[Tú cầu mèo] Chương 1.2

Hai năm sau

Lại một mùa rét đậm, chỉ sau mấy ngày tuyết nhẹ nhàng, nắng ấm lộ ra sau những đám mây, toả ra khắp nơi trên ngân trang, phản xạ ra bạch quang chói mắt.

 

Đường cái, trên nóc nhà các hộ gia đình  tuyết đọng dầy cộm nặng nề, ánh mặt trời chiếu vào, tuyết tan thành nước, chậm rãi dọc theo mái hiên nhỏ xuống. Theo một hàng dài nóc nhà phản xạ bạch quang đi đến, tiến vào bên trong  Lam trang, trên cành mai trắng nở rộ, theo gió truyền đến hương mai thanh nhã động lòng người.

 

Mai là loại hoa Lam gia tiểu thư  thích nhất, vì vậy Lam lão gia thương yêu nữ nhi, ở chung quanh “Tú khinh lâu” của nàng khắp nơi đều trồng mai, trong đó mai trắng là nhiều nhất.

 

Lam Thư Nguyệt tay trái chống cằm, tay phải khẽ vuốt ve lưng tròn trịa co rúc ở trên đùi nàng khò khè ngủ, một đôi mắt trong veo nhìn cành mai đang nở rộ ngoài cửa sổ, bạch mai trang điểm cho tuyết mịn màu trắng bạc, mai nhường tuyết trắng, tuyết thua hương mai, như vậy lần lượt bổ sung đan xen lẫn nhau, là một cảnh đẹp nhất.

 

Lam Thư Nguyệt khoan khoái  hít sâu không khí mang theo hương mai, cuộc sống nhàn nhã  như thế, hi vọng đừng quá sớm bị phá hư. . . . . .

 

“Tiểu thư, việc lớn không tốt rồi, tiểu thư a –”

 

Tiếng  kêu thê lương la lên làm cho Lam Thư Nguyệt không nhịn được co rúm lại, tròn trịa trên đùi bị hoảng sợ kêu meo một tiếng, nhảy xuống chân của nàng, tháo chạy.

 

“Tròn. . . . . .” Tiếng nói bật ra miệng, cuối cùng vẫn là im lặng, bất đắc dĩ thở dài, nàng cũng biết, tình cảnh không bình thường!

 

Một đạo thân hình khôi ngô thật nhanh  xuất hiện ở trong tầm mắt của nàng, đó là hai năm trước sự kiện Cảnh Sơn tự đi qua, đại ca đề phòng có chuyện xảy ra, thay nàng tìm đến thiếp thân tỳ nữ Hoa Quế, về sau Phù Dung xuất giá, chỉ còn sót Hoa Quế hầu hạ nàng. Hoa Quế thân hình to con, lại có võ công, có thể dễ dàng  đem nàng ôm lấy.

 

Duy nhất để cho người Lam trang cảm thấy may mắn chính là, kể từ lần sự kiện sau đó, thân thể Lam Thư Nguyệt lại có cải thiện, mặc dù còn thường xuyên ngã bệnh, nhưng không nghiêm trọng giống như trước đây.

 

Nhìn thân ảnh Hoa Quế triển khai  toàn bộ hỏa lực hướng phòng chạy như bay đến, Lam Thư Nguyệt đã thấy nhưng không thể trách, chậm rãi đứng dậy đi tới bên cạnh mở cửa ra, tiếp theo một cái chớp mắt, thân thể tráng kiện của nàng ấy vọt vào.

 

“Hít sâu một hơi, thầm đếm từ một đến một trăm sau đó mới chính xác mở miệng, nếu không ta liền đem em gả cho A Ngưu.” Lam Thư Nguyệt đánh đòn phủ đầu, nói xong lại ngồi trở lại bên cửa sổ, hưởng thụ thanh nhàn ngắn ngủi vừa “trộm được”  .

 

Hoa Quế miệng mở rộng, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm cho sặc, gương mặt trướng đến đỏ bừng, cho thấy phương pháp bịt mồm không có nhiều nhân đạo.

 

Gả cho A Ngưu? ! A Ngưu gầy teo nho nhỏ, vóc dáng cao đến nách của nàng, thân hình không tới một nửa nàng, nàng mới không cần!

 

Hoa Quế đành phải ngoan ngoãn ở trong lòng đếm một chút, mấy lần đếm sai, cũng không biết qua bao nhiêu lần, thật vất vả rốt cục đếm tới một trăm, nàng lập tức đi tới bên cạnh Lam Thư Nguyệt.

 

“Tiểu thư, việc lớn không tốt . . . . . .”

 

Lam Thư Nguyệt giơ tay lên ngăn nàng ấy lại.”Trực tiếp nói cho ta biết phát sinh chuyện gì là được, về phần những lời hô thiên trường địa**  liền tóm tắt đi!”

