rồi, mọi việc ở Lam trang  hết thảy đều là đại ca xử lý, bao gồm buôn bán.”Muội muốn biết chuyện ném tú cầu kén chồng.” Nàng cũng không quanh co, nói thẳng.

 

Lam Thư Nhật liếc nhìn Hoa Quế, nhìn thấy nàng ấy chột dạ tránh tầm mắt hắn, cũng biết lại do miệng lưỡi nữ nhân này.

 

“Thư Nguyệt, ta cũng muốn đi tìm muội nói chuyện này, không nghĩ tới Hoa Quế  đã tới trước.” Hắn  ôn nhu mỉm cười.”Muội cảm thấy ủy khuất sao?”

 

Nàng lắc đầu.”Không có, chỉ là muốn biết ngọn nguồn thôi. Nhật ca, Long Nghiêm đó không phải là đối thủ của ca trên phương diện làm ăn sao? Tại sao đột nhiên muốn cưới muội?”

 

Tuy nói Long Nghiêm là đối thủ cạnh tranh trên phương diện làm ăn, nhưng hai người bọn hắn cũng không có chính thức gặp mặt, hắn cũng chỉ xa xa nhìn thấy Long Nghiêm hai ba lần thôi, cũng không quen biết lẫn nhau.

 

“Thư Nguyệt, không phải là Long Nghiêm.” Hắn lắc đầu.

 

“Gì? Nhưng bá chủ Ma thành không phải là hắn sao?” Lam Thư Nguyệt có chút nghi hoặc.

 

“Bá chủ đúng là Long Nghiêm, người cưới muội, không phải là hắn, mà là đệ đệ của hắn, Long Hoa.” Hai chữ cuối cùng hắn dường như là cắn răng nói.

 

“Đệ đệ? Long Nghiêm còn có đệ đệ. . . . . .” Hai năm qua chưa từng nghe qua Long gia bảo có hai chủ nhân a?

 

“Ta cũng không biết.” Lam Thư Nhật lầu bầu, “Ta thấy cả Ma thành đại khái không có mấy người biết, nếu là biết tên khốn kia dĩ nhiên cũng là đệ đệ Long Nghiêm, ta cũng sẽ không theo tên khốn kia. . . . . .” Ngừng lại một lát, sắc mặt hắn khó coi bỏ qua một bên, mím môi không hề nói tiếp.

 

“Nhật ca, huynh cùng vị  Long Hoa kia đã xảy ra chuyện gì sao?” Nàng thắc mắc.

 

“Không có chuyện gì lớn, một chút đụng chạm nhỏ thôi.” Lam Thư Nhật trốn tránh  nói.

 

“Thật không?” Nàng cũng hỏi tới cùng.”Long Hoa không biết muội, làm sao lại vô duyên vô cớ muốn kết hôn với muội chứ?”

 

Sắc mặt Lam Thư Nhật trở nên có chút không được tự nhiên.”Hắn xem qua ta a.”

 

Nàng nhướng mày.”Cũng đúng, từng có quan hệ dĩ nhiên nhất định thấy huynh, mà hai chúng ta lại có gương mặt giống nhau.” Mặc dù không dám nói nghiêng nước nghiêng thành, nhưng bộ  dáng huynh muội bọn họ là di truyền từ mẫu thân  lúc ấy danh xưng đệ nhất mỹ nhân Ma thành. Trừ thân hình nam nữ khác nhau ra, gương mặt này dường như giống nhau như đúc.

 

“Long Hoa là cố ý, hắn biết muội là muội muội sinh đôi của ta, vì muốn trả thù ta, cho nên mới làm như vậy. Xin lỗi, ta cũng không nghĩ tới tên khốn kia lại đáng ghét như vậy, nếu không phải là trước mắt người khác ở Ma thành, ta nhất định sẽ trực tiếp tìm hắn lý luận. Vậy mà tên khốn kia nói  chuyện này với Long Nghiêm liền trốn, nếu không phải là tin tức ta linh thông, chờ Long Nghiêm phái người tới cửa nhắc tới hôn sự…  sẽ không thể xoay chuyển, nghe nói Long Nghiêm làm việc thủ đoạn vô cùng, ta cùng cha quyết định tiên hạ thủ vi cường**.”

**ra tay trước thì  chiếm được lợi thế

 

“Cho nên theo Nhật ca nói như vậy, Long Hoa có lẽ không phải là thật sự muốn kết hôn với muội.”

 

“. . . . . . Ta không biết.” Lam Thư Nhật trầm mặc một hồi, mới chậm rãi  nói.”Nhưng bất kể như thế nào, gả cho bất luận kẻ nào cũng có thể, coi như là Long Nghiêm cũng không sao, chính là không thể gả cho Long Hoa!”