**kêu khóc om sòm, kêu trời kêu đất

 

“A? A? Kia. . . . . . Cái đó. . . . . .” Ít đi “trợ từ ngữ khí”, Hoa Quế trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết làm như thế nào mở miệng, một lúc lâu sau mới rốt cục thoát khỏi rối rắm.”Tiểu thư, em mới vừa đi qua đại sảnh, không cẩn thận nghe được lão gia cùng thiếu gia  nói chuyện, thiếu gia nói, bá chủ Ma thành nói muốn tới nhà chúng ta cầu hôn! Tiểu thư, nàng nói vậy làm sao được, tiểu thư  thân thể yếu đuối như vậy, làm sao chịu nổi đối đãi của bá chủ thô lỗ chứ?”

 

Trong nháy mắt trong đầu Lam Thư Nguyệt trống rỗng, chậm rãi nhướng mày, đem tầm mắt quay lại, rơi trên mặt Hoa Quế.

 

“Hoa Quế, ta không biết em quen biết bá chủ  Ma thành. ”

 

“Nô tỳ không nhận biết nha.” Hoa Quế lắc đầu.

 

“Không nhận biết? A, nếu em không nhận biết, vì sao nói nghe sống động như vậy , em nào biết hắn thô lỗ?”

 

“Này. . . . . . Nếu hắn xưng bá chủ, vậy thì nhất định là nam nhân bá đạo vô cùng, nếu bá đạo vô lý, vậy khẳng định thô lỗ  nha, không phải sao?” Nàng mê hoặc  nháy mắt mấy cái.

 

Lam Thư Nguyệt cười nhưng không nói, đối với giải thích danh hiệu bá chủ từ đâu tới của nàng ấy, khẳng định cũng là kiến thức nửa vời, cho nên nàng cũng lười phải tốn nhiều lời giải thích .

 

Long gia bảo là hai năm trước mới đột nhiên ở Ma thành vọt lên, Long Nghiêm lấy mánh khoé khác hẳn với thương nhân bình thường, khiến cho Long gia bảo ở trong hai năm  ngắn ngủn trở thành bá chủ tiếng tăm lừng lẫy ở Ma thành, xưng bá Hoài Nam đông, tây hai đường. Long Nghiêm cũng coi là đối thủ trên phương diện làm ăn của đại ca, mặc dù không đến mức sứt mẻ tình cảm, nhưng là không giao tình gì, về Long Nghiêm cùng với mánh khoé làm ăn của hắn, ngày thường  đại ca thường xuyên treo trên miệng  một câu bình chính là: đó cũng không phải là  người bình thường có thể ra quyết định.

 

Có lẽ cũng bởi vì khác hẳn với người thường, cho nên hắn mới lấy tốc độ kinh người xưng bá nhất phương đi!

 

“Không muốn gả, chỉ cần nhã nhặn từ chối cầu hôn là tốt, em không cần lo lắng.” Nàng bây giờ không nghĩ ra tại sao hắn đột nhiên muốn cưới nàng.

 

“Ô ô. . . . . . Tiểu thư, cái loại ác bá đó làm sao có thể để chúng ta cự tuyệt, nhất định sẽ đem Lam gia chỉnh rất thảm !” Hoa Quế bi quan  nói.

 

“Yên tâm đi, coi như không cho cự tuyệt, cha cùng đại ca cũng sẽ nghĩ biện pháp giải quyết.” Lam Thư Nguyệt có chút bất đắc dĩ, nàng không cho mình là người đáng giá khiến nam nhân phí tổn tâm tư lấy được mỹ nhân, nhưng Hoa Quế trung thành  hiển nhiên không cho là như thế, giống như tiểu thư nhà nàng có bao nhiêu người coi trọng.

 

“Tiểu thư a, em dĩ nhiên biết lão gia cùng thiếu gia nhất định sẽ nghĩ biện pháp không để cho tiểu thư gả cho bá chủ gì đó, nhưng là, nhưng là hắn sẽ chà đạp tiểu thư.” Nàng khổ sở nói.

 

Lam Thư Nguyệt ngây cả người.”Hoa Quế, em nói là cha ta cùng đại ca đã có biện pháp ứng biến?”

 

“Đúng vậy nha, tiểu thư, lão gia cùng thiếu gia nói muốn giúp tiểu thư cử hành ném tú cầu chọn rể!”

 

“Ném tú cầu chọn rể? !” Vì không để cho nàng vào hố lửa, cho nên lấy một hố lửa khác để cho nàng nhảy?

 

“Không sai, thiếu gia nói muốn đuổi người tới cầu hôn ác bá phái đến, trước đem tin tức ban bố ra ngoài, cho nên đã làm cho người ta dán bố cáo, định là buổi trưa 14/2, vừa lúc là sinh nhật tiểu thư mười chín tuổi.”

 

Tại sao vội vã như vậy?

 

“Hoa Quế, giúp ta thay quần áo.” Nàng phải đi tìm phụ thân cùng đại ca nói chuyện một chút.

 

“Vâng”

2 comments on “[Tú cầu mèo] Chương 1.2

(。◕‿◕。) Thì thầm lầm bầm (。◕‿◕。)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s