 

“Phải không?” Nàng trầm ngâm, xem ra đại ca cùng Long Hoa đụng chạm tuyệt đối không giống như theo lời đại ca “đụng chạm nhỏ thôi” , nếu không như thế nào lại nói coi như gả cho Long Nghiêm cũng không sao, chính là không thể gả cho Long Hoa.”Thật ra thì chỉ cần để cho Long gia biết tình trạng thân thể của muội, muội nghĩ Long Nghiêm cũng sẽ không đáp ứng để cho đệ đệ hắn cưới loại ấm sắc thuốc như muội đây.”

 

“Hừ, có thể lấy được muội  là người có phúc phận tám đời, người Long gia đừng mơ tưởng!”

 

“Ha ha, Nhật ca, lời này của huynh nói ra sẽ chọc cho người chê cười .” Nàng nghe vậy bật cười.

 

“Có cái gì mà cười, ta nói chính là sự thật. Thư Nguyệt, muội đừng tự coi nhẹ mình.”

 

“Nhật ca, muội không có coi nhẹ bản thân, muội năm nay đã mười chín rồi, không có người làm mai tới cửa cầu hôn cũng đủ để chứng minh hết thảy.” Không ai cầu hôn cũng tốt, nàng không cho là thân thể mình có thể làm thê tử tốt.

 

“Thật ra thì. . . . . .” Sắc mặt Lam Thư Nhật có chút cổ quái.

 

“Thế nào?” Nàng nghi ngờ hỏi.

 

“Được rồi được rồi, ta nói rõ cho muội! Thật ra thì từ mười bốn tuổi bắt đầu không ngừng có bà mối tới cửa làm mai, nếu không phải là ta cùng cha cũng không muốn muội xuất giá, muội đã sớm gả ra ngoài!”

 

“Hả?” Lam Thư Nguyệt hơi ngạc nhiên, “Có bà mối tới cửa làm mai? Tại sao muội lại không biết?” Hơn nữa còn là ngay từ lúc nàng mười bốn tuổi.

 

“Chính là không muốn cho muội biết!” Hắn hừ hừ.”Muội nhưng là muội muội bảo bối của ta, huynh muội duy nhất, làm sao dễ dàng sẽ để cho những nam nhân kia cưới đi như vậy. Nếu không phải là tên khốn Long Hoa kia, ta còn định đem muội lưu đến hai mươi tuổi, còn thay muội kén rể đấy! Đáng giận!” Hắn lẩm bẩm mắng.

 

Lam Thư Nguyệt cười cười, không nói, tâm cảm thấy ấm áp.

 

“Nhật ca, chuyện ném tú cầu chọn rể, huynh cùng cha cũng ra điều kiện, đúng không?”

 

“Không sai, ta cùng cha xếp mấy điều kiện cơ bản, chưa từng hôn phối, ngũ quan cân đối, người không bệnh tật, thân thể khoẻ mạnh, không có sở thích xấu, tài sản trong sạch, giàu nghèo không câu nệ, nguyện ý ở rể Lam gia, nhưng trọng điểm là ở số tuổi, số tuổi hai mươi tới hai mươi tám tuổi, nhưng là hai mươi lăm tuổi không thể.”

 

Lam Thư Nguyệt nháy mắt mấy cái, “Chẳng lẽ Long Hoa năm nay vừa đúng hai mươi lăm tuổi?”

 

“Hắc hắc, không sai.”

 

“Nhưng như vậy sẽ không có vấn đề sao?” Nàng thắc mắc

 

“Làm sao có vấn đề gì, kém sáu tuổi là điều không may mắn, điều kiện được đặt ra thật đúng ý, không thành vấn đề.”

 

“Nếu mọi chuyện đều không tránh được, muội cũng vậy không có ý kiến.” Thành thật mà nói, nàng cũng không phải là quá quan tâm, dù sao hôn nhân đại sự vốn là quyết định của cha mẹ, nàng biết đại ca cùng phụ thân nhất định sẽ vì nàng tính toán tốt nhất.

 

“Nguyệt nhi — Nguyệt nhi a!” Lam lão gia gọi nữ nhi, vội vã chạy vào trong thư phòng.”Nguyệt nhi, ra là con ở chỗ này, cha đến trong phòng con tìm không ra, vội muốn chết, nếu không phải là hạ nhân nói con ở thư phòng, cha nhất định phải đi báo quan .”

 

“Cha. . . . . .” Lam Thư Nguyệt ứng phó không kịp bị Lam lão gia ôm vào lòng.

 

“Nguyệt nhi a, khí trời lạnh như thế, tại sao con có thể ra ngoài chứ? Nếu như lại nhiễm phong hàn, cha sẽ lo lắng chết .”

 

“Cha,con không sao, con ra cửa ăn mặc rất ấm, Nhật ca cũng giúp con chuẩn bị  mấy bồn lửa, không có việc gì.”

 

“Cha, người mau buông muội muội ra, cha ôm chặt như vậy, muội muội không thể hít thở.” Lam Thư Nhật hảo tâm tiến lên giải cứu muội muội.

 

“A?” Lam lão gia vội vàng buông tay, lo lắng dò xem  nàng.”Nguyệt nhi, không sao chứ? Có khỏe không?”

 

“Không  sao, không  sao, cha không cần lo lắng.’’

 

“Không sao là tốt rồi.” Lam lão gia an tâm: “Đúng rồi, trời lạnh con đến thư phòng làm cái gì?”

 

“Cha, con là tới hỏi một chút về  việc ném tú cầu chọn rể. . . . . .”

 

Lam lão gia vừa nghe, gương mặt hoàn toàn suy sụp.

 

“Nguyệt nhi a, cha làm như vậy cũng là bất đắc dĩ , chẳng qua là vì con tìm một mối hôn sự, cha lo lắng Long Hoa sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng nếu như là ném tú cầu chọn rể, ta nghĩ Long Hoa kia cũng không thể nói gì hơn.”

 

Lam lão gia tiến lên cầm tay của nữ nhi. Điều ông không muốn nhất chính là để cho nữ nhi cảm thấy bị ủy khuất, bất đắc dĩ Lam gia chẳng qua là vận khí cũng chỉ là  tiểu thương nhân, tiền là kiếm rất nhiều, có tiền không có thế, không cách nào cùng bá chủ Long Nghiêm cứng đối cứng. Nếu nhi tử nói Long Hoa có nhiều kém cỏi, tuyệt không xứng với nữ nhi thiện lương, nói như vậy hắn cũng không thể khiến nữ nhi gả cho loại người đó!

 

Nữ nhi là bảo bối mến yêu  mất mà thê tử để lại cho ông, mặc dù nhi tử cũng cùng khuôn mặt, nhưng nữ nhi dù sao vẫn giống như thê tử đã mất, ngay cả thân thể yếu đuối  cũng di truyền theo, để cho tâm khảm ông đau, cẩn thận  nâng trên lòng bàn tay, chỉ sợ nàng có điều tổn thương, ai!

 

“Cha, cha yên tâm, con biết .” Lam Thư Nguyệt vỗ vỗ tay ông. Dưới tình thế này, là phụ thân không muốn nhất, nàng tin tưởng phụ thân giờ phút này cảm thấy rất khó khăn.

 

“Nguyệt nhi. . . . . .” Lam lão gia vành mắt hoe đỏ, ôm lấy nàng khóc.” Tâm can của  cha, cha không bỏ được  . . . . .”

 

Nàng bất đắc dĩ ôm phụ thân, nhìn huynh trưởng sinh đôi.”Nhật ca, muội thấy mọi chuyện vụn vặt đều làm phiền ca đi xử trí.” Cha bộ dáng kia, sợ chuyện gì  cũng đều không làm được.

 

Lam Thư Nhật cười khổ.”Ta sớm đã có dự liệu .”

 

“Tiểu thư, nàng thật sự đáp ứng?” Hoa Quế bất an hỏi.

 

“Nếu không thì  làm sao đây?” Lam Thư Nguyệt nhàn nhạt cười một tiếng.

 

“Nhưng là. . . . . . Nếu như người nhận được tú cầu so với Long Hoa còn xấu hơn, làm sao bây giờ?”

 

“Hoa Quế, điều kiện phụ thân cùng Nhật ca không phải là đã bố trí rõ ràng sao, người nhận được tú cầu, bộ dáng cũng không cần nói nhiều, về phần phẩm hạnh, tài sản, nhất định cũng sẽ điều tra một phen, em không cần quá mức buồn lo vô cớ .” Long Hoa là người  tốt xấu  ra sao các nàng cũng không biết, hoàn toàn là từ trong miệng Nhật ca nghe được.

 

“Nhưng là. . . . . . Nhưng là lòng người khó dò a, ngoài mặt là người tốt, ai biết hắn không phải là tâm địa gian trá?” Hoa Quế vẫn cảm thấy không ổn.

 

“Nếu em biết lòng người khó dò, thì phải làm thế nào đây? Coi như theo truyền thống thành thân, em vẫn là băn khoăn vấn đề cũ, không phải sao?” Bao nhiêu vợ chồng trước thành thân đã gặp mặt? Thậm chí không có cơ hội hiểu rõ đối phương?

 

“Cũng đúng. . . . . .” Hoa Quế than thở.

 

“Đừng lo lắng, Hoa Quế, ta là kén rể, cho dù thành thân, vẫn là ở Lam gia, có cha cùng Nhật ca làm núi dựa, không sợ .”

 

“Đúng, còn có Hoa Quế, Hoa Quế sẽ bảo vệ tiểu thư, nếu như tương lai  cô gia dám đối với tiểu thư không tốt, Hoa Quế đem hắn vứt xuống trên đường cái đi!” Nàng hào khí nói.

 

“Ha ha, vậy ta trước hết cám ơn em.” Hoa Quế đối với nàng thật là trung thành tận tâm.

Advertisements

One comment on “[Tú cầu mèo] Chương 2.1

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s